Đề xuất kỷ luật Phó bí thư thường trực Thành ủy TP.HCM Tất Thành Cang

Tác giả: Nhóm PV
.
– Ban thường vụ Thành ủy TP.HCM thống nhất đề xuất kỷ luật ông Tất Thành Cang, ủy viên Trung ương Đảng, phó bí thư thường trực Thành ủy vì những vi phạm liên quan dự án khu dân cư Phước Kiển.
.
KD: Càng có nhiều củi đưa vào lò, dân càng mừng, vì XH sẽ đỡ đi một mối lo “nhóm sâu mọt”, dù rằng, nếu với thiết chế hiên nay, quyền lực không bị kiểm soát thì nói thẳng, sâu mọt vẫn tiếp tục “làm ổ”
—————-
Đề xuất kỷ luật Phó bí thư thường trực Thành ủy TP.HCM Tất Thành Cang - Ảnh 1.

Một góc khu đất tại xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè được UBND TP chấp thuận cho Công ty TNHH một thành viên đầu tư và xây dựng Tân Thuận thực hiện dự án và ông Tất Thành Cang (ảnh nhỏ) – Ảnh: Tư liệu Tuổi Trẻ

Tiếp tục đọc

Nhà báo Nguyễn Thông: “Hiện tượng lặng lẽ”

Tác giả: theo FB Nguyễn Thông
.
Bài tôi viết dưới đây từ năm 2016 khi ông Trương Minh Tuấn trên đỉnh cao quyền lực về thông tin truyền thông. Và cũng vì lý do đó mà tôi phải nghỉ việc bởi cơ quan bị sức ép quá nặng. Tôi không trách ai, trách gì cả bởi mình dám viết dám chịu. Chỉ có điều không biết lúc này những ông GS Hoàng Chương, nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân, siêu nhà báo Hữu Ước, Nguyễn Thế Kỷ… có còn nức nở khen tụng như hồi ấy không.

Một bậc đàn anh cả về tuổi đời, tuổi nghề và đạo đức vừa hỏi tôi rằng bài ấy còn không, đưa lên cho bà con biết, không chỉ về một con người mà khá nhiều người. Vậy tôi đưa lên ạ (Nguyễn Thông)
.
KD: Bạn bè đồng nghiệp gửi lại cho bài viết này. Mình nhớ khi đó đọc xong sửng sốt, và cười rũ. Chỉ có một chữ trong đầu mình: “Lố” (lố bịch)
.
Công bằng mà nói, có thể đó là cách “báo hiếu” cha, khi đứa con đang ở ghế quyền lực. Nhưng quên mất rằng, quyền lực có lên voi cũng có thể xuống… đất, nhất là trong cuộc chiến kim tiền. Có lẽ vì tham quá mà hóa lẫn.
.
Nhưng điều tệ nhất là những kẻ bưng bô. Mình nhớ một giai thoại về nhà thơ CLV một thời nổi tiếng: Rằng trong tủ lạnh của ông nhà thơ này lúc nào cũng có 09 chiếc “lưỡi”. Nghe chuyện, mình trố mắt, cứ tưởng là lưỡi lợn (vì khi đó nàng còn rất trẻ và cũng ngốc nghếch không ít  😀  ). Hóa ra, người ta bảo, mỗi ngày trước khi đi ông í lại lắp một chiếc lưỡi vào, để “nói” tùy từng cung bậc, giai tầng, tùy nơi tùy chốn, cung đình khác, văn đàn khác, thi đàn khác, bạn bè khác, bồ bịch khác  :D….
.
Đọc bài này, thấy rằng mốt “Đa lưỡi” khá phổ biến, và được các “nhà cầm bút” sử dụng hết công năng, công suất. Hẳn có khi nói xong, họ cũng… cười thầm. Đốn là vậy
.
Riêng nhà báo Nguyễn Thông, vì không chịu được mốt “thời thượng” nên đành bật ra khỏi tòa soạn.
Nhưng Đời vẫn rất công bằng mà.
Bài này, như mọi bài về con người, mình không bao giờ đưa lên FB (trừ những trường hợp đặc biệt). Chỉ để bạn đọc Blog đọc và ngẫm nghĩ về thói đời…
—————-

Thú thực, tôi rất bất ngờ khi thấy hầu hết các báo, kể từ báo Nhân Dân chúa trùm cho đến đám tép riu lắt nhắt (thôi, chả kể tên ra đây kẻo chạm tự ái) và hầu như không sót báo điện tử, trang tin điện tử nào, viết bài ca ngợi một nhân vật văn nghệ có tên là Trương Minh Phương. Hội Nhạc sĩ, Hội Nhà văn, Hội Sân khấu, Hội Văn hóa dân gian… của quốc gia cũng đều tranh giành tên ông để vinh dự cho mình. Rất lạ.
Từ bé đến giờ, là người rất quan tâm đến đời sống văn nghệ, tôi chưa một lần nghe đến tên bác Phương, cả văn, cả nhạc, cả văn hóa dân gian, cả sân khấu, tức là tất cả. Tôi hỏi ông hàng xóm từng đi suốt cuộc chiến tranh chống Mỹ, lão cũng lắc đầu, tôi hỏi mấy người có tên tuổi nữa, họ cũng lắc đầu, không biết. Một người nổi tiếng mà không ai biết. Thật lạ.

Đọc kỹ những lời ca ngợi mới thấy đây là hiện tượng lạ:

GS Hoàng Chương: “”Tôi nói đặc biệt bởi chúng ta hầu hết chưa biết nhiều về nhạc sĩ, nhà viết kịch Trương Minh Phương – một cán bộ văn hóa khiêm nhường – một nghệ sĩ đa tài nhưng lặng lẽ” (chính GS cũng phải thừa nhận hầu hết chưa biết).

Nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân ca ngợi mới khiếp: “Trương Minh Phương không chỉ là một một nhạc sĩ, nhà viết kịch như chúng ta đã biết mà hơn nữa ông còn là một nhà tuyên truyền văn hóa mới, nhà ngoại giao nhân dân thông qua hoạt động âm nhạc với những tác phẩm của mình. Ông đã để lại cho đời một di sản nghệ thuật to lớn phong phú và đa dạng. Ông xứng đáng là một trong những nghệ sĩ xuất sắc, tiêu biểu cho nền văn học nghệ thuật cách mạng Việt Nam nửa sau thế kỉ 20 và đầu thế kỉ 21…” (tôi chả biết ông nhạc sĩ Quân có thuộc bài hát nào của nhạc sĩ xuất sắc này).

Nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha nhận xét: “Ông khước từ sự nổi tiếng bằng truyền thông, bằng tung hô ồn ào mà đi sâu vào đời sống” (bác Kha rất khéo mồm).

Trung tướng Hữu Ước: “Khi bài “Chiều Trường Sơn” vang lên, tôi có cảm giác như cả rừng Trường Sơn chuyển động. Tôi đánh giá rằng đây là một trong những cái bài hay nhất về Trường Sơn kể từ sau khi giải phóng đến bây giờ…” (thú thực với trung tướng, lâu nay khi cần hát về Trường Sơn, chả có nhà tổ chức nào chọn bài hay nhất này. Tôi đố bác nào thuộc được một câu trong bài hát mà đồng chí Hữu Ước bảo là dạng hay nhất đấy)

GS Hoàng Chương còn đề nghị Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam, Hội Nhạc sĩ Việt Nam xem xét đề nghị Đảng và Nhà nước truy tặng giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật cho ông Trương Minh Phương, chưa kể ông vừa được truy tặng Giải thưởng Đào Tấn do đích thân ông Nguyễn Thế Kỷ ủy viên trung ương đảng trao…

Nói chung, đây là nhân vật rất đặc biệt, một tài năng, một sự nghiệp lớn, thậm chí cực lớn bị chìm khuất hầu như không mấy ai biết, đài báo nhà nước suốt bao nhiêu năm không hề phổ biến sáng tác của ông, không dòm ngó tới sự nghiệp của ông, rất vô trách nhiệm trong việc làm cho mọi người biết đến ông.

Không biết trên đất nước này còn có bao nhiêu “nhân vật lặng lẽ” cần được phát lộ, khảo cổ như vậy. Mà nếu được tìm thấy, chả biết có được những Hoàng Chương, Đỗ Hồng Quân, Thế Kỷ, Thụy Kha, Hữu Ước… ca ngợi nức nở vậy không.

Cũng may, tôi đọc báo Đại Đoàn Kết thì được biết ông là thân phụ của đương kim Bộ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông Trương Minh Tuấn.

Tôi viết những thông tin trên chỉ để nói về một hiện tượng đặc biệt chứ không có ý khen ngợi hoặc chê bai, cũng chả ẩn ý gì, nên không chấp nhận những nhận xét quá khích, nhất là với người quá cố.

Nguyễn Thông
(26.12.2016)

 

Thư của nhà văn Nguyễn Quang Thiều: Đặc khu và tiếng kêu của nhân dân

Tác giả: Nguyễn Quang Thiều
.
KD: Bạn bè gửi cho bài viết này, đọc cái title đã muốn khóc.
Khóc cho đất nước, cho nhân dân tôi  😦
.
Tiếng kêu đau đớn đó của nhân dân, QH có nghe thấy không?
——————-

Kính thưa các vị,

Trong những ngày này, quanh chúng ta đang vang tiếng kêu của nhân dân về một mối đe dọa mà nhân dân đang cảm thấy và nhìn thấy. Đó là mối đe dọa từ cái tên “đặc khu”. Trong suy nghĩ đơn giản của tôi, đặc khu không phải tạo ra bất cứ điều gì gọi là sự đe dọa. Nhưng ai là người thuê đặc khu ấy trong một thời gian quá dài mới là kẻ làm ra sự đe dọa. Và trong suy nghĩ có thể là thiển cận của mình, tôi nghĩ “đặc khu” không phải là con đường duy nhất làm cho một đất nước phát triển và giàu có.

Tiếp tục đọc

TS Vũ Thành Tự Anh: Khả năng thành công của đặc khu là rất thấp

.
“Với độ mở thuộc nhóm cao nhất thế giới như hiện nay, mô hình ‘đột phát khẩu’ này không thực sự phù hợp cho Việt Nam. Chìa khóa của cải cách thể chế thành công, vì vậy không phụ thuộc vào ba đặc khu mà nằm ở nỗ lực cải cách toàn diện nền tảng thể chế và chính sách quốc gia”, TS Tự Anh nhận định.
.
KD: Cũng giống như chủ trương bauxite trước đây, chủ trương Đặc khu vấp phải sự phản đối quyết liệt của cả XH, của các giai tầng, trí thức, nhà khoa học trong nước và nước ngoài, cho đến tận người dân bình thường. Thế nhưng nếu như QH vẫn bấm nút thông qua (giống như bauxite), thì chẳng hiểu QH có đại diện cho ý nguyện, ý chí nhân dân không nhỉ? Bởi hệ lụy của Đặc khu chắc chắn khủng khiếp hơn bauxite rất nhiều.
.
Mà nếu vậy thì đó là có tội với lịch sử, với dân tộc này!
————–
TS Vũ Thành Tự Anh, Giám đốc Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright, thành viên Tổ tư vấn kinh tế của Thủ tướng, cho rằng dự án Luật Đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt chắc chắn sẽ được thông qua nhưng khả năng thành công của mô hình đặc khu theo luật này sẽ là rất thấp.

TS Vũ Thành Tự Anh

Theo TS Tự Anh, có 5 lý do khiến mô hình đặc khu của Việt Nam khó thành công.

Thứ nhất là chính sách nằm sau Luật đặc khu thiếu cơ sở thực tiễn. Một cách chính thống, Luật đặc khu nhằm thể chế hóa chủ trương, đường lối về “xây dựng một số đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt với thể chế vượt trội để tạo cực tăng trưởng và thử nghiệm đổi mới, hoàn thiện tổ chức bộ máy thuộc hệ thống chính trị”.

Tiếp tục đọc

Con người thực Trương Minh Tuấn

Tác giả: theo FB Nguyễn Thông
.
Nhưng ông Tuấn, Trương Minh Tuấn, thứ trưởng thường trực bộ 4T mới thực là “có công” đầu trong vụ mua bán. Cứ theo cơ quan kiểm tra, chính ông ta quyết định, ông ta ký phê duyệt những văn bản MobiFone mua AVG. Người ta thường nói “bút sa gà chết” cũng một phần thương hại những nhà chức việc, quan chức chỉ do một chút lơ đãng, sơ sẩy nào đó mà gây tai họa. Nhưng một người như ông Tuấn, lại có một tay thầy dùi ranh ma mưu mẹo như Lê Nam Trà, có mà sơ sẩy khối. Mỗi một chữ ký, ai dám bảo không đem về một núi tiền. Số tiền ấy giờ ở đâu, đã biến thành cái gì, là việc của cơ quan cảnh sát điều tra (NT)
.
.KD: Đọc để biết, chả buồn bình nữa

——————–

.

Ông Trương Minh Tuấn đương kim Bộ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông, dân gian đùa gọi tắt thành bộ 4T. Tôi dùng chữ “đương kim” bởi tới khi tôi viết những dòng này (chiều 3.6.2018) ông Tuấn đang là bộ trưởng, còn ngày mai thế nào, thậm chí từ tối nay, thì tôi không dám chắc.

Ông Tuấn vừa gặp “hạn”. Chiều qua 2.6, Ủy ban Kiểm tra Trung ương chính thức công bố, xì thông tin cho báo chí đăng đồng loạt kết luận của Ủy ban về vụ Tổng công ty MobiFone mua Công ty tư nhân AVG trái pháp luật, gây thiệt hại cho nhà nước hàng nghìn tỉ đồng.

Tiếp tục đọc