Gánh hát

Tác giả: Đặng Xuân Xuyến
.
KD: Bạn đọc Đặng Xuân Xuyến gửi bài viết này cho Blog về một vụ việc đang diễn ra nóng bỏng- xét xử nhóm Đinh La Thăng và đồng phạm.
Ở góc độ tính cách cá nhân, từ lúc là một quan chức cao cấp đến lúc là một bị cáo “cao cấp”, ĐLT đều gây ra những bàn loạn trái chiều từ dư luận XH. Đó là một điều thú vị. Nhưng không dư luận trái chiều nào thuyết phục nổi nhau. Lời khen, kẻ chê, người thương, kẻ giận dữ… Là bởi chẳng phía nào có đủ thông tin để có thể nhìn thấu tư cách thật con người này: Cái giả, cái thật, cái chất người bộc tuệch lẫn sự gian manh luôn trộn lẫn.
Vậy lấy gì làm nền tảng để đánh giá con người này. Nếu không căn cứ vào những hậu quả tai hại từ những chỉ đạo tùy tiện, đầy tính cơ hội lợi ích nhóm, tàn phá QG thì căn cứ vào cái gì. Chả lẽ vào vài lời phát ngôn có vẻ “quân tử”? ĐLT không thể là “nạn nhân” mà chính là sản phẩm chính danh của một tư duy kinh tế xin- cho sống sượng, tạo ra những mỡ mầu cho lợi ích nhóm đục khoét.
Trong khi người Việt, bản chất vốn hồn nhiên, dễ quên và dễ thỏa hiệp, nên sự thương hại hay tụng ca, bênh vực vẫn sẽ luôn tồn tại. “Gánh hát rong” vẫn có đất sống  😀 . Với tư duy tiểu nông sau lũy tre làng, “chín bỏ làm mười” kiểu đó, thì dự báo “Nước 4000 năm vẫn trẻ con” vẫn còn… linh nghiệm  😦
——————  .

Ảnh TTXVN

Ngẩng mặt lên anh

Quệt nước mắt đi anh
Dừng thôi mấy trò “con hát”
Đời vốn đủ đắng cay mặn chát
Nếm cả đi anh để thấu hiểu lẽ đời
Đừng đắp điếm nụ cười
Đừng ép niềm tin đem tráo đổi

Chẳng phải quan tham
Chẳng cố phạm sai lầm
Hà tất ngán mặt sắt đen sì xét xử
Hà tất khiếp lòng người giận dữ
Chẳng sợ làm ma trong tù
Chẳng sợ tòa tuyên án tử
Ngẩng đầu lên để không thẹn sống hèn.
.
Thôi nín đi mấy anh mấy chị
Thương vay khóc mướn thế đủ rồi
Bữa sáng người ta ăn
Bằng cả tháng nhà đông con không cần chi tiêu tằn tiện
Chai rượu người ta uống
Hơn tháng đẫm lưng mồ hôi đám người lao động
Người ta ở nhà lầu
Người ta đi xe hơi
Con cái ngông nghênh tiêu tiền chẳng phải nghĩ
Tiền ở đâu ra
Của ông của cha
Hay thiên hạ xót nghèo đã nhón tay “lại quả”.
.
Đúng sai đã có quan tòa
Anh hãy ngẩng cao đầu
Thử một lần làm đấng trượng phu
Và đám mấy người kia
Đâu cần rủ nhau khóc mướn.