Nhà văn Việt Nam gặp mặt đầu năm vui và buồn

Tác giả: theo FB Nguyễn Trọng Tạo

.KD: Đương nhiên, đã cầm bút ai chẳng muốn khẳng định tên tuổi mình (cái danh). Nhưng nhà văn VN, tài thì … nghèo, tiền thì… hèn  😀   nên cái danh duy nhất là danh Hội viên Hội Nhà văn đã là “đỉnh”. Đâu biết, có phải cứ có cái thẻ hội viên Hội nhà văn đã làm nên một Nhà văn thật sự. Hay chỉ là Thợ viết?   

Nên những câu chuyện nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo viết ra, thấy thảm quá. Vừa chê vừa chán!

——————

Ở giữa Thủ đô với nhau mà nhiều người lâu lắm mới gặp nhau, cứ ô, a, bắt tay thật chặt, cười thật tươi mà phần nhiều không nhớ tên, ngượng mà không dám hỏi. Chúc mừng các tác giả được giải thưởng thơ, văn, phê, dịch. Chúc mừng các hội viên mới được kết nạp và nhận thẻ hội viên.

hoi-nha-van-1

Vâng, nhà văn là những người sống tình cảm mạnh, nhân văn viết nên tác phẩm cho bạn đọc, để thành danh, kể cả háo danh thì cũng vẫn có cái đáng yêu. Mỗi giải thưởng được 20 triệu tiền kinh phí nhà nước cấp. Đời có khi chỉ được 1 giải như thế. Số tiền ấy đâu có nhiều so với các nhạc sĩ đi viết bài hát theo “đơn đặt hàng” của ngành này ngành nọ. Chỉ 1 bài hát, hát xong rồi quên, ít ra cũng vài chục triệu, 5 chục triệu, thậm chí 1, 2 trăm triệu cũng là chuyện bình thường. Còn nhà văn thì vậy đó, có cái giải thưởng hàng năm mà ai cũng ngóng chờ, và bạn đọc nữa, cũng chờ giải thưởng để xem văn học năm qua thế nào, có đáng để đọc không. Năm nay 7 giải thưởng cũng có thể gọi là “mưa giải” rồi.

Nhưng mình về thấy buồn. Không một nhà văn trẻ nào có giải. Đến hội trường cũng thấy rất ít các đồng nghiệp trẻ. Trần Quang Quý nói thật/đùa, “năm nay chỉ tặng cho thơ loại B, còn loại A thì bị loại”. Ngồi nhờ xe Chu Lai về, Lai vừa nhận giải tiểu thuyết “Mưa đỏ” nhưng cũng thở dài: “Giải Thơ năm nay chả thấy gì mới”. Rồi bảo: “ngồi hội đồng chả được cái đếch gì, chỉ mang thù chuốc oán”. Lai kể: “Bọn xin vào hội làm tớ khó xử, dúi cả cho tớ phong bì đến 20 triệu, nó về rồi phải gọi điện bắt quay lại để trả”. Trước đây mình ngồi hội đồng cũng vậy, có nhà thơ trước khi được kết nạp dúi cho mình 5 triệu, mình trả lại hắn không chịu, đành phải nói thẳng “ông xứng đáng vào hội, nhưng nếu ông không cầm tôi sẽ không bỏ phiếu cho ông”. Nói thế hắn mới chịu cầm lại tiền. Lại buồn nghe một thằng em than thở: “Có tay hội đồng gạ em đưa cho nó vài chục, nó sẽ lo cho vào hội, nhưng em không đưa, bảo nó đợt này không vào thì đợt sau cũng chưa muộn. Cái danh ấy mà mua thì nhục lắm anh ạ”.

hoi-nha-van-2

Thực ra không phải ai vào hội cũng phải chạy bằng phong bì, không phải ông hội đồng nào cũng gạ tiền, nhưng những chuyện xảy ra như thế, bỗng thấy mặt hội bị vấy bẩn, nhơ nhớp mà buồn quá.