Già rồi thì làm gì?

Tác giả: Nguyễn Quang Lập

KD: Hôm nay vào được QC, mới hay ngày hôm qua, 30/4 là ngày… thành lập NQL. Hơi muộn một chút, nhưng mình đã nói “tình muộn” mới hay Bọ à  😀

Chúc mừng Bọ nhân Ngày sinh 30/4. Chúc Bọ sức khỏe, viết hay, nhiều “xiền”  Bọ nhé.

Còn già rồi thì làm gì ư? Thì làm một Hot Boy như hiện nay mà chả thú vị ư?  😛

Rứa đo! Rứa đo!   😀

Nhiệt liệt chào mừng 58 năm ngày thành lập NQL!
Bữa nay mình tròn 58 tuổi, tuổi ấy ngày xưa là chuẩn bị làm lễ lên lão được rồi. Bây giờ khác, không ai gọi người 58 tuổi là người già. Nhưng mình thì già thật, già hơn tuổi 58 rất nhiều, gặp bất kì người lạ nào người ta đều hỏi: bác năm nay bảy mấy rồi? hu hu đúng là mình đã già, đã quá già.

Già rồi thì làm gì?
Năm 2009 nhậu với Nguyễn Quang Sáng, mình hỏi anh: Biểu hiện của tuổi già là thế nào? Anh nói: Hay buồn. Hay hờn. Ngại đám đông, bạn bè cũng thu hẹp lại. Mình hỏi: Già rồi thì làm gì hả anh? Anh cười: Già rồi thì chơi chứ làm gì nữa mày!

Năm 1993 nhậu với anh Trần Dần, mình hỏi anh: Dạo này viết thêm được gì nữa?Anh cười cái hậc: Đến sách còn chẳng buồn đọc, viết cái gì! Mình nói: Anh hảy còn mấy cuốn đang dịch dở mà?  Anh lắc đầu cười nhẹ, nói: Ừ, nhưng mà thôi. Ông bà nói rồi, già rồi thì đừng có cố.
Năm nay, à không, ngày hôm nay, đúng ngày hôm nay, mình ngồi nhâm nhi chén… trà, đọc Cao Hành Kiện bỗng như vừa gặp tri âm khi ông nói: “Sáng tạo văn học là một hoạt động đơn độc mà không một phong trào nào, một phe nhóm nào có thể giúp được, ngược lại nó rất dễ bị những thứ đó giết chết. Chỉ khi nhà văn là một cá nhân biệt lập, không thuộc về một phe nhóm, trào lưu chính trị nào thì hắn mới có được tự do hoàn toàn.”
Mình suy nghĩ rất nhiều về điều này và quyết định nghe theo Cao Hành Kiện, dù biết mình đã già, tài cán chẳng bao nhiêu, viết lách sẽ không còn được nhiều nữa.
A, phải rồi! Đầu tiên nghe theo Cao Hành Kiện, sau đó nghe theo Trần Dần, cuối cùng nghe theo Nguyễn Quang Sáng.
Rứa đo! Rứa đo!
———–
Nguồn Quê Choa