Nỗi đau

Tác giả: Hoàng Xuân Phú

KD: Những ngày này, sau thống nhất 40 năm, có lẽ tâm trạng của những người trí thức nặng lòng với đất nước, luôn hướng về dân tộc, về sự khổ đau, hy sinh của nhân dân, và sự tụt hậu đáng xấu hổ của một đất nước trước những giá trị văn minh, văn hóa nhân loại, vẫn day dứt… khôn nguôi

Từ châu Âu xa xôi, GS Hoàng Xuân Phú đang làm việc, nghiên cứu KH theo chương trình hợp tác, gửi cho mình hai bài thơ ông viết những năm 80- những năm tháng khổ đau của dân tộc trước vận hội Đổi mới. Xin đăng lên Blog để bạn đọc chia sẻ. Xin lấy tiêu đề chung- Nỗi đau

Cảm ơn Gs Hoàng Xuân Phú. Mong mạnh khỏe và luôn chân cứng đá mềm!

———–

NGHẸN NGÀO

Bên bờ tre mái rạ khói nghèo

Bóng mẹ già chạy ăn từng bữa

Vắt vú khô nặn ra giọt sữa

Nuôi đàn con, con có hiểu hay không?

 

Con có hiểu không mà giữa cảnh nhà đông

Đêm đói lạnh kéo chăn về một góc

Có nghe chăng tiếng em con đang khóc

Hơi thở bố già đè nặng giát giường tre

 

Con có hiểu không mà rượu với chè

Mẹ còn nhịn mà con vung, con vãi

Làm không ra mà tiêu như thừa thãi

Giữa cảnh xóm làng lá rách đùm nhau

 

Tỉnh dậy đi con ơi

Đừng để đời oán hận

Lòng mẹ đau

Giọt sữa nghẹn ngào…

Leipzig, 1985

———–

NHẸ BÁT NẶNG LÒNG

Cả nhà vừa bưng bát cơm lên

Mâm tan khói bỗng rơi vào trống trải

Bát nước chấm sần sùi nép lại

Cạnh đĩa rau già luộc mãi vẫn còn dai

 

Con nhỏ uể oải nhai

Anh nén tiếng thở dài

Chị lặng lẽ quay về cửa sổ

Ngoài trời mưa rơi rơi

 

“Em đâu muốn chồng con xanh xao

Đông sắp về cũng phải lo tấm áo

Tháng chưa hết đã phải nghiêng lon gạo

Nên thịt thà quá sức đồng lương”

 

“Gắng ăn đi em thương

Đừng dày vò thân yếu

Để vợ nghèo con thiếu

Người có lỗi là anh”

 

Đất nước nghèo gió lùa lạnh lều tranh

Con cá nhỏ cũng bơi vào khát vọng

Còn bao người vẫn chơi vơi trên sóng

Khấp khoải chờ một mảng bè trôi…

Leipzig, 8.6.1986