Tôi ngừng làm Viện trưởng VEPR

Tác giả: Nguyễn Đức Thành

KD: PGS.TS. Nguyễn Đức Thành là chuyên gia kinh tế, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) – một viện nghiên cứu do ông đồng sáng lập năm 2008.

Theo trang VEPR, ông “ủng hộ mạnh mẽ cho việc cải cách kinh tế thị trường, trao quyền cho xã hội dân sự và xây dựng nhà nước pháp quyền. PGS.TS. Thành là thành viên Nhóm tư vấn kinh tế của Thủ tướng Chính phủ nhiệm kỳ 2011 – 2016.

PGS.TS. Nguyễn Đức Thành là tác giả của nhiều công trình nghiên cứu về kinh tế học, tham gia tích cực vào các cuộc thảo luận và hoạch định chính sách kinh tế Việt Nam, là chủ biên của chuỗi Báo cáo Thường niên Kinh tế Việt Nam, một ấn phẩm quan trọng và gây nhiều ảnh hưởng trong lĩnh vực kinh tế Việt Nam hiện đại do các chuyên gia của VEPR thực hiện. Ấn phẩm này được xuất bản thường niên kể từ năm 2009.

PGS.TS. Thành là học giả của tổ chức Eisenhower Fellowship (USA) từ năm 2015, là thành viên Hiệp hội Kinh tế Đông Á (EAEA), đồng thời là tư vấn cho nhiều chương trình nghiên cứu chính sách kinh tế, ngân hàng thương mại, doanh nghiệp, quỹ đầu tư và kênh truyền thông ở Việt Nam.

PGS.TS. Nguyễn  Đức Thành nhận bằng Tiến sỹ Kinh tế Phát triển tại Viện Nghiên cứu Chính sách Quốc gia Nhật Bản (GRIPS) vào năm 2008″ (hết trích)

Nguyễn Đức Thành thực sự là một người Việt trẻ, tài năng. Tuy nhiên việc ông ngừng không làm Viện trưởng VEPR chắc chắn có liên quan đến một vụ việc cách đây không lâu. Một bài nghiên cứu nghiêm chỉnh do TS. Nguyễn Đức Thành dịch cách đây tận hơn… 15 năm (trước khi ông tham gia thành lập Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách), bài dịch “Bất chiến tự nhiên thành” của ông mở đầu có câu: “Chủ nghĩa xã hội là quả bom nhiệt hạch lớn nhất mà các trí thức thế kỷ 19 từng nghĩ ra. Muốn huỷ diệt một dân tộc, hãy dùng loại bom đó. Công thức bí mật của loại vũ khí huỷ diệt này là: Loại bỏ quyền sở hữu tư nhân, tịch thu tài sản của người giàu, mọi nguồn lực tập trung về tay nhà nước…”, tự nhiên được mổ xẻ, đưa ra công luận. Và thế là ầm ĩ….

Ở một XH dân chủ, tự do ngôn luận, hẳn những bài dịch này cũng chả đủ sức “công phá”, nếu thực tiễn XH thực sự công bằng, vững mạnh, trong lành và có pháp luật thượng tôn. Con người chỉ bị xử lý khi có hành động vi phạm pháp luật quy định. Nhưng ở XH này, đó đã là… nguy hiểm, như sự “phạm thượng”  😀

*Trên FB của mình, Fbker Nguyễn Lương Hải Khôi viết, xin trích đoạn:

VEPR là một tổ chức hiếm hoi ở Việt Nam đáng được coi là một Think Tank. Mấy năm trước, VEPR bước chân vào bảng xếp hạng think tank toàn cầu của Philadelphia.

Học trò của Phật nguyện không để lại dấu vết khi đi qua Trái đất này. Anh Nguyen Duc Thanh đã lỡ để lại dấu vết đậm rồi nhưng không vướng bận vào cái vết ấy. Các bạn đồng tu ở cõi khác đang gửi lời ngợi khen.  

“Một dân tộc không có lực lượng tư duy chiến lược chuyên nghiệp, hoặc có nhưng què quặt, thì dẫu có độc lập đi nữa, cũng sẽ rơi vào trạng thái nô lệ mới: nô lệ về trí tuệ, dẫu có mở cửa đi nữa, thì cũng rơi vào trạng thái cô lập mới: cô lập về trí tuệ.

Ngày nay, tầng lớp tư duy chiến lược, được tập hợp dưới hình thức các think tanks, là một trong những tầng lớp chủ chốt đóng vai trò thúc đẩy sự phát triển của lịch sử. Những quốc gia không có lực lượng này, hoặc có nhưng què quặt, hoặc không thể phát triển nó vì những lí do chủ quan, thì không thể phát triển được.

Hội nhập với thế giới từ một xuất phát điểm khá thấp, Việt Nam cần có nhận thức đúng đắn về vai trò cốt tử của lực lượng think tanks đối với sự hưng vong của quốc gia, để từ đó, bắt đầu tiến trình tái cấu trúc bằng cách xây dựng lực lượng think tanks cho dân tộc mình.”

Thật tiếc cho Nguyễn Đức Thành. Nhưng biết đâu, hoàn cảnh mới thử thách trí tuệ và bản lĩnh của ông.

Mình nghĩ, với những lãnh đạo cao cấp, có trách nhiệm và hiểu người, hãy tôn trọng và sử dụng một người trẻ có trình độ như Nguyễn Đức Thành. Mình tin, Thành sẽ làm việc tốt

Chúc ông vẫn chân cứng đá mềm và làm việc vì một QG phát triển theo hướng văn minh, giàu mạnh, dân chủ và công bằng  😀

——————–   

Xin thông báo với các bạn bè thân hữu và đồng nghiệp là kể từ đầu Tháng 3/2020 này, tôi sẽ không còn là Viện trưởng của Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) nữa. Đồng thời với việc này, sứ mệnh của tôi ở Trường Đại học Kinh tế, Đại học Quốc gia Hà Nội không còn nữa, nên tôi cũng chấm dứt công việc tại đây.

Tôi đã chuẩn bị cho việc này từ hơn một năm nay, nhưng tới bây giờ mới hoàn thành được ý nguyện. Có nhiều lý do dẫn đến quyết định này, nhưng lý do chính yếu là tôi cảm thấy không còn học hỏi được nhiều và không tự đổi mới được chính mình, thời gian dành cho gia đình và cho cá nhân ngày càng ít đi, đặc biệt là thời gian dành để suy tư về những vấn đề mà cá nhân tôi thấy ngày càng quan trọng.

Như vậy, các chức danh quen thuộc của tôi như Viện trưởng Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR), Phó Giáo sư Kinh tế ở Trường Đại học Kinh tế, ĐHQGHN cũng chấm dứt.

Tôi sẽ tiếp tục hỗ trợ các đồng nghiệp, cán bộ, nhân viên của VEPR tối đa trong giai đoạn chuyển giao. Tôi cũng cam kết hoàn thành mọi công việc đang được triển khai với các đối tác. Vai trò của tôi sẽ là một chuyên gia cộng tác với Viện, đồng thời là một người tư vấn cho lãnh đạo Viện trong vài tháng tới, trước khi nghỉ ngơi hoàn toàn.

***

Gần 12 năm qua tôi đã trải qua một giai đoạn đẹp đẽ và sôi nổi, dành thời gian để cùng với các đồng nghiệp thân thiết xây dựng VEPR từ một đơn vị chỉ có 01 người từng bước phát triển lên thành một tổ chức nghiên cứu có cấu trúc chặt chẽ, dần dần khẳng định vị trí như một Viện nghiên cứu có tiếng ở Việt Nam và Đông Nam Á trong lĩnh vực kinh tế vĩ mô và chính sách phát triển kinh tế.

Trong quá trình phát triển gần 12 năm này, tôi đã hết sức may mắn nhận được sự giúp đỡ, hỗ trợ, bảo trợ, lời khuyên của các vị thầy, các đồng nghiệp và nhân viên, các nhà tài trợ cũng như bạn bè và cả những người yêu quý các hoạt động và sản phẩm của VEPR. Trong thời gian qua chúng tôi có những sản phẩm khoa học, nghiên cứu, và tư vấn chính sách, đồng hành cùng sự đổi mới của đất nước. Đồng thời, chúng tôi xây dựng và đào tạo được các nhà nghiên cứu trẻ có tâm, trung thực, có tài, giờ đây đang tiếp tục học tập, làm việc ở nhiều nơi trên thế giới và hứa hẹn sẽ trở thành những nhà kinh tế tài năng trong tương lai. Chúng tôi cũng đã đào tạo hàng trăm học viên qua các khóa học Mùa Hè (VEPR Summer School), qua đó họ trở nên tự tin với sức mạnh của bản thân và suy tư nhiều hơn về các vấn đề của đất nước. Đó là những điều mà tôi thực sự tự hào, và tôi tin rằng đó chính là những yếu tố, những con người đã tạo nên bản sắc VEPR.

Tập thể cán bộ và giảng viên của Trường Đại học Kinh tế cũng như Đại học Quốc gia Hà Nội, nơi Viện VEPR trực thuộc, là những đồng nghiệp tuyệt vời, trong sáng, chân thành, luôn giúp đỡ chúng tôi, vui với niềm vui của chúng tôi, lo lắng cùng những lo lắng của chúng tôi. Tôi nghĩ khó có một môi trường nào tốt hơn như vậy. Tôi xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn!

Ấn tượng tốt đẹp và niềm xúc động lớn nhất đối với tôi là cộng đồng chuyên gia kinh tế của Việt Nam, những người đã chào đón VEPR từ ngày mới khai sinh, đồng hành cùng VEPR, che chở, bảo vệ, hỗ trợ, đóng góp cho sự phát triển của nhóm sáng lập, và sau đó là Viện VEPR. Các chuyên gia ấy đến từ những miền khác nhau của đất nước, từ những cơ quan, trường đại học và viện nghiên cứu khác nhau, và cả từ nước ngoài. Nếu không có các chuyên gia, chúng tôi đã không thể trưởng thành trong những năm qua. Tôi xin cảm kích tri ân!!!

Các nhà tài trợ, cả Việt Nam lẫn nước ngoài, cá nhân và tổ chức, đặc biệt những người đã mạnh dạn và tin tưởng hỗ trợ, hợp tác với VEPR từ khi còn là một trung tâm nghiên cứu nhỏ, với những sản phẩm chập chững đầu tay, chính xác là những Mạnh Thường Quân đã giúp chúng tôi đứng vững và phát triển. Tôi luôn trân trọng và cảm kích về tầm nhìn của họ. Tôi tin rằng họ đã làm nhiều điều tốt đẹp đáng tự hào cho Việt Nam, trong đó bao gồm việc tài trợ cho các dự án của VEPR.

Các nhà báo, giới truyền thông, là một cộng đồng tuyệt vời trong quá trình hợp tác. Đó là những người thông minh, sáng láng, và giàu năng lượng, luôn truyền cảm hứng cho VEPR và cá nhân tôi. Tôi tin là chúng ta vẫn sẽ hợp tác với nhau nhiều trong các vấn đề chuyên môn, nhưng từ nay xin các bạn nhớ lược hết các chức danh của tôi đi cho gọn gàng nhé!!!!

***

Giờ đây nhìn lại, điều quý giá nhất mà tôi có được trong quá trình gây dựng, gắn bó, phát triển VEPR là sự sống trải các kinh nghiệm đa dạng và phong phú, tích lũy những kiến thức bổ ích và hữu dụng, giúp tôi trưởng thành và hiểu biết hơn về cuộc đời, về thế giới. Tôi cảm thấy thời gian 12 năm qua là một giai đoạn hết sức trọn vẹn trong cuộc đời, và tôi không cảm thấy nuối tiếc một ngày nào. Và giờ đây, khi ngừng làm Viện trưởng VEPR, tôi cảm thấy tôi đã dừng lại ở một điểm rất vừa đủ. Tôi cảm thấy may mắn vì những người thân yêu nhất, những bạn bè và đồng nghiệp gần gũi nhất, đều hiểu và ủng hộ quyết định này của tôi, cùng giúp đỡ tôi hoàn thành điều tôi mong muốn.

Xin cảm ơn tất cả các bạn vì đã yêu và tin VEPR!!!

———– 

Theo Tiếng Dân