Nguyễn Như Phong: Tôi có mấy câu hỏi này, rất mong được chỉ giáo.

Tác giả: theo FB Nguyễn Như Phong

KD: CON ĐƯỜNG “VÒNG TRÔN ỐC” VÀ QUYỀN LỰC TUYỆT ĐỐI!

.Bạn đọc mách cho stt của Nguyễn Như Phong, nguyên Phó TBT Báo CAND. Đọc bài viết với 3 câu hỏi, thấy rất thú vị. Cũng may, ông NNP là quan chức của báo CAND, chứ nếu tác giả không phải là người của ngành CA, “có sừng có mỏ” một thời, hẳn tha hồ được đội những cái mũ chả dễ chịu tí nào  😀

Với ba câu hỏi đó, chứng tỏ NNP rất chịu nghĩ, quan sát thời cuộc và thấm thía những hưng thịnh, suy vong… của một thể chế mà ông là người từng đóng góp tích cực

Mình thích bài này. Nên muốn trả lời cho ông NNP, dù không kết bạn với NNP trên FB, và không hề có í chỉ giáo. Chỉ là nhận thức cá nhân của một kẻ cầm bút, từ rất trẻ, đã biết đau nỗi đau Đời, cô đơn đi trên hành trình nghề báo gian truân nhiều, may mắn ít. Nhưng ở tuổi này, lại cảm giác bình thản, và mỉm cười. Vì đơn giản, những gì mình cảm nhận, thấu cảm từ rất sớm, giờ đã thành hiện thực sinh động, dù đáng buồn cho đất nước này  😀

Về câu hỏi thứ nhất: Dường như ở các nước theo hệ thống CS, tư duy “chính trị là thống soái” là rất sâu đậm, và nó chi phối rất nhiều trong các chính sách, đặc biệt chính sách sử dụng nhân lực, nhân tài. “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”. Với tư duy đậm mùi ý thức hệ chính trị kiểu đó, liệu nhân tài (trong đó có không ít con nhà giầu có, tư sản, trí thức được học hành) có được sử dụng không? Ở thời hiện đại này, thì “con cháu các cụ” cả, đi theo “đúng quy trình” của các nhóm lợi ích. Một QG mà các ngành, các quan chức đều làm chính trị, để leo lên quyền lực cao hơn, sử dụng “tay chân” (dốt nát, dù bằng cấp đầy mình nhưng dễ sai bảo), coi rẻ “đầu óc” (người có trí tuệ, có tư duy độc lập, nói thẳng, nói thật) và “sợ” nhân tài, trí thức (vì sợ sự hơn mình). Đất nước đó phát triển kinh tế  được mới là điều lạ  😦  😦  😦

Câu hỏi thứ hai: Đúng là đi lên “thiên đường” CSCS- cứ cho là có- tận cùng phát triển cực thịnh của TBCN có nhiều con đường? Tại sao VN lại không chọn con đường “khác”- (NNP cũng chỉ dám nói chữ “khác”) mà lại chọn con đường “hiện nay”? Chữ hiện nay thật… ý nhị  😀  😀  😀

Một câu hỏi thú vị! Lẽ ra câu hỏi này chính các bậc lãnh đạo cao cấp của QG từ quá khứ phải trả lời cho NNP. Nhưng từ thực tiễn, có thể thấy một cách nông cạn thế này chăng: Đó là sự ấu trĩ và sơ lược trong nhận thức, trong tư duy, và vẫn mang nặng ý thức hệ chính trị tư tưởng của “hai phe” khi đó- sau khi miền bắc hòa bình- và sau này, thống nhất đất nước. Ý thức hệ chính trị cứng nhắc, giáo điều và bảo thủ, cố chấp đến nỗi, ngay cả khi hệ thống XHCN đã sụp đổ, bắt đầu từ sự tan rã của Liên bang Sô viết, các nước Đông Âu, thì VN vẫn kiêu hãnh gương cao ngọn cờ định hướng XHCN- kể cả khi chuyển đổi cơ chế thị trường. Và “cái đuôi” XHCN luôn định hướng “cái đầu” kinh tế thị trường. Trong khi nền tảng lý luận vốn mỏng manh, non kém, mù mờ, nên cứ mày mò một mình một hành trình, bất chấp quy luật thực tiễn của kinh tế thị trường. Dẫn đến dở khóc dở cười mà sự “sửa sai” chỉ là đi lại những bước đầu tiên để hội nhâp kinh tế, bị tác động mạnh mẽ bởi những Hiệp ước kinh tế của thế giới hiện đại.

Đó là con đường “vòng trôn ốc” đáng buồn, đáng tiếc. Mất bao thời gian, công sức của một dân tộc vốn phải đổ nhiều xương máu để bảo vệ độc lập, chủ quyền đất nước. Quá buồn!  😦  😦  😦

Câu hỏi thứ ba: Ngắn gọn hơn, vì sử gia Anh Lord Acton đã dự báo và tổng kết sâu sắc, mà Việt Nam chỉ là thích … dẫm chân vào “vết xe đổ” mà thôi- Đó là “Quyền lực làm con người tha hóa. Quyền lực tuyệt đối sẽ dẫn đến tha hóa tuyệt đối”  😀  😀  😀  . Sự mất niềm tin của người dân bao giờ cũng trực giác và cụ thể, trước hiện tượng “một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên” suy thoái, tha hóa, trước thảm trạng tham nhũng, lợi ích nhóm giằng xé, trong khi Pháp luật chỉ là anh hài mang tên Công lý  😦  😦  😦

——————  

Tôi cũng đã được đi học Chính trị cao cấp và được ” sáng” ra nhiều điều. Tuy nhiên, tôi thấy có mấy vấn đề mà không ai phân tích, không ai nhắc đến…
Nay tôi xin nêu ra đây, rất mong được các nhà chính trị, các bậc thức giả chỉ bảo.

Câu hỏi thứ Nhất là : 
Đảng cộng sản ( các nước nói chung)…Khi lãnh đạo nhân dân vùng lên giành độc lập cho đất nước, hoặc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc thì rất thành công. Nhưng khi có chính quyền rồi, thì chưa thấy có Đảng công sản nước nào lại lãnh đạo nhân dân xây dựng được kinh tế đất nước phát triển? Và sự sụp đổ của Đảng CS các nước Đông Âu, của Liên Xô… cũng bắt đầu từ kinh tế kém phát triển?
Vậy là tại sao? Do đâu? Vì cái gì? Lỗi do ai?Căn bệnh đó xuất phát từ đâu?
Đấy là câu hỏi thứ nhất. 

Câu hỏi thứ hai là :
– Đi lên chủ nghĩa Công sản được coi là ” Mục tiêu” của loài Người mà cụ Các Mác đã nêu ra, cũng giống như Phật Giáo, mục tiêu của sự tu hành là được giải thoát mọi đau khổ? Thiên Chúa giáo thì được lên Thiên đường với Chúa… Mà đã là mục tiêu thì để đi tới đó sẽ có nhiều con đường… Nếu ví von một cách thô thiển thì cũng như ta đặt mục tiêu là phải vào TP HCM… Vậy từ HN, ta có thể máy, bay, hoặc đi tàu hỏa; hoặc đi xe khách… Đi xe khách thì có loại có giường nằm, có loại nhét như nhét lợn; Đi máy bay có loại hạng C, có loại hàng E, lại có máy bay giá rẻ? Rồi có thể đi tàu biển? Có thể đi xe máy, và thậm chí, có thể ròng rã cuốc bộ… Quan trọng là phải đi đến nơi? Phật giáo cũng có nhiều con đường để đi đến giải thoát, đó là có 10 tông phái khác nhau và mỗi tông phái có một cách tu tập khau nhau…Vậy hà cớ gì mà ta đi lên ” Chủ nghĩa Cộng sản” bằng con đường như hiện nay? Mà không chọn con đường khác? Mà con đường ấy, Cụ Các Mác, cụ Lê Nin đã chỉ ra rồi :” Chủ nghĩa tư bản phát triển đến giai đoạn cực thịnh thì sẽ xuất hiện mầm mống chủ nghĩa xã hội”…Cứ bảo chúng ta là theo Mác, theo Lê Nin, theo Bác Hồ, nhưng xem ra toàn là học trò phản thầy… Những lời dạy cốt tử thì không theo, toàn cố gắng học theo cái đâu đâu ấy?

Câu hỏi thứ ba :
-Từ năm 1947, trong tác phẩm ” Sửa đổi lề lối làm việc”, Bác Hồ đã chỉ ra rất nhiều căn bệnh xấu của Đảng viên. Trải qua năm tháng, qua nhiều giai đoạn lịch sử, những căn bệnh ấy xem ra không thuyên giảm và còn nặng nề hơn rất, rất, rất nhiều? Vậy tại sao lại như thế? Tại sao Đảng viên Đảng CSVN ngày càng giảm uy tín đi trong con mắt người dân?
Có ba câu hỏi đó, rất mong được chỉ giáo?