JE CROYAIS QUE VIEILLIR…” “TÔI CỨ NGHĨ KHI VỀ GIÀ…”

Tác giả: Marcelle Paponneau-Lê Thanh Dũng (dịch).

KD: Nhà văn Lê Thanh Dũng gửi cho bạn bè bài thơ mà ông dịch ra tiếng Việt. Như một niềm an ủi nhau sống -hãy thanh thản và yêu đời như ta vẫn yêu- dù là… thu muộn

————– 

Je croyais que vieillir me rendait bien maus​sade,
Craignant chaque saison, les années, le tapage,
Le grand vent et la pluie, l’esprit qui se dégrade,
Les cheveux clairsemés, les rides du visage.

Tôi cứ nghĩ về già là quãng đời buồn tủi
Sợ mùa đi, sợ ngày tháng, ồn ào
Sợ gió sợ mưa, sợ lòng mình chán nản
Mái tóc phai màu, da dẻ nhăn nheo.

Et puis je m’apercois* que vieillir n’a pas d’âge,
Qu’ il ne faut point gémir, au contraire chanter.
Et même, à petits pas, les jours ont l’avantage
D’être beaux et trop courts quant il sont limités.

Rồi nhận ra rằng già không có tuổi
Chớ rên la mà hãy cất tiếng ca
Bước thong thả và say sưa tận hưởng
Những êm đềm ngắn ngủi sắp rời xa

Je croyais que vieillir c’était le ciel tous gris,
Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,
Les fleurs sans chansons, les arbres rabougir,
Un livre sans histoire, un crayon sans écrire.

Tôi cứ nghĩ về già trời ảm đạm
Xuân không hoa, làn môi vắng nụ cười
Hoa không hát và cỏ cây tàn úa
Sách không lời và bút viết chẳng nên câu

Et puis je m’aperçois que vieilir rendre bien sage,
Que je vis chaque instant sans penser à demain,
Que je ne compte plus les anneés de mon âge,
Peu importe le temps, le crayon à la main.

Rồi nhận ra rằng một tuổi già minh triết
Sống mỗi phút giây chẳng nghĩ ngày mai
Tuổi đời mình tôi không đếm nữa
Kệ tháng ngày qua, cây bút trong tay

Je croyais que vieillir transformerait mon âme,
Que je ne saurais plus contempler les étoiles
Que mon coeur endurci n’aurait plus cette flamme,
Qui transforme ma vie lorsque le ciel se voile.

Tôi nghĩ tuổi già làm tâm hồn thay đổi
Sẽ chẳng còn mê đắm ngắm sao trời
Tim chai sạn chẳng nhen lên ngọn lửa
Tăm tối trùm lên những năm tháng cuối đời

Et puis je m’aperçois que les plus belles roses
Fleurissent à l’automne et sous mes yeux ravis,
Je respire très fort ce doux parfum que j’ose
Garder pour embaumer l’automne de ma vie.

Và tôi nhận ra những bông hồng thắm đỏ
Đua nở giữa trời thu dưới mắt tôi
Tôi hăm hở hít thật sâu hương thơm dìu dịu
Để giữ gìn thu muộn của đời tôi.