Viết cho ngày báo chí

Tác giả: FB Nhà báo Lê Thọ Bình

Báo chí chỉ thực sự có giá trị khi nó truyền tải sự thật. Sự thật không còn là sự thật khi thông tin bị bóp méo. Câu hỏi đặt ra là, vì sao thông tin lại bị bóp méo? Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng này, nhưng cốt lõi của vấn đề vẫn là báo chí đang trở thành công cụ của quyền lực….

Khi báo chí là công cụ thì thông tin là thuốc độc. Khi thông tin là thuộc độc thì người đọc là nạn nhân. Nạn nhân của thông tin sai trái sẽ tạo ra những con người vô tâm, vô cảm và ngu muội trước những gì đang xảy ra. Báo chí là công cụ thì xã hội sẽ suy tàn (Lê Thọ Bình)

—————–.

Với tôi, làm báo là nghề cao quý. Vì nhà báo là người truyền tải sự thật và hiểu về giá trị của hiện tại hơn ai hết. Nhà báo, theo một cách nào đó, cũng chính là người đang làm công việc giáo dục và đang tự học hỏi từng ngày.

Tuy nhiên, vì sao gần hai chục năm trở lại đây, một bộ phận không nhỏ nhà báo lại bị xã hội khinh miệt và “một bộ phận các nhà báo đang trở thành những “băng đảng đâm thuê chém mướn” (như lời nhà báo quá cố Hữu Thọ từng nhận xét)?
Có một thực tế là, báo chí là “Tấm gương” phản ánh đời sống xã hội hiện tại. Một bộ mặt nhem nhuốc đứng trước gương không thể cho ra một hình ảnh sạch sẽ.

Như trên đã nói, báo chí chỉ thực sự có giá trị khi nó truyền tải sự thật. Sự thật không còn là sự thật khi thông tin bị bóp méo. Câu hỏi đặt ra là, vì sao thông tin lại bị bóp méo? Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng này, nhưng cốt lõi của vấn đề vẫn là báo chí đang trở thành công cụ của quyền lực.

Khi báo chí là công cụ thì thông tin là thuốc độc. Khi thông tin là thuộc độc thì người đọc là nạn nhân. Nạn nhân của thông tin sai trái sẽ tạo ra những con người vô tâm, vô cảm và ngu muội trước những gì đang xảy ra. Báo chí là công cụ thì xã hội sẽ suy tàn.

Lối thoát duy nhất là cần thực hiện quyền hiến định: tự do báo chí. Tự do báo chí không chỉ là quyền tự do ngôn luận, nó còn là quyền truyền tải sự thật. Bên cạnh truyền tải sự thật, tự do báo chí còn là quyền tiếp nhận sự thật. Được tự do viết mà cấm đoán người đọc thì không thể có cái gọi là tự do. Độc giả phải có quyền trong việc tiếp nhận thông tin và truyền tải thông tin đó cho nhau nếu họ thấy cần thiết.

Tự do báo chí không phải là đặc quyền của những người làm báo. Tự do báo chí là thước đo của một xã hội văn minh.