Một bức thư gửi tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Tác giả: Hồng Khiêm

KD: Bạn bè iu quí gửi cho bài này. Đọc cảm động, vì tấm lòng và cả mong ước. Chỉ tiếc rằng, người cán bộ ngoại giao này đã nghỉ hưu, vậy mà vẫn không dám tiết lộ danh tính. Vì ngại ngần điều gì? Ý thức tổ chức hay nỗi lo sự nhìn nhận đánh giá việc làm con người mình.

——-

Thể theo nguyện vọng của độc giả Hồng Khiêm, cán bộ tham tán Bộ Ngoại giao đã nghỉ hưu, BVN đăng bức thư của ông (HK) gửi tướng Nguyễn Trọng Vĩnh bày tỏ lòng ngưỡng mộ tài năng và đức độ của vị tướng già đáng kính: “Cháu định xin gặp Bác từ lâu chỉ để nói lên lời kính phục và cảm ơn Bác tự đáy lòng vì Bác đã dám dũng cảm nói lên cho toàn dân biết những điều mà nhân dân không biết và không dám có ý kiến. Nhưng cháu đã không dám đến. Cháu xin lỗi Bác về điều đó…”. Ngoài ra, vì lý do cá nhân, người viết thư xin không ký tên thật đầy đủ của mình. Trân trọng mời tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và quý vị cùng đọc bức thư của HK.

Bauxite Việt Nam
Kính gửi Bác Nguyễn Trọng Vĩnh!
Bác với cháu không họ hàng, thân thích gì, chỉ là người dân nước Việt Nam thuộc hai thế hệ khác nhau. Khi Bác nhận chức Đại sứ ở Trung Quốc thì cháu mới bước vào ngành ngoại giao, tức là tân binh. Như vậy Bác đã là thủ trưởng của cháu. Và bây giờ, đọc những phát biểu của Bác, từ bài “Tôi rất tự hào về Đảng ta…” cho đến các đánh giá của Bác về Trung Quốc và các kiến nghị của Bác về đối sách và sự phát triển của đất nước, cháu thấy Bác vẫn là người thầy đáng kính đáng phục không chỉ về ngoại giao mà cả về tấm gương cách mạng. Cháu định xin gặp Bác từ lâu, chỉ để nói lên lời kính phục và cám ơn Bác tự đáy lòng vì Bác đã dám dũng cảm nói lên cho toàn dân biết những điều mà nhân dân không biết và không dám có ý kiến. Nhưng cháu đã không dám đến. Cháu xin lỗi Bác vì điều đó.

Tiếp tục đọc