Việt Nam đã thực sự tụt hậu do phát triển “lạc điệu”

Tác giả: Tư Giang

Việt Nam đã thực sự tụt hậu, và tụt hậu ngày càng xa hơn so với phần còn lại của thế giới vì mô hình phát triển “lạc điệu”.

Tính từ 2015, Việt Nam phải mất lần lượt 10, 12 và 17 năm nữa để vượt qua mức Trung Quốc, Thái Lan và Malaysia đã đạt được ở năm 2011. Ảnh: TL TBKTSG

Đây là nhận xét của nhiều nhà kinh tế hàng đầu đất nước tại diễn đàn tổng kết 30 năm Đổi mới giai đoạn 1986 – 2015 được tổ chức hôm nay, ngày 19-11, tại Hà Nội.

Ông Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, đơn vị phối hợp với các cơ quan khác tổ chức sự kiện này, phải “rào trước” rằng diễn đàn nhằm hưởng ứng tinh thần Nghị quyết 62 của Chính phủ trong phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 8-2015 nhằm tổng kết 30 năm phát triển kinh tế Việt Nam so sánh với phần còn lại của thế giới.

Phát triển lạc điệu

Tiến sĩ Nguyễn Quang Thái, nguyên viện phó Viện Chiến lược Phát triển, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nói: “Chúng ta đã thực sự tụt hậu, và tụt hậu ngày càng xa hơn so với thế giới, chứ không còn nguy cơ gì cả.” Tiếp tục đọc

Chút nghĩa thầy cô

KD: Bài viết thật dễ thương. Đọc mà rưng rưng.

Trong cuộc đời mình, may mắn mình có ba người thầy lớn mà quan sát và chiêm nghiệm cách sống của họ, con người họ đã dạy cho mình: Hãy “sống có trí tuệ bác học nhưng tâm hồn trẻ thơ”. Đây là câu nói của một người thầy- Sếp trực tiếp của mình, khi mình còn là cô phóng viên trẻ măng, non nớt.

Và cũng quan sát, suy ngẫm cuộc đời họ, mình tự học và rút ra một điều: Khi vấp ngã, hãy biết tự đứng lên bằng đôi chân của mình. Sống bằng tấm lòng chân thành với đời, sẽ gặt được những tử tế.

—————–

tranh minh họa: họa sỉ Lê Thiết Cương

Đầu tuần này, lớp học tình thương của một nhóm thiện nguyện tại quận 3, Sài Gòn, bắt đầu ngày học của mình bằng giờ tập vẽ, làm thiệp chúc mừng ngày thầy cô giáo 20-11.

Lớp học loi nhoi tiếng hỏi han cách thức, đòi thêm giấy, viết màu của nhau. Khó khăn lớn nhất của những đứa trẻ đó là viết được lời chúc đàng hoàng để tặng cho người dạy mình. Một đứa khều khều, hỏi nhỏ “con chúc cô giáo ăn nhiều có kỳ không?”.

cucxanh5

Một kiểu phạt mất nhân tâm

Tác giả: theo FB Nguyễn Văn Tuấn

.KD: Làm quan đầu tỉnh, đứng dưới ít người, đứng trên vạn người, mà chấp nhặt chuyện “đàn bà”, không hiểu ông này quản lý và lãnh đạo địa phương mình ra… răng? Để cho trên các trang mạng XH người ta bàn luận, đàm tiếu đủ thứ, thật ra những ai đó muốn lấy lòng Sếp mình chỉ là” thương nhau như thế bằng mười hại nhau”. Còn ông Chủ tịch này mất nhiều hơn được!

——

Chủ tịch tỉnh An Giang là Vương Bình Thạnh. Ảnh: Chinhphu

Nhân ngày 20/11 này (*), có lẽ nên dành vài dòng để nói về sự kiện một cô giáo ở An Giang bị phạt 5 triệu đồng chỉ vì chị ấy viết ra cảm nhận cá nhân (trên facebook) về thái độ của ông chủ tịch tỉnh (1). Sự kiện chỉ làm cho cái khoảng cách giữa quan và dân ngày càng xa hơn. Ngân sách vốn đã èo uột của Nhà nước có thể giàu thêm 10 triệu, và ông chủ tịch có thể hả dạ vì thắng cuộc, nhưng cái hố căm ghét đã được đào sâu thêm. Và, phe thắng cuộc của ông chỉ thất bại trong việc thu phục nhân tâm.

Câu chuyện thật là lí thú (và cũng dễ giận), nhưng vì báo chí viết lung tung, nên rất khó hiểu đầu đuôi ra sao. Tôi phải tự sắp xếp lại dữ kiện cho dễ hiểu, trước là cho tôi, sau là chia sẻ cùng các bạn:

Ông chủ tịch tỉnh An Giang là Vương Bình Thạnh bị kiểm điểm vì yếu kém trong công việc;

· Cô giáo Thuỳ Trang viết trên fb nhận xét về ông chủ tịch như sau: “Ông chủ tịch này kênh kiệu, xa lánh dân nhất trong các thời chủ tịch An Giang” (2);

·

Tiếp tục đọc