Bức ảnh mang nỗi xấu hổ… quốc thể

Tác giả: Blog KD/KD và Fb Bùi Thanh Tuấn

.KD: Quả là xấu hổ cho… quốc thể- vì cái chữ Việt Nam to đùng nó ở trước mặt, như lời tố cáo hồn nhiên cái giấc ngủ vô duyên đến vào lúc không được đến  😀

Bất ngờ, bạn bè gửi cho stt này của FB Bùi Thanh Tuấn. Đọc mà mình ngơ ngác. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ, để thấy rằng “bức ảnh mang nỗi xấu hổ quốc thể”, nhưng chưa là gì so với ông quan chức trong bài viết này.  Một bên là bản năng sinh học không kiểm soát nổi trong giây phút nào đó. Một bên là bản năng sống rất thấp, hoang dã, vì quen có đặc quyền đặc lợi

  • Khi đưa bài viết này lên FB, mình nhận được thông tin- đ/c này là Ts NND, Tham tán ĐS Việt Nam tại Liên Hợp Quốc, ngủ ngay trong buổi thảo luận  😀  . Nói thật, cán bộ ngoại giao gì mà mình lại tưởng một nhân viên loong toong nào, quê kệch, tùy tiện. Kiểu này nên cho đ/c từ Liên Hợp Quốc về Việt Nam Quốc cho rồi  😀   😀  😀

Xin trích tin nhắn của bạn bè gửi cho mình: “Va phai tu hoi tai sao ca bon CNN, AFP va hang anh noi tieng Getty Images no chụp anh de ro Việt Nam!? Chua ke bon Getty con rao ban anh nay 499usd” .

  • Cũng phải công tâm, công bằng và khách quan, những ý kiến bênh vực chuyện ngủ gật lại đưa rất nhiều bức ảnh cho thấy “ngủ ko phải là tứ khoái của riêng ai”, cũng là học tập họ thôi. Blog KD/KD xin đưa bức ảnh này để minh chứng  😀  . Gớm các bác ngủ ngon quá  😀

Thế nhưng tự nhiên mình đặt câu hỏi: Thế sao “tây” nó xây dựng tư bản chủ nghĩa, nhà nước tam quyền phân lập, VN không học đi, lại đi XD CNXH, mà đến cuối thế kỷ này, chả biết có tìm ra?  😀  Học cái hay thì chả học, toàn học cái dở ẹc!  😀

.———————-

Blog KD/KD: Mấy hôm nay, các trang mạng XH thi nhau đưa bức ảnh này với đủ lời nhục mạ người trong ảnh- một thành viên ngoại giao của phái đoàn Việt Nam ngủ giữa buổi thảo luận tại Đại hội đồng Liên hiệp quốc khóa 73 ở New York“ (tháng 9/2018). Vị này ngủ say sưa đến … há cả miệng. Bức ảnh do phóng viên AFP chụp. Nó đây:

Quả là xấu hổ cho… quốc thể- vì cái chữ Việt Nam to đùng nó ở trước mặt, như lời tố cáo hồn nhiên cái giấc ngủ vô duyên đến vào lúc không được đến  😀

Dù chẳng đẹp đẽ gì, nhưng mình vẫn có chút ái ngại: Hoặc có thể do lệch múi giờ, làm việc căng thẳng nên bạn này đã không vượt qua nổi một trong những “tứ khoái” tự nhiên của con người 😀 .
.
Lại nhớ đến dáng ngủ “thiếu duyên” của cô hoa hậu Nguyễn Cao Kỳ Duyên dạo nào trên máy bay, khiến dư luận nổi sóng. Còn mình chỉ mong dư luận lúc đó nên có cái nhìn độ lượng với cô bé vừa đội vương miện lên đầu. Trong cuộc đời, rất có thể con người ta không thiếu gì những khi sơ sểnh về hành vi bản năng. Dĩ nhiên một bên dáng ngủ ‘thiếu duyên” trên máy bay, bên cạnh mẹ đẻ vẫn khác với dáng ngủ “thừa nghiêng”, rũ rượi ngay trong phòng họp lớn của quốc tế, nhất là lại mang hai chữ VN trước … cái miêng há hốc  😀
.
Cậu phóng viên AFP nào đó “chơi xỏ” hóm hỉnh anh bạn này, có thể không ác tâm, hoặc cũng giống tính cách “câu view” đến tàn nhẫn của một số nhà báo VN- bất cứ cái gì lạ lọt vào ống kính là đưa. Liệu cái nhà nhiếp ảnh tai quái kia có thể hiểu với bức ảnh “làm nhục quốc thể” để đời này, anh bạn ngủ gật này khó có thể ngóc đầu lên trong sự nghiệp của mình. Chí ít cũng xấu hổ ê chề trong những lời đàm tiếu, đôi khi chỉ là ánh mắt hoặc nụ cười sau lưng của đồng nghiệp.
.
Vừa bực mình vừa thấy tội!
.
Nhưng nếu cậu ngủ gật này là “con của đ/c nào”? Thì dĩ nhiên cái “quốc thể” chỉ là… muỗi!
.
Bất ngờ, bạn bè gửi cho stt này của FB Bùi Thanh Tuấn. Đọc mà mình ngơ ngác. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ, để thấy rằng “bức ảnh mang nỗi xấu hổ quốc thể”, dù rất đáng xấu hổ, nhưng chưa là gì so với ông quan chức trong bài viết này.  Một bên là bản năng sinh học không kiểm soát nổi trong giây phút nào đó. Một bên là bản năng sống rất thấp, hoang dã, vì quen có đặc quyền đặc lợi
FB Bùi Thanh Tuấn

Nhân nói về cái sự ngủ gật

Việc các tờ báo của Pháp, Đức đăng tin và hình ảnh một đại biểu Việt Nam ngủ trong một tư thế phản cảm giữa hội trường Liên hợp quốc ở New York là một sỉ nhục lớn đối với đất nước; việc báo Tuổi Trẻ ở Việt Nam đăng bài và hình nhạo báng ông TT Mỹ là “đơn độc” và “ngồi chờ để được phát biểu” là nỗi nhục thứ hai; việc mạng xã hội đưa hình ảnh cảnh TT Nguyễn Xuân Phúc phát biểu tại đại hội đồng LHQ mà phía dưới cử toạ bỏ đi hết là nỗi nhục thứ ba.

Nhân đây tôi xin kể ra một câu chuyện mà tôi chứng kiến tư đầu đến cuối. Cũng về chuyện ngủ gật:

Khoảng năm 2009 tôi nhận được lời mời của bệnh viện Pacific ở Singapore qua làm phim phóng sự. Họ trả cho tôi 6.000 usd để làm phim trong 2 ngày. Chuyến đi đó tôi trực tiếp quay phim, làm đạo diễn và có nhà báo Nguyễn Bá Ngọc sếp tờ Sức khoẻ và đời sống ở cùng phòng. Buổi khai trương bệnh viện Pacific nằm trên đại lộ danh vọng nhất của Singapore là Orchard road có cả bộ trưởng y tế Singapore và bộ trưởng bộ y tế Việt Nam, lúc đó là Ông Nguyễn Quốc Triệu. Thời đó, bệnh viện mới là Pacific muốn cạnh tranh với đối thủ Parkway để dành lấy thị phần bệnh nhân ở Việt Nam đưa sang chữa bệnh nên họ sẵn sàng chi đẹp.

Đến giờ khai trương bệnh viện vẫn không thấy ông bộ trưởng Quốc Triệu ở đâu, cô bạn Hạnh Phước lúc đó là giám đốc truyền thông nháo nhào lên lo lắng. Mãi về sau mới thấy ông Triệu và đoàn tuỳ tùng đi tới. Tôi nhớ họ đi đông lắm. Ông Triệu mặc áo màu vàng nhạt bỏ ngoài, vạt ngang như kiểu Mao Trạch Đông, ngồi ngay hàng ghế đầu và vừa ngồi xuống ghế là… ngủ ngay lập tức.

Tôi quay được những cảnh ông ta ngủ gà gật say sưa mặc dù cảm thấy rất nhục với bạn bè nước ngoài. Họ đứng phát biểu chỉ cách ông vài mét. Lúc đó Hạnh Phước bối rối, tôi thì vẫn bắt buộc phải quay; đến đoạn dắt đoàn đi tham quan các cơ sở do bệnh viện đầu tư, tôi ôm máy chạy trước để đón đầu; đám tuỳ tùng bộ y tế Việt Nam đi đứng nói cười ha hả như nhà không chủ; tôi phải làm việc và im lặng trong sự tức giận vô cùng.

Chuyện này đáng nói: Khi bước vào một phòng bệnh, chủ nhà Singapore giới thiệu một giường nằm loại mới nhất với nhiều tiện ích, họ mời ông bộ trưởng y tế Việt Nam leo lên nằm thử. Thật không tưởng tượng nổi, ông ta đã nhảy lên một cái phổng, nằm nhún nhún và nói “Cái giường này êm thật, phải chi có một em như ở Gaylang đêm qua thì quá sướng!”. Trời đất ơi, Tôi, Hạnh Phước và một số cộng sự dường như không tin nỗi điều ông ta vừa nói. Bọn tuỳ tùng cười hô hố, sếp nó đúng rồi, có một em nằm cùng với sếp lúc này là tuyệt nhất! Họ không hề giữ một chút thể diện quốc gia. Họ là những con vật chứ không phải con người. Họ đâu biết là các nguyên thủ và chuyên gia Singapore lúc đó cũng có nhiều người biết tiếng Việt.

Gaylang là khu phố đèn đỏ nổi tiếng, là “xóm đĩ” ở Singapore. Tối đêm trước đoàn tuỳ tùng đã đi chơi gái ở đó, và đó cũng là lý do sáng hôm sau ông bộ trưởng vô bệnh viện ngủ gà ngủ gật.

Đoạn băng đó đến nay tôi còn giữ dù đã gần 10 năm qua rồi. Nghe đâu sau khi bà Kim Tiến lên thay, ông bộ trưởng Triệu chuyển qua làm trưởng ban bảo vệ sức khoẻ cho các lãnh đạo, trong đó có các “tử sĩ” Nguyễn Bá Thanh, Trần Dại Quang vừa lên đường.

Ps: Hình đại biểu ngủ gật ở New York, ông bộ trưởng y tế Việt Nam Nguyễn Quốc Triệu và hình tôi chụp tại bệnh viện Pacific năm đó, 2009.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, bộ vét, kính mắt và cận cảnhTrong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng