Lại chuyện Gạc Ma: “Không được bắn” hay “Không được bắn trước?”

Tác giả: fb Phan Trí Đỉnh

.Chuyện tiếp ở cuộc họp, khi đến đoạn này thì một ông dân sự nói to : “Tôi biết người ra lệnh KHÔNG BẮN” làm cả hội trường sững sờ. Nhìn lại thì đó là ông Lê Đăng Doanh.

.Tôi may ngồi gần nên tôi quay sang nói : Bác kể xem nào.
Ông Doanh kể: Hôm ấy tôi với vai trò là người giúp việc TBT Nguyễn văn Linh – ngồi ngay sau TBT nên tôi theo dõi hết.
Ông Nguyễn Cơ Thạch ĐẠP BÀN, NHƯ LÀ GẦM LÊN RUNG CẢ CỬA KÍNH : Ai ra lệnh “KHÔNG BẮN “ thì ông Lê Đức Anh trả lời “ TÔI “. Ông Thạch quay sang ông Linh thì ông Linh ngồi im – không có ý kiến gì (Phan Trí Đỉnh)

.KD: Cựu chiến binh Phan Trí Đỉnh vừa có stt này. Lại về chuyện Gạc Ma- đau đầu suốt bao nhiêu năm xoay quanh mỗi chữ “trước” hay không có chữ “trước”.

.Đây là stt của CCB Phan Trí Đỉnh. Chỉ xin đăng nguyên văn để bạn đọc theo dõi

Được biết, người chứng kiến và kể lại vụ việc này là Ts Kinh tế Lê Đăng Doanh- người giúp việc cho TBT Nguyễn Văn Linh khi đó!

Ảnh TS Lê Đăng Doanh (bên dưới) tại cuộc gặp mặt

Giờ, chính chủ Blog cũng chả biết đúng, sai thế nào nữa. Cư dân mạng lại bắt đầu tranh cãi tiếp…..

Nhưng quan điểm của chủ Blog về vấn đề này: Lẽ ra, trước những nghi vấn xung quanh vụ việc, cần phân tích việc cái lệnh này trong hoàn cảnh như thế nào là đúng, là cần, hay ngược lại…

Thời điểm đó, chiến thuật giữ biển đảo, tiềm lực quân sự VN cả vũ khí lẫn sức người … nghĩa là vô vàn điều phức tạp cần có sự tính toán nhạy bén ra sao, tiến thoái thế nào…. Tiếc rằng, cho đến thời bình, nỗi đau dai dẳng về Gạc Ma vẫn âm ỉ, còn quản trị QG nhà nước cứ u u minh minh, tranh tối tranh sáng, nên rút cục lời đồn đại cứ thì thầm to nhỏ, đặc biệt nghi ngờ động cơ của cái lệnh này.

Việc hệ trọng của QG vào những thời khắc khắc nghiệt, khi ở thời bình, cần có những chuyên gia ngồi nhìn lại, phân tích tình hình một vụ việc lịch sử bi thương, và cả luận cứ thực tiễn của lệnh. Nhưng rồi, cuối cùng cứ ở tình trạng lập lờ, rỉ tai nhau, vì nghi ngờ động cơ. Việc phải minh bạch lại giấu trong bóng tối, nên những lời đồn đại thường mất nhiều hơn được. Dở là thế!!! 😦

————– 

Sáng 28/7 tôi được mời tham gia một cuộc gặp mặt, gồm một số lão làng như anh Thang văn Phúc – nguyên thứ trưởng BNV. Anh Lê Đăng Doanh nguyên Viện trưởng Viện kinh tế Trung ương, anh Vũ Quốc Tuấn nguyên trợ lý của Cụ Kiệt, anh Nguyễn Vi Khải , AHLLVT Lê Mã Lương … và nhiều vị tiền bối khác.

Ts kinh tế Lê Đăng Doanh

Thảo luận nhiều vấn đề nhưng tôi chỉ muốn kể một chút về chuyện Gac Ma 1988 và cuốn sách đang gây bão dư luận.
Trước cuộc họp này tôi đã nói chuyện nhiều với các cựu binh còn sót lại của Gạc ma 1988, tôi đã hỏi chuyện cụ chuẩn Đô đốc Lê Kế Lâm nguyên TMP QCHQ – Kiêm trưởng phòng tác chiến HQ giai đoạn đó.

Cuốn sách Gạc ma – Vòng tròn bất tử do AHLLVT Lê Mã Lương làm chủ biên. Sau 4 năm thực hiện và xin cấp phép, đây là cuốn sách đặc biệt được First News do anh Nguyễn Văn Phước làm Giám đốc khởi xướng với mục đích tri ân và kể lại câu chuyện ít được nhắc đến về 64 chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã anh dũng hy sinh vì biển đảo Tổ quốc vào ngày 14-3-1988 trên bãi đá san hô Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa.
Suốt 4 năm qua, cuốn sách thu hút 68 người tham gia biên soạn. Họ là các tướng lĩnh, nhà nghiên cứu sử học, nhà báo, cựu chiến binh Gạc Ma. Nhóm biên soạn đã tổ chức các cuộc phỏng vấn trực tiếp 22 người lính “Gạc Ma” còn sống và 9 cựu chiến binh Gạc Ma bị bắt vào ngày 14-3-1988 như Thượng úy Nguyễn Văn Chương, Trương Văn Hiền, Dương Văn Dũng, hồi ký viết tay của cựu binh Lê Hữu Thảo.
Cuốn sách cũng phải trải qua quá trình chỉnh sửa hàng trăm lần, với 48 lần biên tập, cập nhật, qua 14 nhà xuất bản mới chính thức ra mắt bạn đọc. Đây cũng là cuốn sách đầu tiên trong lịch sử xuất bản Việt Nam khi một Hội đồng thẩm định cấp nhà nước phải được thành lập để thẩm định tác phẩm này. Và đây cũng là cuốn sách được báo chí trong và ngoài nước, cũng như mạng xã hội, đề cập và tranh luận nhiều nhất trước khi sách được cấp phép…
Nhưng hiện nay vẫn còn nhiều ý kiến không đồng ý với việc xuất bản cuốn sách này, cho rằng những người làm sách là trở cờ, là theo giặc, là nói xấu Quân đội và nhân dân ta. Những ý kiến này cũng có sự tham gia của cả các tướng lĩnh quân đội chứ không chỉ những người dân, người trẻ tuổi.
Tôi dài dòng một chút để các bạn nắm thêm chút thông tin – trước khi tôi kể về cuộc họp.
Ý kiến của mọi người có một đồng thuận rằng sự thật đã bị bưng bít lâu quá, người còn người mất, rồi nhiều thông tin không rõ ràng nên mọi người loay hoay giữa sự hỗn độn đó. Nhưng nói chung là đã tố cáo tội ác của quân Trung quốc, dã man tàn sát đồng đội Hải quân của chúng ta.
Vấn đề không làm rõ được là mệnh lệnh “ KHÔNG BẮN “ hay là “ KHÔNG BẮN TRƯỚC “ – CÓ LỆNH KHÔNG ? CÓ THÌ AI RA LỆNH ???
Đó là khúc mắc của nhiều người, nhiều năm, và khi tôi hỏi thì Chuẩn Đô Đốc Lê Kế Lâm nói rằng : Bắn trước hay bắn sau không quan trọng mà là tinh thần giữ đảo của chiến sỹ ta là tuyệt vời. Bây giờ “ NHÉT “ ( chữ cụ dùng ) câu đó vào mồm thằng Lanh binh nhất 19 tuổi rồi trách cứ nhau. Cụ nói tiếp: Tôi gọi thằng Lanh về hỏi “ Họ phỏng vấn thì mày nói gì ?” Lanh – một con người như thất thần sống sót sau loạt nã pháo tàn bạo của quân Trung quốc thưa: Dạ – Nói gì con cũng không nhớ, con cứ lựa theo họ hỏi là con nói”.
Cụ Lâm than: Thôi chết rồi, bọn nhà báo vô lương tâm. Nó vào phỏng vấn tôi, hỏi xiên xẹo tôi đuổi thẳng cổ. Tôi bảo cô nhà báo: Chị muốn viết gì theo ý chị thì viết chứ lừa tôi để viết theo ý chị thì mời chị ra khỏi nhà.
Thực ra ngày đó QC HQ không có kế hoạch tác chiến chống cướp đảo. Tàu tên lửa, tàu Hộ vệ tất cả nằm ở Cam ranh với mệnh lệnh Cấm ra khơi. Và mấy con tầu vận tải nhằm Trường sa chở theo vật liệu xây dựng, mà cũng không ngờ TQ nó tàn bạo thế
Chuyện tiếp ở cuộc họp, khi đến đoạn này thì một ông dân sự nói to : “ Tôi biết người ra lệnh KHÔNG BẮN làm cả hội trường sững sờ. Nhìn lại thì đó là ông Lê Đăng Doanh.

Tôi may ngồi gần nên tôi quay sang nói : Bác kể xem nào.
Ông Doanh kể: Hôm ấy tôi với vai trò là người giúp việc TBT Nguyễn văn Linh – ngồi ngay sau TBT nên tôi theo dõi hết.
Ông Nguyễn Cơ Thạch ĐẠP BÀN, NHƯ LÀ GẦM LÊN RUNG CẢ CỬA KÍNH : Ai ra lệnh “ KHÔNG BẮN “ thì ông Lê Đức Anh trả lời “ TÔI “. Ông Thạch quay sang ông Linh thì ông Linh ngồi im – không có ý kiến gì.
Có một ai đó chen vào : Họ đã chuẩn bị cho Thành đô 1990 từ lúc này.
Tôi nhắc lại là tôi chỉ chép lại những gì tôi nghe được theo yêu cầu của vài người bạn thân thiết, còn đúng sai là việc quá xa vời, tôi không khẳng định. Các bạn thấy xem được thì xem, không hợp ý các bạn thì tôi nhận là kẻ chém gió bốc phét ba lăng nhăng. Các bạn biết tôi mà – Tôi không trách gì các bạn.
Kèm một số ảnh chụp hôm đó – toàn người quen cả mà.