Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng: Kiện dân biểu được không?

Tác giả: Ts Nguyễn Sĩ Dũng
.
KD: Theo những phân tích của Ts Nguyễn Sĩ Dũng thì ông Đỗ Văn Đương chắc chắn không thể vin vào quyền miễn trừ, vì quyền này theo quy định của pháp luật VN cũng rất hạn chế. Và quyền miễn trừ này lại là quyền không bị truy tố vì các tội hình sự, chứ không nói gì tới… vạ miệng   😀
.
Nhưng dù vậy, mình lại tâm đắc với ý kiến của tác giả Lê Nguyễn Duy Hậu, bài đăng trên TVN, ngày 05/11/2014, rằng thay cho việc giới luật sư “hè nhau” đòi kiện ông Đỗ Văn Đương, thì nêncần tập trung nhiều hơn để giải quyết là làm sao để xóa bỏ thực tế chỉ người có tiền mới nhờ được luật sư? Vì nhiều hạn chế mà hiện nay ở Việt Nam, chỉ trong một số trường hợp rất cụ thể (liên quan đến bào chữa bắt buộc hay trợ giúp pháp lý), Nhà nước mới đứng ra trả tiền cho luật sư bào chữa thay cho bị can, bị cáo. Như vậy, sẽ có một số lượng không nhỏ bị can, bị cáo không được bào chữa vì lý do kinh tế trước tòa án…Chính vì vậy, luật sư Việt Nam cần đi đầu trong việc kêu gọi mở rộng quyền được bào chữa của bị can, bị cáo cho cả những vụ án hình sự nhỏ hơn và nếu bị can, bị cáo không thể trả tiền thuê mướn luật sư, Nhà nước sẽ phải trả tiền cho họ”.
————-
ĐBQH Đỗ Văn Đương phải xin lỗi, nếu không ông sẽ bị kiện ra tòa. Đó là thông điệp thấm đẫm tinh thần thiện chí của giới luật sư trong nước.
Các luật sư đã rất bức xúc với vị dân biểu nói trên vì nhận xét “Thực chất luật sư ở Việt Nam chỉ bào chữa cho những người có tiền” của ông. Công khai dọa kiện một vị dân biểu ở Quốc hội quả là chuyện xưa nay hiếm. Tuy nhiên, xưa nay hiếm, thì chắc gì nay mai cũng lại sẽ hiếm theo.

Vấn đề đặt ra là giới luật sư có quyền kiện một vị dân biểu vì phát biểu của vị này không? Câu trả lời là: Trên thế giới thì không, nhưng ở Việt Nam thì có. Đơn giản là vì ở Việt Nam các vị dân biểu chỉ có quyền miễn trừ, mà không có đặc quyền.

Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng: Kiện dân biểu được không?
Quyền miễn trừ là quyền không bị truy tố vì các tội hình sự. Theo pháp luật Việt Nam, đây là một thứ quyền khá hạn chế vì với sự đồng ý của Quốc hội hoặc Ủy ban thường vụ QH thì việc truy tố vẫn có thể xảy ra. “Không được bắt, giam, giữ, khởi tố đại biểu Quốc hội nếu không có sự đồng ý của Quốc hội hoặc trong thời gian Quốc hội không họp, không có sự đồng ý của Ủy ban thường vụ Quốc hội; trong trường hợp đại biểu Quốc hội phạm tội quả tang mà bị tạm giữ thì cơ quan tạm giữ phải lập tức báo cáo để Quốc hội hoặc Ủy ban thường vụ Quốc hội xem xét, quyết định” (Điều 81, Hiến pháp 2013). Đó là tất cả những gì Hiến pháp quy định về quyền miễn trừ.

Đặc quyền thì lại khác. Đặc quyền là quyền của các vị dân biểu không phải chịu trách nhiệm về hình sự và dân sự vì phát biểu (cũng như biểu quyết) của mình tại Quốc hội. Đặc quyền là một thứ khá xa lạ với hệ thống pháp luật chịu ảnh hưởng của mô hình xôviết. Chính vì vậy, trong hệ thống pháp luật của nước ta, ngoại trừ trong Hiến pháp năm 1946, đặc quyền của các vị dân biểu đã không được ghi nhận.

(Trong Hiến pháp năm 1946, đặc quyền của các vị dân biểu được ghi nhận như sau: “Nghị viên không bị truy tố vì lời nói hay biểu quyết trong Nghị viện”- Điều 40, Hiến pháp năm 1946). Không được ghi nhận, thì có nghĩa là các vị dân biểu phải chịu trách nhiệm về dân sự và hình sự về phát biểu của mình (thậm chí kể cả biểu quyết của mình). Chính vì vậy, các vị dân biểu ở Quốc hội, cũng như ở Hội đồng nhân dân hãy cẩn trọng khi phát biểu ý kiến!

Trong quá trình sửa đổi Hiến pháp 1992, một số chuyên gia đã đề nghị cần phải hiến định đặc quyền của các vị dân biểu. Rất tiếc, đề nghị này đã không được tiếp nhận. Tuy nhiên, cơ hội để khắc phục thiếu sót này vẫn còn. Quốc hội đang xem xét Dự Luật Tổ chức Quốc hội. Đặc quyền của các vị dân biểu có thể đưa được vào dự luật nói trên.

Đặc quyền không phải chỉ là chuyện thêm quyền cho các vị dân biểu. Đặc quyền là điều kiện hết sức quan trọng để vận hành thể chế. Quốc hội sẽ rất khó vận hành trong một nền kinh tế thị trường nếu các vị dân biểu không có được đặc quyền.

———-

http://dantri.com.vn/phap-luat/tien-si-nguyen-si-dung-kien-dan-bieu-duoc-khong-991408.htm