Một chuyện chép ở bệnh viện.

Tác giả: theo FB Việt Nam Tổ Quốc Tôi Yêu.

Cô y tá trẻ quay sang hỏi tôi: 
– Anh ơi ông cụ chắc phải là thượng tướng, đại tướng đấy nhỉ ?

Tôi nhìn cô một lát rồi trả lời:
– Không em ạ. Ông ấy cả đời chỉ đeo quân hàm trung tá. Nhưng ông ấy là một huyền thoại !

.KD: Đọc bài này ko cầm được nước mắt. Nhưng cảm giác như được an ủi.

———————

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang ngồi
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Hà Nội một ngày cuối năm, tiết trời trở lạnh se sắt, khu điều trị tích cực Bệnh viện Hữu nghị Việt – Xô nằm trên tầng 8 im ắng đến đáng sợ. Từ cửa thang máy đi ra một người đàn ông rất lớn tuổi trong bộ quân phục bạc màu, đôi cầu vai đeo quân hàm trung tướng, ông chậm rãi đến hỏi cô nhân viên y tá:

– Cháu cho hỏi ông Việt lão thành cách mạng nằm ở phòng nào ?
– Dạ ông ấy nằm ở phòng 810 ạ, ông là thế nào với ông ấy ạ ?
– Ông là cấp dưới của ông ấy !

Người đàn ông lớn tuổi trả lời nhanh gọn dứt khoát. Cô y tá tròn mắt, ngỡ ngàng ngước lên nhìn thật kỹ vị tướng đã 94 tuổi đang thoăn thoắt đi lại phía cửa phòng 810.

… Bên chiếc giường phủ tấm ra trắng toát, một ông lão gầy guộc đang nằm lim dim ngủ. Vị trung tướng già chậm rãi đi tới, đôi tay trận mạc to bè gân guốc sẫm đồi mồi khẽ đưa ra nắm lấy tay người đang nằm rồi cất giọng gọi:
– Anh Việt ơi, em là lính của anh đến thăm anh đây.
Ông lão100 tuổi nằm trên giường bệnh khẽ trở mình, mở đôi mắt già nua mờ đục ra nhìn hồi lâu rồi nói: 
– Ai đấy ? Ai đấy nhỉ? 
Một vị trung tướng khác trẻ hơn đứng bên cạnh trung tướng già vội cắt lời:

– Cháu Nguyễn Mạnh Đẩu ở Lục quân đây ạ. Đây là Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, nguyên Tư lệnh Quân khu 4. Bên này là Thiếu tướng Tạ Quang Chính con trai Bộ trưởng Tạ Quang Bửu; Bên này nữa là Thiếu tướng Hồ Thủy con gái anh Hồ Sỹ Ngận; Và đây là cháu Giang ở Báo Quân đội nhân dân rất gắn bó với chú ạ !

Trên giường bệnh, ông lão vừa dứt cơn ho, đưa tay ra nắm chặt tay vị trung tướng rồi khẽ mỉm cười. Ông không nói thành lời nhưng đôi môi run run, những tiếng thở cứ dồn dập thành đợt…

Vị trung tướng già tiếp tục nói:

– Anh Việt ơi, hổ xám Đông Khê, Thất Khê ơi, em Quốc Thước, lính của anh đây. Ngày nào anh làm trung đoàn trưởng, em mới còn là trung đội trưởng, thế mà giờ đã trăm tuổi cả rồi anh ơi…

Nói đoạn, ông đưa gói quà nhỏ đã chuẩn bị kỹ từ nhà cho người đang nằm trên giường bệnh. 
Căn phòng đầy chật nghĩa tình, bốn bệnh nhân già khác đang nằm đều ngẩng lên dõi theo câu chuyện; mấy cô y tá và anh bác sĩ trẻ ngơ ngẩn nghe…

4 vị tướng và một đại úy đứng vây quanh giường bệnh. Ông lão nằm trên giường dứt tiếng thở khò khè định nói gì đó mà không được. Ánh mắt ông tươi vui hơn hẳn ngày thường…

Vị trung tướng già cười rạng rỡ, nắm chặt tay người thủ trưởng rồi nói:

– Anh mau khỏe, hôm nào anh về bọn em qua thăm, uống rượu, kể chuyện Đường số 4, chuyện kéo cờ ở Ngọ Môn… Rồi anh còn đi đánh tenis, đi xe máy, khiêu vũ nữa chứ…

Cô y tá trẻ quay sang hỏi tôi: 
– Anh ơi ông cụ chắc phải là thượng tướng, đại tướng đấy nhỉ ?

Tôi nhìn cô một lát rồi trả lời:
– Không em ạ. Ông ấy cả đời chỉ đeo quân hàm trung tá. Nhưng ông ấy là một huyền thoại !

Cô y tá ngơ ngác hồi lâu rồi bất chợt đưa tay lên lau vội giọt nước mắt vừa lăn xuống má…

PS: Chỉ có người lính mới có một thứ tình cảm kỳ lạ đến thế. Tình đồng đội!

#HoàngTrườngGiang.