Lời kết cho câu chuyện tình đầy lãng mạn giữa nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ và ca sĩ Tân Nhân

Tác giả: theo FB Trương Nhuận

(Trương Nhuận: Status này như một lời kết, để khép lại câu chuyện tình của hai nghệ sĩ tài danh nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ- ca sĩ Tân Nhân nổi tiếng trong làng văn nghệ nước ta một thời, qua lời chia sẻ chân thành từ chính nhà báo Châu La Việt – người con duy nhất của cuộc tình lãng mạn giữa họ năm xưa! Anh cũng từng viết bài, biên tập và tự in sách về cha mẹ trong những năm qua với tất cả tấm lòng hiếu thảo đáng quý của một người con, luôn bày trang trọng trên bàn thờ nhà mình như để tri ân trong nỗi nhớ khôn nguôi tới các bậc sinh thành ! )

Copy từ facebook của nhà báo Châu La Việt

KD: Ngày cuối năm, rất ít bài hay trên các báo, tình cờ, đọc được Stt này của Trương Nhuận, về mối tình của ca sĩ Tân Nhân. Trước đây, trên Blog này, mình đã từng đăng một bài viết về chị- người hàng xóm thân thiết, xinh đẹp mà mình rất quý. Hai chị em gặp nhau là ríu rít trò chuyện. Có lần, mình sang nhà chị, cả khu tập thể Nam Đồng mất điện, nhưng tối đó trăng rất sáng, chiếu qua khung cửa sổ nhà chị thật thơ mộng. Mình và chị nằm trên chiếc giường đôi của chị, loại giường phổ biến thời bao cấp của HN, thủ thỉ trò chuyện, có lúc cười rinh rích. Chị kể cho mình câu chuyện tình của chị với nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ. Nay đọc được bài viết này của Châu La Việt, con trai của hai người, có nhiều thông tin thú vị, xin đăng lên để bạn đọc quan tâm, chia sẻ

Cũng phải kể thêm một số chuyện vui về những người thân của chị Tân Nhân mà mình biết: Ông Lê Khánh Căn- người chồng sau này của chị lại là Sếp trực tiếp phụ trách mình khi ở Báo ND. Lê Khánh Căn có dáng người cao ráo, đẹp đẽ và rất thông minh, sống hướng nội. Những người quá hướng nội thường ít nói sao đó, và ông Lê Khánh Căn thì còn ít cả giao tiếp. Nhưng nhắc tới ông, mình nhớ nhất chuyện này, vì nó khá ám ảnh:

Một lần ông gọi mình sang phòng nói chuyện. Tưởng chuyện gì, hóa ra ông gợi í mình vào Đảng. Mình cứ im lặng ngồi nghe, lúc sau mình mới nói: Em cảm ơn anh, nhưng em ngại lắm anh ạ. Vì sao? Vì em thấy nhiều người làm việc thì chả ra gì mà sống cơ hội, vụ lợi, nịnh bợ. Em kinh lắm! Ông Khánh Căn mỉm cười bảo: Cô có biết không, thời kháng chiến, tôi từng ở những chi bộ mà đảng viên như… thổ phỉ cô ạ! Rồi ông còn kế một số chuyện…

Mình trố mắt, nghĩ bụng: Ôi ôi, thế mà bác khuyên em vào???

Mình là đứa con gái t/p, sống lương thiện, nhưng quá nhạy cảm, mong manh, rất dễ tổn thương, nên mình càng sợ khi nghe chuyện của ông. 

(Đã nói tới chuyện vào Đảng mà ông Khánh Căn gợi ý, lại phải kể tiếp chuyện này: Người thứ hai là ông Thép Mới, lúc đó là Phó Tổng BT báo ND. Dịp đó, ông đang buồn vì chuyện gia đình lủng củng. Ông vốn quý ông chồng mình, một cán bộ dưới quyền ông, người sống rất quân tử, khái tính, làm việc giỏi nhưng ko bao giờ nịnh bợ, và cũng không vào Đảng. Vào thăm nhà mình, nói đủ thứ chuyện, ông gợi ý cả hai vợ chồng phải vào Đảng. Mình nêu đủ lý do về nỗi sợ có thật của mình. Ông bảo: Thế chúng mày tưởng Đảng là thế nào? Chúng mày có biết, khi mở ống cống, thì rác rưởi cũng ùa vào chứ? Những đứa lương thiện như chúng mày cần phải vào để chống lại những “tà khí”, hiểu chưa? Đến lượt hai vợ chồng mình lại trố mắt vì bất ngờ. Bản tính mình là đứa đa cảm, nhưng tự nhận là rất bản lĩnh, gan lì, đã theo đuổi mục đích là đi tới cùng, một khi mình nhận thức đó là đúng, là lẽ phải, dù rất cô đơn. Mình thưa lại: Cảm ơn chú (mình gọi ông TM là chú, xưng cháu, chồng mình gọi ông bằng anh, xưng em), những người lương thiện như bọn cháu, chỉ cặm cụi làm việc, ko có thời gian và ko biết cả thủ đoạn để chống lại bọn lưu manh, chú ạ. Nên có khi chưa đấu tranh đã bị chúng “đánh” cho thì … “tránh đâu”???

Ông Thép Mới nghe mình trả lời, ngồi thừ người, buồn bã. Mình vẫn nhớ rất lâu cái dáng ngồi thừ người và gương mặt buồn đến khó tả này của ông: Ừ, mày nói cũng phải! Mãi sau này, chỉ có ông chồng mình vào Đảng, vì là quân của ông Thép và bị ông Thép ốp rất dữ- vì ở báo Đảng, mà không vào Đảng thì quả là kỳ lạ)  

Đó là hai câu chuyện thật, mình là người trong cuộc, trực tiếp nghe, trực tiếp trả lời. Cho dù cả hai người đã khuất bóng, và mình thì ko chịu vào, nhưng mình vẫn trân trọng họ- vì họ đã nói lời nói thật với mình

Nhưng thời trẻ, mình rất ghét tên Châu La Việt. Hi…hi… vì sao? Vì hắn rất hay chòng ghẹo mình và hay cười… nham nhở khiến mình vừa ghét vừa sợ. Có lẽ tính Châu La Việt hay tếu táo như mọi anh chàng lêu lổng. Nên cứ thấy bóng hắn từ xa là mình tìm cách tránh mặt. Nhưng thế nào mà vẫn chạm mặt. Có lần ức quá, mình nghĩ bụng: Về nhà mách chị Tân Nhân. Nghĩ xong mình đực mặt: Mách thế nào nhỉ? Hi…hi… Đúng là trẻ con.

Sau này có lần đọc ở đâu đó, mới biết Châu La Việt sống khá long đong, cực nhọc, mình bỗng thấy ái ngại cho bạn í. Mỗi người một số phận. Nhưng bạn í thật tuyệt khi đã viết về mối tình của cha mẹ mình như một sự biết ơn, yêu thương nhất mực. Cảm ơn Châu La Việt về bài viết này

————  

TÂM SỰ VỀ GIA ĐÌNH…

Tác giả: Châu La Việt

Đã từ lâu, mỗi khi viết về mối tình giữa ba tôi-Nhạc sỹ Hoàng Thi Thơ và mẹ tôi-ca sỹ Tân Nhân, dù rất cảm xúc, và dù mối tình ấy đã được nhiều người biết tới, được lan truyền, truyền tụng hàng chục năm qua, nhưng lòng tôi vẫn luôn áy náy với Bố tôi Lê Khánh Căn, với Mợ tôi nghệ sỹ Thúy Nga, và các em tôi họ Lê cũng như họ Hoàng.

Tôi nghĩ mối tình của ba mẹ tôi – dù là một mối tình nghệ sỹ tiêu biểu cho hòan cảnh đất nước những năm 50 bị chia cắt đôi miền, một mối tình gắn bó với số phận đất nước, một mối tình trong đó có đủ hỷ nộ ái ố, chia ly và nước mắt, nhớ thương và khắc khoải, gặp gỡ và khổ đau, là “tiếng chim hót trong bụi mận gai” đang trông chờ của nhiều bạn đọc… Nhưng nghĩ cho cùng, nó cũng chỉ đóng khung trong một mối tình đầu, một chặng đời tuổi trẻ của ba mẹ tôi. Bởi sau đó, khi đã buộc phải chia tay nhau, mẹ tôi có tình yêu mới với bố tôi Lê Khánh Căn, có một gia đình đúng nghĩa theo tập tục của người Việt Nam với mái nhà ấm, bếp lửa hồng, và các em tôi nối nhau ra đời… Cũng như vậy với ba tôi, sau khi vô vọng vì những hoàn cảnh đất nước “Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn/ Con đò nào đây, đưa em tôi vào xa vắng”, ba tôi cũng có tình yêu mới với một người nghệ sỹ tài hoa của đất Sài gòn tên là Thuý Nga ( Bà quê gốc ở Hải Phòng di cư vào Nam), như trong một lá thư từ Mỹ ba đã gửi về tâm sự với tôi:” Ba cũng như Mẹ con đã đi thêm bước nữa, lấy cô Thúy Nga. người Bắc, cô Thúy Nga là một ca sỹ nổi tiếng gần 20 năm nay. Đặc biệt của người danh ca này là giọng hát rất trầm và chơi phong cầm rất giỏi. Cô thường hát và phụ họa cho mình bằng phong cầm. Cô Thúy Nga và ba sinh hạ được bốn em của con. Các em của con hiện ở với ba: Hoàng Thi Thi, Hoàng Mỵ Thi Thoa(Bế), Hoàng Thi Thư, Hoàng Thi Thanh. Riêng em Thi Thi rất có tài,học piano từ lúc 4 tuổi,tốt nghiệp thủ khoa âm nhạc thủ khoa lúc 13 tuổi. Bây giờ em vẫn đi làm và làm kỹ sư điện tử…”
Tôi cũng đã từng được gặp Nghệ sỹ Thúy Nga, bà xưng mợ và gọi tôi là con khi bà về nước cùng ba tôi thăm lại Tổ quốc sau 20 năm xa cách. Bà mời tôi lên khách sạn gặp bà, tặng tôi một món quà quý bà mang về từ Mỹ, vuốt tóc tôi và nói với tôi những lời hết sức âu yếm thân thương.Tôi cũng cảm ơn bà đã gắn bó và mang lại nhiều hạnh phúc cho ba tôi sau này, khi ba tôi đơn độc hai bàn tay trắng mang theo hai đứa cháu ruột là Hoàng Thi Thao và Hoàng Kiều vào Sài gòn lập nghiệp. Nhìn tôi ngày ấy còn gầy yếu, bà tỏ ra hết sức thương cảm, mặc dù tôi không biết rằng sức khỏe của bà lúc ấy còn đáng lo ngại hơn tôi rất nhiều: Bà đã phải thay thận, và sống bằng quả thận một người khác…Đã từ lâu bà đã biết mối tình của ba mẹ tôi năm xưa, và ba tôi đã có một đứa con riêng là tôi, nên ngày cùng ba tôi về thăm đất nước, bà đã tế nhị sắp xếp ba tôi về trước một tuần, để ba tôi có thời gian gặp riêng mẹ con tôi, hàn huyên tâm sự những tháng ngày xa cách.Tôi rất cảm động về cách cư xử cao thượng và tế nhị này của bà, và nhớ lúc chia tay, tôi đã cầm tay bà rất lâu, nói với bà lời cảm ơn và những lời thân yêu nhất của một đứa con. 
Cũng thêm một nghĩa hiệp nữa của bà làm tôi rất cảm kích, là vào năm 2008 , khi này ba tôi đã mất gần 8 năm, mợ tôi sức khỏe đã rất yếu, và nói thật hoàn cảnh cũng không dư dả gì, nếu không nói là khó khăn khi trên đất Mỹ, bao nhiêu tiền mợ phải dành cho chữa bệnh. Nhưng khi nghe tin con trai tôi cưới vợ, bà đã gửi về mừng cháu 200 đô la, số tiền không lớn nhưng tình bà với cha con tôi thì lớn vô cùng…
Với bố tôi Lê Khánh Căn tôi đã từng ngàn lần cảm ơn bố. Tôi vẫn luôn giữ tên gọi của mình là Lê Khánh Hoài do bố mang họ của bố để đặt cho tôi, làm khai sinh cho tôi, và tôi nghĩ đó chính là lời cảm ơn bố thiêng liêng nhất của tôi.. Và trong lần giỗ thứ 10 của mẹ tôi ở Hà Nội đầu xuân qua, thêm một lần trước các em tôi và họ hàng bên bố tôi, tôi đã cảm ơn tình yêu lớn và duy nhất mà bố đã dành cho mẹ tôi, cảm ơn bố đã cưu mang che chở mẹ con tôi những lúc sóng gió nhất cuộc đời, và cho tôi những đứa em ruột thịt ấm áp của cuộc đời tôi…
Những ân nghĩa này của Bố tôi, của Mợ tôi,cũng như tình yêu của ba mẹ tôi để có tôi, suốt đời lẽ nào tôi không trân trọng, lẽ nào tôi không tôn thờ và lẽ nào tôi có thể quên….
Và đấy cũng là điều để tôi luôn nhủ lòng mình rằng: Viết thế nào thì viết, nhưng tuyệt nhiên không làm ai bị tổn thương,bị xúc phạm hay đau đớn, mà phải để mọi người cảm thông , trân quý nhau nhiều hơn, yêu thương gắn bó nhau nhiều hơn!
Tâm niệm này chắc chắn sẽ theo cây bút và tấm lòng tôi suốt cuộc đời này !.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, văn bản
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản