Diễn văn “dậy sóng” của Gregor Gysi (Phần 2)

Tác giả:  Võ Văn Tạo (tiếp theo và hết)

…Về cuộc chiến ở Nam Tư, Gysi cho rằng “phương Tây đã nhiều lần vi phạm và vi phạm một cách nghiêm trọng công pháp quốc tế. Serbia đã không tấn công một nhà nước khác, và cũng không có một nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc”.

Thủ thuật ngụy biện?
Thế nhưng, như mọi người đều biết, để ra được một nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc, trong nhiều trường hợp, dù rất chính đáng và cấp thiết, là vô vọng. Hoạt động theo cơ chế đồng thuận (không phải theo đa số), chỉ cần 1 trong 5 nước thường trực “lắc đầu” (nhiều khi cái “lắc đầu” ấy chỉ vì mục đích ích kỷ bất chính của quốc gia đó, hoặc chỉ để “phá thối” các nước khác) sẽ không thể ra nghị quyết. Theo nhiều chuyên gia pháp lý, trên thực tế, đây cũng là điểm bất cập, cần được cải tiến của cơ quan này.

Viện dẫn việc “người dân của Kosovo đã được phép quyết định li khai khỏi Serbia thông qua một trưng cầu dân ý”, Gysi đặt câu hỏi vì sao phương Tây ủng hộ Kosovo, nhưng lại phản đối Crimé? Và Gysi phê phán: “ở Kosovo các quý vị đang mở nắp chiếc bình của Pandora (thần thoại Hy Lạp: bình chứa mầm mống tội lỗi, chiến tranh, tai họa… – VVT); bởi vì nếu việc này được cho phép ở Kosovo thì các quý vị cũng sẽ phải cho phép nó ở những nơi khác”.

Nếu trên thực tế, việc Kosovo li khai là sai trái, thì lập luận như thế, khác nào ủng hộ một tên tội phạm, khi tên này bị bắt quả tang, nhưng lại cứ bù lu bù loa: “bao nhiêu kẻ phạm tội vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật kia kìa, sao lại bắt tôi?”. Phải chăng đây là thủ thuật ngụy biện mà giới luật sư (trong đó có ông nghị Gysi) thường vận dụng?

Và thêm một lập luận ngụy biện nữa của luật sư Gysi: “hãy thử hỏi một vị thẩm phán xem liệu ăn cắp vì động cơ cao cả so với ăn cắp vì động cơ không cao cả có còn là hành vi ăn cắp nữa không? Vị thẩm phán sẽ nói rằng: ăn cắp là ăn cắp – đây chính là vấn đề”.

Nếu đồng ý với Gysi, chúng ta sẽ đánh đồng hành động người lính bảo vệ tổ quốc bắn chết giặc xâm lược với hành vi giặc xâm lược bắn chết người lính hoặc người dân bảo vệ tổ quốc! Còn có một thứ cao hơn và thiêng liêng hơn các đạo luật, đó là công lý. Theo nguyên lý ấy, phiên tòa nổi tiếng thời Pháp thuộc (1928) xử vụ án Đầm Nọc Nạn ở Bạc Liêu, ra phán quyết tha bổng các nông dân “chống người thi hành công vụ” (đâm chết lính Pháp), trừng trị quan tham câu kết cùng nhà giàu cướp đất của nông dân, mãi mãi chinh phục nhân tâm.

Khi Gysi chỉ trích: “các Ngoại trưởng EU và NATO đã hoàn toàn không đếm xỉa đến lịch sử Nga và Ukraine. Họ chưa bao giờ hiểu được ý nghĩa của Crimé đối với nước Nga. Bản thân xã hội Ukraine bị phân hoá một cách sâu sắc”, chắc chắn nhiều Ngoại trưởng EU và Nato không đồng ý với ông. Không phải họ không biết điều đó, Crimé có thể về với Nga, nhưng không phải theo cách đưa những toán quân bịt mặt, lăm lăm súng đạn, đi trên chiến xa Nga, đến chiếm đóng các công sở và căn cứ quân sự Ucraina, trong bối cảnh Nga tập trung quân đông một cách bất thường gây áp lực ở biên giới với Ucraina.

Chỉ đúng … 50%
Những toán quân ấy không chỉ ngang nhiên chiếm các công sở và căn cứ quân sự của Ucraina, mà còn “giữ trật tự” cho cuộc trưng cầu dân ý về việc Crimé có nên sáp nhập vào Nga? Trừ Putin, không Ngoại trưởng Eu và Nato nào có thể thông cảm với việc Nga chứa chấp, hậu thuẫn và dung dưỡng cựu Tổng thống khét tiếng tham nhũng Yanukovich khi y bị Quốc hội Ucraina phế truất, “đánh bài chuồn” sang Nga.

Đưa ra nhận định: “kể cả điều này cũng không được lưu ý đến. Sự phân hoá sâu sắc này đã bộc lộ từ trong Chiến tranh thế giới lần thứ hai và vẫn còn thể hiện tới tận ngày hôm nay. Phía Đông Ukraine có thiên hướng nghiêng về Nga. Phía Tây Ukraine có thiên hướng nghiêng về Tây Âu. Hiện tại không có bất cứ một nhân vật chính trị nào ở Ukraine khả dĩ đại diện được cả hai phần của đất nước. Và đây là một sự thật đáng buồn”, Gysi chỉ đúng 50%. Thực trạng Ucraina phân hóa là có thật, nhưng nói phương Tây không lưu ý là không đúng.

Khi Gysi khuyến cáo: “tiếp theo đó còn có Hội đồng châu Âu và OSZE, Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu. Thưa bà Thủ tướng Liên bang và ông Ngoại trưởng, các quý vị đã quá sao nhãng các tổ chức này trong thời gian cuối.

Tiền cho các tổ chức này ngày càng bị cắt giảm, bởi vì các quý vị cho rằng chúng không có gì quan trọng. Thế nhưng đây là những tổ chức châu Âu duy nhất mà cả Nga và Ukraine đều là thành viên. Vì vậy chúng ta phải củng cố lại những tổ chức này – cả trên phương diện tài chính – và không được phép lảm nhảm về việc khai trừ Nga; đây là một chuyện hoàn toàn trật khấc”, cũng cần phải cân nhắc.

Bởi lẽ đã có bài học trên thực tế. Sau Thế chiến I, nước Đức (gây chiến) bại trận. Ngăn ngừa hiểm họa phục thù, thế giới (trừ nước Nga xô viết) đều ngăn chặn Đức tái vũ trang, tăng cường tiềm lực quân sự. Về phía Nga, do thiết lập chuyên chính vô sản, công khai tuyên bố sẽ tiêu diệt chủ nghĩa tư bản, họ tự biến thành kẻ thù nguy hiểm của thế giới.

Đương nhiên, thế giới chẳng muốn Nga ngày càng cường thịnh. Và hợp tác Xô – Đức bắt đầu trong bối cảnh ấy. Nga làm ra lúa mì, chẳng ai mua thì Đức mua. Bị cấm sản xuất vũ khí và huấn luyện quân đội trên đất mình, Đức thực hiện điều đó bí mật trên đất Nga, với thỏa thuận của chủ nhà. Và bi kịch đã xảy ra chỉ 2 thập niên sau đó, từ vị trí thực khách (xơi tái ½ Ba lan), Nga bỗng thành “con mồi” trên bàn nhậu bá chủ thế giới của Đức quốc xã.

Về nghi vấn lực lượng bắn tỉa ở Quảng trường Maidan, một mặt Gysi nhìn nhận: “chúng ta đã chứng kiến những kẻ bắn tỉa và nhiều người chết. Có nhiều lời đồn đại về việc này. Trong những tình huống như vậy sẽ có nhiều điều dối trá. Vì vậy mà chúng tôi đề nghị thiết lập một Uỷ ban điều tra quốc tế. Chúng ta, trước hết là người dân Ukraine, có quyền biết những gì đã xảy ra và ai chịu trách nhiệm nào ở đó. Tôi vui mừng là bà, thưa Thủ tướng Liên bang, đã ủng hộ việc này”.

Một mặt lại mập mờ quy kết: “ở Maidan có nhiều lực lượng dân chủ, nhưng cũng có nhiều lực lượng phát xít. Và phương Tây đã trực tiếp và gián tiếp đồng loã”. Ô hay! Thế ra bà Thủ tướng Đức Merkel không phải là chính khách phương Tây?

Và không biết có mấy người (ngoài Putin) đồng tình với Gysi trong lập trường bênh vực cựu Tổng thống Ucraina khét tiếng đục khoét ngân khố quốc gia đến kiệt quệ Yanukovich. Vị luật sư này đã đề cập tỷ lệ phiếu phế truất Yanukovich ở Quốc hội Ucraina chỉ đạt 72,88%, trong khi theo Hiến pháp, phải tối thiểu 75%.

Theo Gysi, để có thể giải quyết ổn thỏa vấn đề: “Thứ nhất, phương Tây phải công nhận quyền lợi an ninh chính đáng của Nga ở Krym, như giữa chừng Ngoại trưởng Mỹ Kerry cũng đã thừa nhận. Phải tìm ra một quy chế cho Krym mà Ukraine, Nga và chúng ta có thể chấp nhận”. Trên nguyên tắc, đó là giải pháp có vẻ đúng. Thế nhưng, làm thế nào để Nga nhất trí với phương Tây lại là vấn đề. Câu ngạn ngữ “cây muốn lặng, mà gió chẳng ngừng” không phải ngẫu nhiên mà có.

Khi đề xuất: “phải đưa ra đảm bảo đối với Nga rằng Ukraine sẽ không trở thành thành viên của NATO”, không biết Gysi có còn tôn trọng quyền tự quyết của Ucraina? Hãy đặt mình ở vị trí Ucraina, nếu chính phủ đại diện cho đa số dân chúng mong muốn gia nhập cộng đồng dân chủ, tiến bộ, gia nhập hiệp ước phòng thủ chung hùng cường như đa số quốc gia Âu châu, thoát ly khỏi vòng cương tỏa của đế chế độc tài Maxcơva và không muốn rơi vào hoàn cảnh “không nơi nương tựa” khi có hiểm họa chiến tranh.

Công bằng mà nói, nhận định “an ninh ở châu Âu không thể có được nếu không có Nga hoặc chống lại Nga, mà chỉ có thể có được cùng với Nga”, cho thấy phần nào thiện chí của Gysi. Tuy nhiên, điều đó sẽ chỉ trở thành hiện thực, một khi Nga cũng có thiện chí.

Tìm lời đáp cho lập trường của Gysi


Cùng xuất thân Đông Đức, nhưng Gysi không cùng quan điểm với Thủ tướng Merkel. Ông đang là Chủ tịch khối nghị sĩ đảng cánh tả, đối lập với liên minh các đảng ủng hộ Merkel. Khi nghị sĩ đối lập chỉ trích Chính phủ, ngoài tác dụng chỉ ra những sai lầm, khiếm khuyết để khắc phục vì lợi ích chung của xã hội (nếu chỉ trích đó là đúng đắn và xây dựng), còn có dụng ý hạ uy tín người đứng đầu Chính phủ và qua đó, nâng cao uy tín của bên đối lập.
Để có thể mê hoặc Nghị viện và công chúng Đức, chẳng dại gì Gysi làm cái việc chắc chắn bị la ó phản ứng bằng cách chỉ phê phán phương Tây và ca ngợi Putin. Trong diễn văn, Gysi phê phán cả 2, như cách diễn đạt nôm na: “tại anh, tại ả”, mà nhiều người có thể ngộ nhận là công bằng, sáng suốt.
Không ít người biết, sử dụng thuật ngụy biện là sở trường của giới luật sư, không ngoại trừ luật sư Gysi. Không phải vô cớ khi thiên hạ tiếu lâm: một luật sư giỏi phải biết biến sự thật của vụ con chó nhà ông A cắn bà B thành vụ bà B cắn con chó nhà ông A, mà thuyết phục được cả quan tòa.

Cảnh giác với diễn văn của chính khách

Khó phản bác khi cho rằng nhân loại cực kỳ thông minh và tài giỏi, khi phát minh, sáng chế, sáng tạo ra đủ thứ phục vụ đời sống của mình, chinh phục cả vũ trụ. Nhưng cũng phải nhìn nhận rằng loài người cũng rất “khờ khạo” khi dễ dàng bị “dắt mũi” bởi các diễn văn của chính khách hùng biện.
Thập niên 1920-1930, công chúng Đức đã chẳng bị các bài diễn văn hùng biện của Hitle, Gobbels chinh phục đó sao?
Cũng với tài hùng biện, Fidel Castro mê hoặc hàng triệu dân Cu Ba suốt nửa thế kỷ. Họ tin rằng đang theo lãnh tụ anh minh vượt mọi trở ngại do Mỹ gây ra để xây dựng thành công thiên đường xã hội chủ nghĩa ưu việt gấp triệu lần tư bản.
Diễn văn “vĩ đại làm thay đổi thế giới” của Putin về Ucraina cũng vậy. Bằng kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan Đại Nga, Putin cũng làm cho hàng triệu người Nga tưởng rằng họ đang làm cho tổ quốc thêm hùng cường.
Ngay ở Việt Nam chúng ta, việc hàng triệu người hăm hở lao vào mấy cuộc chiến huynh đệ tương tàn vì ý thức hệ, không thể nói không bị tác động bởi các bài diễn văn hùng biện. Mới đầu năm nay, một thông điệp “bay bổng” cũng làm khối người (có cả trí thức tên tuổi) khấp khởi hy vọng.