Tất cả chúng ta đều đang bị đầu độc

Tác giả: Phi Tuyết

.KD: Vừa đạp xe quanh Hồ Tây về thì nhận được bài này của bạn bè iu quí gửi cho. Đúng là tất cả chúng ta đang bị đầu độc, và đầu độc… lẫn nhau, trong đó, vì lý do hit, hot, tiền bạc, có … báo chí của mềnh góp phần không nhỏ   😦

Không còn cách nào khác đâu, mỗi người phải có ý thức tự vệ, bảo vệ mình một cách khôn ngoan, thông thái. Không chỉ thức ăn, mà ngay cả đời sống tinh thần, tâm hồn người Việt vốn đầy ảo tưởng, cả tin, hồn nhiên, lại cũng rất dễ tổn thương.

————

Featured Image: Biro Bloke
Đầu độc từ nguồn thực phẩm
Không có gì để bàn cãi ở khía cạnh này, chúng ta đang ăn chất độc, uống chất độc mỗi ngày: rau cỏ phun thuốc dư lượng, thịt động vật bị bơm thuốc tăng trọng, hóa chất bảo quản, thực phẩm biến đổi Gien, trái cây ngâm thuốc nhanh chín, tươi lâu, cafe hóa chất, đồ ăn lề đường cũng hóa chất. Vâng, mọi thứ chúng ta ăn uống mỗi ngày đều có hóa chất độc hại cả, dù to dù nhỏ, dù nhiều hay ít.

Tiếp tục đọc

GS Nguyễn Văn Tuấn: Bức tranh lớn và bức tranh nhỏ

Tác giả: GS Nguyễn Văn Tuấn

KD: Chưa bao giờ, nhân phẩm của con người có thể bị xúc phạm dễ dàng và tính mạng của con người có thể bị coi rẻ như hiện nay. Suy thoái kinh tế – xã hội thì còn có thể vực dậy trong vài năm, nhưng suy đồi về văn hoá và đạo đức xã hội thì chắc cần đến vài thế hệ để khôi phục (NVT).

Nhưng mình thích thái độ sống tích cực của ông. Đó là làm việc tận tụy cho quê hương, khi có cơ hội. Vì Quê hương mỗi người chỉ một/ Như là chỉ một mẹ thôi (Thơ ĐTQ)

———–

Tôi có quen một anh bạn trẻ, là bác sĩ và làm sếp trong một công ti dược đa quốc gia. Điều tôi quí anh là khác với các bạn trẻ khác hay chạy theo những thị hiếu tầm thường, anh là người sâu lắng, có trăn trở với thời cuộc, nói năng có suy nghĩ kĩ, và trung thành với dân tộc và đất nước (chứ không phải với cái chủ nghĩa lỗi thời kia).

GS Nguyễn Văn Tuấn. Ảnh Lương Quốc Chính

Thoạt đầu, tôi rất ngạc nhiên một người lớn lên sau 1980 mà có trăn trở như thế, nhưng sau này tôi hiểu vì em xuất thân từ một gia đình trung lưu ở Sài Gòn thời trước 1975. Có lần anh khuyên tôi: Thầy đừng nhìn VN như là một bức tranh lớn, vì bức tranh đó ảm đạm lắm, chẳng thấy tương lai đâu cả, và thầy sẽ thấy bi quan lắm; thầy cứ tập trung vào bức tranh nhỏ, chẳng hạn như giúp tụi em nè, và thầy sẽ thấy vui hơn. Câu nói này ám ảnh và đeo đuổi tôi cho đến ngày nay, và nó có khi trở thành phương châm của tôi khi làm việc liên quan đến VN.

Tiếp tục đọc