Thơ tiếu lâm về “mùi” Karaoke ôm

Tác giả: Cử Tạ

KD: Chít cười. Bạn bè iu quí gửi cho hai bài này. Xin mời các bạn đọc thưởng thức   😀

—————-

Lâu rồi không có truyện cười tiếu lâm nào tặng bà con, hôm nay xin phổ thơ cho câu chuyện… khó nói.

Có một anh chàng nọ
Karaoke lần nào
Cũng bị vợ phát hiện
Mà không hiểu tại sao

Suy đi rồi tính lại
Anh ta kết luận rằng:
Chính mùi nước hoa ấy
Của tiếp viên nhà hàng
Ám trên người khi hát
Tố mình không “đàng hoàng”.

Hôm sau để đối phó
Màn “ngửi hít” kiểm tra
Mùi quần áo đầu tóc
Của vợ khi về nhà

Anh ta dội bia ướt
Khắp người, rửa cả mồm
Để thêm phần chắc chắn
Bôi thêm tí mắm tôm
Vào cổ, má, tai, tóc…
Những chỗ bị gái ôm

Tự tin trên cần thiết
Anh ta bước vào nhà
Mặt dương dương tự đắc
Miệng cứ “là lá la”

Bỗng nhiên sau cánh cửa
Bất ngờ vợ nhẩy ra
Ngửi mùi khắp mọi chỗ
Trên cơ thể anh ta

Đột nhiên vợ quắc mắt
Hít một hơi rõ sâu
Túm tóc chồng giúi xuống
Lên mấy gối vào đầu
Vừa tẩn vừa gầm rít:
“Tiên sư lão ngu lâu
Mọi hôm chỉ sờ soạng
Hôn hít, ôm ấp nhau
Hôm nay sao ngu thế
Để chúng cưỡi lên đầu!?”

P/S:
Một bài học cần rút
Cho câu chuyện trên đây
Là chớ nên sửa sai
Bằng một điều sai khác
(Tại sao không tắm táp
Sạch sẽ trước khi về
Chẳng còn có mùi gì
Thì ai mà phát hiện)

————

Còn oan lắm đấy mà khóc

Thơ hoàn toàn mang tính… tiếu lâm, được chuyển thể từ chuyện cười dân gian Việt Nam cùng tên.

Một anh dân chài lưới
Kéo được tôm thường xuyên
Vợ thì hay ăn vụng
Giấu con to để riêng

Hễ khi chồng đi vắng
Thì lấy tôm đó ra
Quạt than lên để nướng
Vừa ăn vừa xuýt xoa

Anh chồng nghi ngờ lắm
Một hôm bèn giả vờ
Đi làm nhưng quay lại
Rình trên gác bếp chờ

Một lát sau cô vợ
Bưng một rổ tôm ra
Mặc váy đũi… ngồi xổm
Quạt nướng thơm khắp nhà

Anh chồng trên gác bếp
Thò que xuống xiên lên
Cô vợ không hề biết
Cứ nướng rồi để bên

Một lát sau nướng hết
Cô vợ mới quay sang
Thì thấy sạch cả rổ
Chỉ sót râu và càng

Hết nhìn quanh nhìn quẩn
Mà chẳng thấy có ai
Rồi cô dòm “cái đó”
“Chắc chắn nó chẳng sai!
(Chỉ có mình với nó
Không phải nó thì ai?!)

Tức mình cô “bốp! bốp!”
Tát nó “ép cung” liền
Bị đau nó “vãi đái”
Vãi tồ tồ xuống nền

Cô vợ càng tức tối:
“Bà đánh thế oan gì
Mà mày còn khóc lóc
Ngậm ngay miệng vào đi”

P/S:
Các cụ xưa kể chuyện
Mặc dù rất tiếu lâm
Nhưng ẩn bên trong đó
Những bài học ghi tâm
Đó là khi mất của
Có thể ta nghi nhầm
Cho những người vô tội
Chỉ vì họ bị “câm”
Không có khả năng cãi
Bảo vệ cho bản thân