Bông hồng mùa xuân

Tác giả: Lý Thụy Ý ( bài đã đăng trong Tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong Saigon 1968) – theo FB Đinh Mạnh Cường

.KD: Bất chợt đọc được bài thơ này. Tràn đầy cảm xúc thanh tao, trong trẻo, bình dị và quá đỗi thân thương của hai kẻ bị “Tình yêu sét đánh”. Mình vốn lãng mạn, và mộng mơ, ko phải con người thích chính trị. Số phận cầm bút khiến mình luôn “vật vã”, đau đớn nỗi đau của Đời.  😦

Quá mệt vì nhân tình thế thái. Nhưng đọc bài thơ, cứ mỉm cười, xúc động. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

Chuyện con tim ko bao giờ cần … lý lẽ 

Bức ảnh minh họa thần thái Tình yêu đẹp tuyệt!  😀

——————–

“Bán cho tôi một bông hồng đi, cô bé! 
Đoá nào tươi còn búp nụ mịn màng.”
Tôi ngước lên: “Xin ông chờ tôi lựa.
Một bông hồng vừa ý nghĩa, vừa sang!”

Khách mỉm cười: “Cô thật tài quảng cáo! 
Thế… hoa hồng mang ý nghĩa sao, cô?” 
Tôi bối rối: “Hình như người ta bảo 
Nó tượng trưng tình nồng thắm vô bờ.””

Cám ơn cô! Giá bao nhiêu đấy nhỉ?” 
Tôi lắc đầu: “Thôi, xin biếu không ông, 
Một đoá hoa không đáng bao nhiêu cả
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng.”

Khách bỗng nhìn tôi, mắt như xoáy lốc. 
“Cô bé lầm! Tôi không tặng người yêu. 
Thằng bạn thân chiều qua vào nghĩa địa 
Một bông hồng cho nó bớt quạnh hiu.

Nhưng cô bé phải nhận tiền tôi chứ! 
Hoa cho không, rồi mẹ mắng làm sao?” 
Tôi cúi mặt: “Xin gửi người xấu số, 
Chuyện của ông làm tôi bỗng nghẹn ngào!”

Khách quay đi, áo hoa rừng đã bạc, 
Dáng cao gầy khuất hẳn bóng chiều nghiêng. 
Tôi bất chợt đưa tay làm dấu thánh 
Mẹ giữ gìn cho người ấy bình yên!

Trời đầu xuân còn vương vương sắc lạnh, 
Nắng vàng mơ, má con gái thêm hồng. 
Tôi bâng khuâng nhớ đến người khách lạ. 
Mình nhớ Người, Người có nhớ mình không?

Chiều hai chín phố phường sao tấp nập 
Người ta vui từng cặp đẹp bên nhau. 
Mắt tôi lạc… rồi bỗng dưng bừng sáng
“Phải anh không? Người khách của hôm nào?”

Tim đập mạnh sau áo hàng lụa mỏng, 
Anh đến gần, lời nói cũng reo vui: 
“…Sao cô bé… hàng hôm nay đắt chứ? 
Còn nhớ tôi… hay cô đã quên rồi!

Hành quân xong, tôi vừa về hậu cứ, 
Ghé ngang đây xin cô một bông hồng 
Và mong cô cho tôi xin lời chúc: 
“Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng.”

Tôi bỗng nghe như tim mình thắt lại, 
Gượng tìm hoa, rồi trao tặng tay Người. 
Khách nhìn tôi, mắt bỗng dưng dịu xuống, 
Đầy đăm chiêu và nghiêm lại nụ cười:

“- Xin lỗi cô, nếu lời tôi đường đột, 
Nhưng thật tình tôi không thể nào quên 
Người con gái trong một lần gặp gỡ, 
Nhớ thật nhiều… dù chưa được biết tên

Một bông hồng – như hôm nào cô nói: 
Là tượng trưng tình nồng thắm vô bờ.” 
Tôi run tay, nhận hoa hồng Người tặng 
Sự thật rồi… mà cứ ngỡ đang mơ.

Lý Thuỵ Ý
Đăng trong Tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong Saigon 1968