Xin lỗi người Hà Nội

Tác giả: Hoa Mua (theo FB Trang Tran)

KD: Cách đây mấy hôm, bất ngờ trên FB, mình nhận được bài viết này đăng trên FB Trang Tran, một người bạn gái trẻ mình iu quí, mến thương vì tính cách ngay thẳng, với dòng chữ “tặng ng HN Kim Dung Pham”.

Mình đã đọc và rất cảm động. Tác giả nào đó viết về người HN với tất cả sự tinh tế, hiểu biết, cái hay cái dở của tính cách người HN, cái xô bồ bát nháo của XH.  Bỗng nhớ biết bao HN thơ bé, với vẻ đẹp an lành yên tĩnh của Hồ Gươm, căn nhà phố cổ nhìn ra Hồ Gươm, cầu Thê Húc, cả cây gạo đỏ hoa như cháy khôn nguôi, và những bữa cơm xum họp đầm ấm có cha có mẹ, có các chị em gái…

Nay xin đăng lên Blog để bạn đọc chia sẻ.

Cảm ơn tấm lòng em Trang Tran

hoa gao a

Tôi thấy quá thương mến và cảm phục những người Hà Nội gốc. Trước sự ngang nhiên, ào ạt, nhập cư của những người nhà quê chúng tôi, người Hà Nội chỉ phản ứng một cách yếu ớt, tế nhị, kín đáo. Người nhà quê rất tự tin, hùng hổ đảo lộn cả Hà Nội, ngày càng nắm quyền lãnh đạo từ phường cho đến quận, rồi cả thành phố và các cơ quan trung ương đóng tại Hà Nội. Người Hà Nội gốc thành thiểu số, họ co cụm lại và bền bỉ, khéo léo bảo vệ những giá trị của mình…

Người Hà Nội khó có thể làm lãnh đạo, quản lý được trong bối cảnh xã hội mới, vì họ biết rộng, làm gì cũng cân nhắc cẩn trọng; họ quá nhạy cảm, tế nhị, ngại va chạm, sợ làm tổn thương người khác và rất sợ bị tổn thương… Với sự lịch lãm, tài hoa, tâm hồn phong phú, tinh tế của mình, họ thường sáng tạo được những giá trị cao trong các lĩnh vực khoa học, âm nhạc, hội họa, văn học…

Còn lãnh đạo thời nay đòi hỏi phải biết mưu mẹo và đấu tranh, “dám nghĩ, dám làm” mọi chuyện, phải “dấy lên phong trào”, “Quyết tâm phấn đấu”, “Đồng loạt ra quân”, “Chỉ đạo quyết liệt”, “Quyết tâm đột phá”…

Những thứ đó đều xa lạ với tư duy và cách ứng xử của người Hà Nội. Thế là người nhà quê chúng tôi được thể vừa nắm quyền, vừa làm giàu ào ạt trước con mắt ngỡ ngàng của người Hà Nội. Và chúng tôi đương nhiên thành người Hà Nội mới, đem lại cho Hà Nội một sức sống mới… kiểu nhà quê! (“Hà Nội của cả nước”… mà!).

Vì vậy Đại Lễ, theo quan điểm của người nhà quê chúng em nghĩa là phải vôi ve lại nhà cửa, phải làm thật to, phải dài ngày, phải thật nhiều khẩu hiệu, băng rôn, cờ phưỡn, kèn trống, loa đài tưng bừng khí thế, đèn xanh đỏ nhấp nháy khắp nơi, hàng quán bung ra bóp chẹt và người như nêm, chen nhau bẹp ruột, trai gái cấu véo nhau chí chóe…

Ông cha ta nói đúng quá: giàu có thể một đời, còn sang phải ba đời. Cơ sự nó là như thế, mong được cảm thông và thành thật xin lỗi Hà Nội.
St