Tài tình chi lắm cho trời đất ghen…

Tác giả: Lê Thọ Bình

.Trong sự nghiệp sáng tác của mình, Ngân Giang viết như một dòng sông tuôn chảy điều hòa. Bà là một hiện tượng trên thi đàn Việt Nam: người làm thơ liên tục dài năm nhất (từ 1922 tới khi bà qua đời- 2002), có số lượng thơ thuộc loại nhiều nhất (hơn 5.000 bài) có nhiều bài được truyền tụng (như Trưng nữ vương, Xuân chiến địa…). Cuộc đời bà là chuỗi những thăng trầm: đầy vinh quang, nhưng cũng không ít cay đắng (Lê Thọ Bình)

.KD: Xin đăng bài viết của nhà báo Lê Thọ Bình về Nữ sĩ Ngân Giang- một hiện tượng lạ trong thi đàn Việt Nam. Số phận trớ trêu, gian truân và tài năng cùng vẻ đẹp của người nữ sĩ này vừa đáng khâm phục vừa thật xót xa…

Là phụ nữ, đã đẹp lại tài, thì chỉ chuốc lấy vô vàn sự đố kỵ, ghen ghét, hiềm ty, nhiều khi nhân danh đủ thứ….

—————  

“Tài tình chi lắm cho trời đất ghen…”

nu-si-ngan-giangTôi quen bà là khi mới chập chững bước vào nghề báo, còn bà thì đã được nhân gian đúc xong pho “Tượng vàng thi ca”. Tôi còn nhớ lần đầu tiên tìm đến nhà bà, bà hỏi: “Sao biết đường mà tìm đến đây?”. Tôi đọc hai câu thơ của bà: “Trước cửa vài khóm trúc/ Gió về bay phất phơ”, bà cười lớn: “Cậu này ranh thật!”, Tôi chả hiểu là bà khen hay chê. Căn phòng bà ở ngoài bãi Nghĩa Dũng (ngoài đê Sông Hồng, Hà Nội) chật chội, nhưng bà bảo chả bao giờ vắng khách. Bà kêu cô cháu gái lấy cho bà mấy thanh hương trầm. Bà cho vào chiếc lư đồng, đốt lên. Chờ cho hết khói, hương thơm phảng phất bay. Bà lấy ra cút rượu, rót vào hai cái ly con. Bà đưa cho tôi một ly. Lúc bấy giờ tôi mới có dịp ngắm kỹ bà: bà mặc áo lụa vàng-hồng, bên ngoài khoác áo len mỏng màu tím than, cổ khoác chiếc khăn voan mỏng, mặt thoa phấn sáp nhẹ, môi hồng. Điều làm tôi ngạc nhiên là mặt bà hầu như không có nếp nhăn, mặc dù đã ở cái tuổi “cổ lai hy”. Tiếp tục đọc

Có nên tổ chức trao bằng khen, huy chương bên giường bệnh?

Tác giả: Lê Học Lãnh Vân

.KD: Không bình nổi, vì cái văn hóa lẫn lòng nhân vô tình thành vô duyên  😦

Người Việt vốn đơn giản nên dễ chấp nhận những cái gọi là “vinh dự”. Nhưng cái cách trao “vinh dự” không đúng chỗ cũng sẽ rất phản cảm. Vì mềnh đã từng chứng kiến một vụ việc tương tự, và không tin ở mắt mình, khi thấy cái “vinh dự” đó ngay lập tức bị gia đình người bệnh vứt vào góc nhà, nơi để các đồ lưu cữu chưa kịp dọn. Vào lúc người bệnh hấp hối, hẳn chỉ có những người ruột thịt là người hấp hối cần có họ nhất. Xin hãy tôn trọng sự riêng tư máu thịt đó.

.Cảm ơn tác giả bài viết đã nêu ra một khía cạnh rất tinh tế và nhân văn.

——————– 

Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến tới thăm và trao bằng khen cho bác sĩ Nguyễn Quốc Bảo
Bài viết nhằm trao đổi chung quanh việc trao bằng khen, huy chương bên giường bệnh cho những người bệnh rất nặng, sắp mất.

Giáo sư, bác sĩ Nguyễn Quốc Bảo là Trưởng khoa Ngoại Đầu Cổ tại Bệnh viện K Trung ương, nổi tiếng là khắc tinh của các u quái ác vùng đầu mặt cổ. Ông đã mổ thành công các ca rất khó và mang lại cuộc sống bình thường cho nhiều bệnh nhân. 

Vừa qua, một số trang báo đăng hình GS.BS Nguyễn Quốc Bảo được trao bằng khen: ông cụ nằm trên giường bệnh với thân hình tiều tụy, công cụ trợ sức gắn vào miệng, liếc mắt nhìn bà Bộ trưởng Y tế đang cầm bằng khen để trên ngực và bụng ông. Vài ngày sau ông mất. Tấm hình đó gây nên một phản ứng trên các trang mạng và trên Facebook.

Tiếp tục đọc

Hội nhập và nhập hội

Tác giả: FB Mạnh Kim

.Vấn đề Việt Nam không phải là vấn đề hội nhập và tham gia các định chế kinh tế thế giới. Vấn đề Việt Nam là vấn đề của tham nhũng. Tính từ thời điểm Việt Nam gia nhập WTO (2006) đến nay, Việt Nam chưa bao giờ vượt lên khỏi thứ hạng 100 trong danh sách khảo sát tham nhũng toàn cầu của Transparency International (Mạnh Kim).

—————
h1167Việc Donald Trump tuyên bố rút khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) đang được giới kinh tế phân tích ý nghĩa và tác động của nó đối với Việt Nam. Nhiều người tin rằng Việt Nam sẽ mất đi một cơ hội hội nhập sâu hơn vào thị trường toàn cầu. TPP, bị xóa sổ với sự rút lui của Mỹ hay vẫn tiếp tục được các nước còn lại quyết tâm thực hiện, sẽ chẳng bao giờ là cây đũa thần giúp vực dậy kinh tế Việt Nam.

Vấn đề của Việt Nam không phải là hội nhập. Việt Nam đã hội nhập kinh tế thế giới từ năm 2006 bằng việc trở thành thành viên WTO. Khi Việt Nam gia nhập WTO, giới phân tích đã phác họa một viễn cảnh tươi sáng. WTO được vẽ ra như một đường băng giúp Việt Nam cất cánh lên bầu trời toàn cầu. WTO sẽ làm thay đổi bộ mặt kinh tế-xã hội Việt Nam. Công-nông dân sẽ khấm khá hơn. Bây giờ, sau 10 năm, đời sống công-nông dân đã được “lột xác”.

Họ trở thành những nạn nhân bị ảnh hưởng trực tiếp và nặng nề nhất của một nền kinh tế “hội nhập quốc tế theo định hướng XHCN”. Không có trách nhiệm gây ra nhưng họ phải đồng gánh chịu một tỷ lệ nợ công khổng lồ. Giải trình trước Quốc hội ngày 1-11-2016, ông bộ trưởng tài chính cho biết, năm 2001, nợ công chiếm 36,5% GDP; năm 2010 là 50% GDP và năm 2015 là 62,2% GDP. Năm 2015, tổng nợ công khoảng 2,68 triệu tỷ đồng, gấp 2,3 lần năm 2010, gấp 7,6 lần năm 2005 và gấp 14,8 lần so với năm 2001…

Tiếp tục đọc