Ảnh gia đình mình thời HN cũ và…

Tác giả:

KD: Hôm nay, nhân 30/4, tự nhiên muốn đưa lên Blog một số tấm ảnh cũ của cha, mẹ (đã mất) của mình, và chị em mình thời HN cũ mà mình còn giữ được.

Như một cách kỷ niệm, để nhớ những ngày thơ bé đầy buồn vui…

Hai cha con mình. Trong 03 chị em gái, mình vẫn được cha yêu nhất và khi mình lớn, cũng là người được cha… “nghe” lời mình nhất  😀

Cha mình có phẩm cách của một công chức thời Pháp: Mẫn cán, liêm khiết, rất hiền, tự trọng, và giản dị, không bao giờ muốn để các con phải lo lắng cho mình.  Và chăm con như một “người mẹ” thứ 02. Thương lắm.

Điều ấn tượng nhất của mình về cha rất bất ngờ, khó ai có thể nghĩ: Là mồ hôi của cha rất thơm, rất sạch, một mùi thơm tự nhiên kỳ lạ. Đến nỗi hồi bé, mình nằm ngủ chuyên rúc vào nách cha để … ngửi   😀 

Đi đâu cha cũng cho mình đi theo. Và thời học sinh, dù rất nhỏ- cấp 2, mình đã thường nói chuyện với cha hệt một “thằng con trai”, đủ thứ chuyện chính trị, quốc tế, xã hội. Hai cha con ăn ý  nhau vô cùng.

IMG_0001 (Cha, me, cac con)-1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mẹ của mình lại là con nhà giàu. Hồi trẻ, mẹ mình đi học thường có xe kéo. Vì ông ngoại mình là một Thông phán, dân tây học chính hiệu, tiếng Pháp rất giỏi. Bà Ngoại, là gái HN gốc, chuyện buôn lụa ở phố Hàng Dầu (nay chuyên bán giầy dép).

Nhưng đến khi xã hội tiến hành CMXHCN, và đặc biệt thời bao cấp, mẹ mình chẳng khác gì một người đàn bà lam lũ, vất vả kinh khủng để nuôi lũ con là 03 chị em mình. Mình xót mẹ- xót phận đàn bà. Khi từng trải hơn, mình thương mẹ vô cùng, vì hiểu mẹ quá cực.

Xin đọc thêm: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/moi-hay-vat-doi-sao-doi

https://kimdunghn.wordpress.com/2014/04/30/hoa-cua-thang-tu/

IMG_0031 (Me)- 1-2

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mẹ và Dì (Người bế con). Đứng cạnh Mẹ là chị Xuân (còn gọi là Mùi)- người giúp việc gia đình mình, nhân vật trong bài viết “Cháo bà Chạch” : http://hieuminh.org/2011/10/04/chao-suon-kim-dung/

IMG_0007 (Me- Di)-1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Yêu em từ thuở lên 03“/ Anh nào yêu được thì ta theo mình  😀

Sắc sảo, ngu ngơ, già dặn, ngây thơ, đa cảm, hay khóc trước nỗi đau giống loài- có khi chỉ là của một con vật bé nhỏ- là mình.

IMG_0003 (KD hoi be)-1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mình và chị gái- tên là Phương. Hi…hi… giống con trai hơn  😀

Chị gái mình, một người chị cả đúng nghĩa. Hiền dịu, đảm đang, nữ công gia chánh đủ đường, đúng nghĩa gái HN gốc, nhưng cuộc đời vất vả vô cùng. Chị là nhân vật chính của bài viết: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/moi-hay-vat-doi-sao-doi

Mình đã khóc khi viết bài này về chị, khi đọc các comm phản hồi và những email chia sẻ về một số phận, một thời cuộc nổi trôi, mà “dù bé nhỏ đến đâu, mỗi số phận cũng mang một phần lịch sử” (KD).

IMG_0033 (Phuong- Dung)-1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đây mới là con gái nè  😀

IMG_0006 (chi em)-1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ba chị em gái mình. Em gái (đứng giữa) kém mình đúng 09 tuổi. Khi em sinh ra, HN chuyển sang thời bao cấp. Mọi thứ sung túc của thời HN cũ không còn nữa. Nên em gái cũng không được hưởng những cách thức sinh hoạt một gia đình HN cũ trung lưu nhưng khá dễ chịu.  Lương của cha, một công chức thời Pháp, đủ nuôi ba mẹ con, người giúp việc, và cha nữa, là 05 người. Mẹ chỉ ở nhà nội trợ.

Tội nhất, giàu con út, khó con út là vậy.

Nhưng em mình tính nết hài hước nhất nhà. Chuyện nào cũng biến thành chuyện cười. Kể chuyện có duyên vô cùng. Và em gái hay “lo” cho mình như một… bà chị. Vì bà chị ngu ngơ quá- “lúc nào tâm hồn cũng treo ngược cành cây, mà thiếu kỹ năng sống không thể tả được”.

“Bà chị” là mình cười khì…khì.. Vì đúng. Đành chịu trận. Ba chị em mình hàng tháng là phải gặp nhau cafe tám chuyện cười ngặt nghẽo. Chẳng bao giờ biết giận nhau là gì.

Và không chỉ có ba chị em, mà là tất cả các chị em gái, em họ, em dâu họ hàng nhà mình thỉnh thoảng phải gặp nhau cafe, vui vô cùng. Rất tình cảm với nhau. Lạ thế.

IMG_1008 (KA- HP 11)- to

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mẹ con mình- lúc con trai mới được 07 tháng,  HN thời bao cấp

Mình nuôi con rất mát tay, khéo léo, dù đời sống cực kỳ nghèo khó. Con trai bụ bẫm, dễ thương vô cùng.

Me con KD-1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhân vật chính của mình, tài sản lớn nhất của mình- con trai. Rất đẹp “chai”. Rất hiểu biết, có văn hóa, đàng hoàng và công bằng trong sự nhìn nhận các vấn đề xã hội.

Một cách nhìn tỉnh táo nhưng nhân bản.

Mình thích chàng lắm  😛

Anh con trai-1-2

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vừa ra phố thì bị … “bắt quả tang”. Vì mình không biết thực, chỉ biết có một bạn đồng nghiệp gửi cho 02 tấm ảnh đúng ngày 30/4/2014 hôm nay

TKim Dung 30-4 -2014-1hật ra là nàng đi quán cafe để tiễn một bạn lên đường “định cư” xứ người  😀   😛

Cảm ơn bạn bè rất nhìu   😛

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

KD 30-4-1