Ném đá GS Vũ Khiêu: Có phải đây là sự suy thoái đạo đức xã hội, lương tâm con người?

Tác giả: Phan Thị Bích Hằng
.
KD: Về tình cảm, thì mình nghĩ đáng ghi nhận. Nhưng về đánh giá tầm vóc, công trình nghiên cứu văn hóa của GS thì mình nghĩ nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng dùng thước đo của chị í, hơi không đúng chỗ lắm. Thành thử bài viết này hơi… buồn cười!
Dân gian có câu thâm thúy này: Nói dài thành nói dại
.
nem da GS Vu Khieu
Với bức ảnh của GS Vũ Khiêu ôm và hôn má hoa hậu Nguyễn Cao Kỳ Duyên đã bị một số người chỉ trích nụ hôn này và cho rằng GS Vũ Khiêu đã… “đi quá giới hạn” và trên mạng xã hội, mọi người thi nhau ném đá GS Vũ Khiêu. Bày tỏ quan điểm của mình, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng tự hỏi: Có phải đây là sự suy thoái đạo đức xã hội, lương tâm con người?

Đa phần mọi người đều cho rằng nụ hôn của GS Vũ Khiêu dành cho cô hoa hậu này là nụ hôn của một người ông đối với một người đáng tuổi con cháu mình. Và nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã lên tiếng, bà đã viết ý kiến của mình lên trang cá nhân để bày tỏ quan điểm của mình về “nụ hôn đang được gây sóng gió” này.
Những chia sẻ của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã nhận được sự đồng tình của cư dân mạng:
Chia sẻ về Giáo sư Vũ Khiêu
Vốn chưa bao giờ tranh luận trên mạng nhưng sáng nay khi đọc stt của bạn Đại Viên trên facebook tôi k thể k nói lời cảm ơn và có vài lời cùng cộng đồng mạng. Cảm ơn bạn Đại Viên đã nói lên tiếng nói và nỗi lòng của đại đa số người trí thức với Giáo sư Vũ Khiêu! Cái nhìn của bạn là cái nhìn qua lăng kính đúng chuẩn mực của người thực sự có văn hoá, hiểu biết và cao đạo.
Tôi biết GS Vũ Khiêu và thường xuyên tiếp xúc với cụ. Tôi cảm mến, cảm phục và kính trọng cụ như ông nội của mình. Tôi biết rất nhiều người cũng như tôi đến với cụ đều được cụ dành cho tình cảm tốt đẹp trong sáng, cụ luôn hành xử đầy nhân văn, cao cả với mọi người. Con người đức cao, đạo trọng như cụ bây giờ hỏi còn mấy ai?
Vậy mà các bạn phóng viên đã đưa cái ảnh ở một góc chụp hơi “đặc biệt” khiến cư dân mạng suy luận không lành mạnh rồi phát biểu quan điểm cá nhân ở góc nhìn “méo mó” gây bão mạng làm tổn thương cụ. Đó là hành động quá “độc ác” với một nhà văn hoá lớn đã ở tuổi 100, tuổi mà từ cổ chí kim được coi là “tuổi để phúc” cho đời và người đời phải chúc tụng. Thời phong kiến xưa sẽ được Vua ban thưởng. Thời nay Chủ tịch nước tặng quà, chưa kể đến tài năng và cống hiến của cụ.
Khắp trên dải đất Việt nam nghìn năm lịch sử này nơi nào ghi dấu ấn lịch sử vẻ vang mà k có những văn bia, những câu đối, những bài viết của cụ để tôn vinh, để ghi công, thậm chí là để khóc … cho đất, cho người đã làm nên lịch sử. Từ đền thờ các vị anh hùng dân tộc, nghĩa trang Liệt sĩ, đến hầm xương của những người chết đói vô gia cư …đều có dấu ấn trí tuệ Vũ Khiêu tạc vào bia đá, khắc lên tượng đồng, treo trên cột lớn, đặt ở những nơi trang trọng nhất.
Tỉnh, huyện, thậm chí dòng tộc, gia đình nào xây dựng các công trình mang tính lịch sử, văn hoá, tâm linh, những nơi tôn vinh…đều mong muốn và rất hoan hỷ nếu có bút tích của cụ Vũ Khiêu…. Hỏi rằng cổ kim có mấy ai được như vậy. Tôi đang lo lắng: Cụ viết văn bia cho biết bao người, văn bia của cụ viết hiện thời là “vô đối”, nhưng khi cụ ra đi ai sẽ viết văn bia cho cụ, ai đủ tầm vóc xứng với Vũ Khiêu để viết văn bia cho cụ đây? 
Vậy mà chỉ một hành động nhỏ, sự trìu mến dành cho đứa cháu của cụ. Hành động rất quen thuộc của bất kỳ người làm ông, bà nào cũng có thể có, các bạn phóng viên đưa lên mạng để rồi một bộ phận cư dân mạng thi nhau ném đá GS Vũ Khiêu đến mức nhẫn tâm, vô lương… Nếu không  phải là cụ Vũ Khiêu, nếu không phải là hoa hậu Kỳ Duyên thì có ai làm thế không? Phải chăng đây là phản ứng tiêu cực mang tính “bầy đàn” của một số người vì kém cỏi mà sinh đố kỵ? Phải chăng đây là sự suy thoái của đạo đức xã hội, lương tâm con người? …
Tôi thấy buồn, xót xa, mất mát một thứ gì đó trong nền tảng đạo đức văn hoá, văn hiến của người Việt nam chúng ta. Tôi biết rất nhiều, nhiều lắm người có tâm trạng giống tôi. Tôi mong mọi người đã trót ném đá xúc phạm cụ hãy dừng lại một chút để nhìn lại mình, nhìn lại việc làm của mình đi!
Nhìn ra xung quanh và gỡ, xoá stt, comment xấu của mình xuống được k? Đừng làm đau trái tim nhân ái của cụ, trái tim đã đập qua 100 năm với đủ cung bậc thăng trầm của lịch sử dân tộc. Trái tim cụ đã đập nhịp đập thuỷ chung, chiếc bóng đơn lạnh khi cụ bà đã về với tiên tổ mấy chục năm qua. Trái tim cụ đã khóc chỉ vì một cậu học trò nhỏ chẳng may mất sớm, cụ để ảnh em thờ ngay tại phòng đọc của mình. Trái tim cụ đã khóc cho hàng triệu người con Việt Nam ngã xuống trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, nước mắt cụ ướt đẫm trên từng trang sách để cho ra bản hùng ca “Trường sơn máu lửa vạn đại anh hùng”….
Đừng bầy hùa ném đá nữa mà hãy cảm ơn và học tập ở cụ: Một trái tim nhân hậu, một nhân cách thanh cao, một con người đáng kính! 
Tôi cố nén bớt đi một tiếng thở dài để nhìn ra khung cửa sổ mong trời hôm nay trong hơn, thành phố đỡ ồn ã hơn. Cúi xuống lau mắt mình thầm an ủi “Bác Vũ Khiêu lớn tuổi rồi, bác dành thời gian còn ít ỏi để hoàn thành các công trình văn hoá vĩ đại hơn, ý nghĩa hơn! Chắc bác chẳng đọc mạng đâu! Nuốt một giọt đắng vào lòng để chia sẻ với Giáo Sư Vũ Khiêu đáng kính của cháu. Đối với cháu bác vẫn mãi là:
Gương kim cổ soi đường trí tuệ
Đuốc tâm hồn rọi ánh nhân văn
Kính chúc bác khoẻ, vui! Mong bác luôn an nhiên, tự tại như con người vốn có của bác! 
“Người bạn nhỏ của bác”
.
nem da GS Vu Khieu
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng
.
Sau khi đăng tải chia sẻ của mình trên trang cá nhân, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã nhận được các ý kiến đồng tình của mọi người. Nhưng bên cạnh đấy, cũng có rất nhiều người phản đối ý kiến này và cho rằng nhà ngoại cảm đang “đánh đu” với sự nổi tiếng và với những gì đang được mọi người quan tâm. Có ý kiến cho biết nhà ngoại cảm nên “tập trung vào công việc chuyên môn của mình” hơn là liên tục gửi “tâm thư” đến cho những người khác và hơn hết toàn là những người “đang được giới truyền thông quan tâm”. 
Trước đó, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng cũng có bức “tâm thư” gửi Công Phượng khi anh đang dính phải scandal về tuổi thật của mình và cô gái bị suy thận Nguyễn Thị Châu Loan trong “Điều ước thứ 7″. 
———–