Ông Hoàng Trung Hải vi phạm đến mức phải xem xét kỷ luật

Tác giả: Hương Quỳnh

Ông Hoàng Trung Hải, ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội, trong thời gian giữ cương vị ủy viên Ban cán sự đảng, Phó Thủ tướng Chính phủ đã có vi phạm, khuyết điểm khi cho một số ý kiến chỉ đạo đối với dự án TISCO 2.

….Theo UB Kiểm tra TƯ, vi phạm của Ban Thường vụ Đảng ủy Tổng công ty Thép Việt Nam, của Ban cán sự đảng Bộ Công thương và các cán bộ nêu trên đã ảnh hưởng xấu đến uy tín của tổ chức đảng, đến mức phải xem xét kỷ luật.

KD: “Từng lãnh đạo HN … bỏ dân đi. Như những dòng sông hỏng” (xin mượn ý ca từ của nhạc sĩ họ Trịnh)  😀

  • Xung quanh vụ Hoàng Trung Hải bị kỷ luật, có rất nhiều ý kiến. Chủ Blog xin đăng một nhìn nhận của bác Nguyễn Trung (gửi cho một nhà khoa học), thẳng thắn và công tâm (sau khi đã được bác Nguyễn Trung đồng ý), tuy không mới nhưng nó luôn “nóng hổi tính thời sự”- đó là vấn đề sự lỗi thời của thể chế quản trị của QG này, đã sinh nở, và sẽ còn sinh nở tiếp những sâu mọt, những sai phạm. Khiến dù là mong muốn QG phát triển, nhưng rút cục, QG này sẽ luôn lúng túng như “gà mắc tóc”, rất mất công sức, tiền bạc của nhân dân.  

“…Về ý kiến của bạn chung quanh chuyện hồi tố ông Hoàng Trung Hải. Ý kiến của tôi là thế này: Có thể nhận định khái quát, bất kể một quan chức nào của chế độ chúng ta trong 2 – 3 thập kỷ vừa qua hôm nay phải đưa ra hồi tố, (bao gồm đã hồi tố hoặc đang hồi tố, hoặc sẽ hay sẽ phải hồi tố) có lẽ đều không oan.  

       Nhưng có 2 câu hỏi phải xem xét tiếp: 

  1. Trong thể chế tập trung dân chủ của lãnh đạo nước ta, cụ thể ở đây là của BCT, liệu có một quyết định sai trái nào của một cá nhân trong lãnh đạo mà tập thể lãnh đạo có thể vô can không?
  2. Sai lầm hay tội lỗi trong quá khứ của một cá nhân lãnh đạo nào đó mà hôm nay phải đưa ra hồi tố dù nghiêm trọng đến mức nào và phải hồi tố là đúng (hay cứ cho là đúng), song dù sao vẫn còn nhỏ hơn cả về phạm vi cũng như về tầm nghiêm trọng đối với quốc giaso với những sai lầm về đường lối chính sách của Đảng – nói cụ thể hơn nữa là của BCT, dẫn tới những tổn thất rất to lớn cho sự tồn tại và phát triển của đất nước trong 43 năm độc lập thống nhất đầu tiên vừa qua. Vậy có nên hay phải đặt ra vấn đề hồi tố cho sai lầm tập thể này và người đứng đầu tập thể này hay không? Mà đặt ra thì xử lý thế nào? Khép vào tội gì? V… v… Nếu không đặt ra v/đ hồi tố như vậy đối với tập thể lãnh đạo thì mọi câu chuyện vẫn chỉ là “một nửa cái bánh mỳ sẽ không bao giờ là cái bánh mỳ, thậm chí một nửa cái bánh mỳ như thế có khi trở thành thuốc độc chết người!” Mỗi chúng ta cần phải có sự trung thực đối với chính mình như vậy bạn ạ. 

Vì suy nghĩ như trên, nên lâu nay tôi vẫn cho rằng để đất nước ta rơi vào trạng thái như hiện nay, không một đảng viên nào, dù ở cấp bậc nào, có thể được phép coi mình là vô can – kể cả tôi! Cũng vì thế trước Đại hội XI và trước Đại hội XII tôi đã kiến nghị lấy cải cách thể chế chính trị thay cho “phương thức hồi tố”, và chỉ có như thế mới có thể xỏa bỏ tận gốc mọi tệ nạn quan liêu, tham nhũng, ăn bám, nhờ đó mới có thể mở đường cho đất nước tiến lên phía trước… Cũng trong những kiến nghị hồi ấy tôi đã lưu ý: Hồi tố trong tình hình hệ thống sinh sản ra tham nhũng tiêu cực không được cải cách – trên thực tế là nó vẫn đang được giữ nuyên vẹn – thì hồi tố sẽ rất dễ bị biến tướng thành câu chuyện bên thắng thế đánh bên thất thế, đất nước sẽ chỉ đi sâu thêm vào những rối ren mới. Trong kiến nghị đối với Đại hội XII tôi đã đề nghị toàn thể BCT xin từ chức tập thể – coi như là BCT nhận tội về những sai lầm của mình trước Đảng và trước nhân dân và đồng thời làm gương cho cả nước, cam kết không một ai sẽ tiếp tục tham chính nữa trong tương lai, thành lập một nhóm ad hoc và giao cho nhóm này chuẩn bị một phương án mới cho ĐH XII để cải cách thể chế chính trị của đất nước mà giai đoạn phát triển mới của đất nước trong thế giới hôm nay đòi hỏi, Đảng phải dựa hẳn vào nhân dân tiến hành bằng được cuộc cải cách chính trị không thể tránh né này. 

Suy nghĩ cua tôi là như vậy, đúng sai thế nào xin tùy mọi người hoặc xin để cuộc sống sẽ xem xét. Nhưng tôi thiết tha mong mỏi mỗi chúng ta cần trung thực suy nghĩ đến cùng trong vấn đề này, và trung thực nói lên ý kiến của mình.  

Xin tỉnh táo suy nghĩ: Hồi tố như đang thực hiện trong khung khổ giữ nguyên chế độ toàn trị hiện hành, sẽ mầm mống những nguy cơ mới khôn lường cho đất nước trong tương lai. Trong lịch sử cận đại của nước ta, hãy cứ xem triều đại Quang Trung và triều đại Nguyễn Ánh xử sự với nhau như thế nào và mang lại những hệ quả gì cho quốc gia, sẽ có thể hình dung được mầm mống nguy cơ mới này cho đất nước của “hồi tố” như tôi muốn cảnh báo ở đây – mà để nguy cơ mới này xảy ra hôm nay, đất nước sẽ bất khả kháng tiếp tục quẩn quanh mãi bên trong cái vòng quốc gia lạc hậu và tụt hậu trong một thế giới đầy nguy hiểm sát phạt hôm nay! Nhất là nước ta không thể có cách gì dời xa cái “chảo lửa” Trung Quốc!”

—————–

Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải trong thời gian giữ cương vị ủy viên Ban cán sự đảng, Phó Thủ tướng đã có vi phạm, khuyết điểm khi cho một số ý kiến chỉ đạo đối với dự án TISCO 2.

Từ ngày 4-6/12, tại Hà Nội, UB Kiểm tra TƯ đã họp kỳ 41. Chủ nhiệm UB Kiểm tra TƯ Trần Cẩm Tú  chủ trì kỳ họp.

Ông Hoàng Trung Hải vi phạm đến mức phải xem xét kỷ luật
Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải. Ảnh: Phạm Hải

Tiếp tục đọc

Ericsson và cáo buộc 17 năm đưa hối lộ ở Việt Nam

Tác giả: Tài Trịnh 
.
Trách nhiệm điều tra, truy tố, xét xử một vụ án cụ thể như Ericsson là không khó để chỉ ra, nhưng để điều tra đến nơi đến chốn lại vượt quá khả năng của thể chế Việt Nam hiện tại. Sự biến động nhân sự dài lê thê trong các doanh nghiệp nhà nước ký rất nhiều hợp đồng với Ericsson 17 năm qua, những văn bản chỉ đạo qua lại của các cơ quan chủ quản, lúc thì Thủ tướng, lúc thì Bộ Thông tin – Truyền thông, Bộ Quốc phòng, Bộ Công thương, rõ ràng đó là một mớ hổ lốn cho bất cứ nỗ lực nào điều tra về vụ hối lộ này. Công việc xác minh để tìm ra người có trách nhiệm cụ thể, làm nổi bật hồ sơ tham nhũng hối lộ nếu được triển khai, sẽ mất cả một nhiệm kỳ chứ không hề dễ. Đó là chưa kể, nhiều quan chức liên quan có thể hiện đã có vị trí cấp cao trong bộ máy chính quyền trung ương, và họ có đủ khả năng để cản trở toàn bộ vụ việc.

….Bởi vậy, tình trạng hối lộ của các tập đoàn nước ngoài nhằm lũng đoạn thị trường Việt Nam, kiếm hợp đồng từ các doanh nghiệp và cơ quan nhà nước sẽ còn diễn ra cho đến ngày một thể chế minh bạch và dân chủ ra đời (Tài Trịnh)

KD: Xin bạn đọc hãy đọc kỹ bài này, để biết những lỗ hổng “mầu mỡ” ra sao với bọn sâu bự chuyên rao giảng cho dân về đạo đức, chống tha hóa- nghe đến buồn nôn

——————–

Ảnh: Reuters.

Tập đoàn viễn thông nổi tiếng của Thụy Điển sẽ phải nộp phạt hơn một tỷ đô-la trong một nỗ lực chống tham nhũng của chính quyền Mỹ do cổ phiếu công ty này được niêm yết trên sàn chứng khoán NASDAQ ở New York. Đây không phải là lần đầu tiên Việt Nam dính líu đến các vụ hối lộ của các tập đoàn nước ngoài. 

Tiếp tục đọc

Viêt Nam 2019: Chưa thoát khỏi ngã ba đường

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

Tại Việt Nam có một nghịch lý đáng buồn là các đại gia càng giầu lên thì người dân càng ngèo đi và đất nước càng tụt hậu, do lòng tham cao nhưng dân trí thấp. Việt Nam dù có “rừng vàng biển bạc” và có một cái “mỏ người” gần 100 triệu dân, nhưng theo mô hình “tư bản hoang dã” (chứ không phải “định hướng XHCN”). Theo các chuyên gia, đó là mô hình “không chịu phát triển”. Hệ quả là nhiều người Việt phải bỏ đất nước ra đi (bằng thuyền hay bằng xe container) bất chấp rủi ro về tính mạng và tài sản (dù chỉ để làm thân phận nô lệ). Sau 74 năm dựng nước và 44 năm thống nhất đất nước, Việt Nam vẫn chưa thoát khỏi ngã ba đường (NQD)

KD: Tác giả Nguyễn Quang Dy vừa gửi cho bài viết này. Một bức tranh kỹ lưỡng về kinh tế- chính trị- xh, đối nội, đối ngoại của Việt Nam năm 2019- không mấy tươi sáng và …. tự tin.

74 tuổi rồi. Lão nông VN cứ tà tà loạng quạng sau đuôi trâu 4.0 mà quất những đường cày “chiến lược”, tiến tới thiên đường “mò”- XHCN vào cuối TK này. Nhá!

—————–  

Cứ đến cuối năm, thời gian thường trôi nhanh “tựa cánh chim bay”.  Người ta nói “năm con heo” là năm cuối của 12 con giáp nên thường có nhiều biến động. Những người bi quan cho rằng Việt Nam đang “họa vô đơn chí”, còn những người lạc quan trông chờ vào quy luật “cùng tắc biến”. Tiếp tục đọc