Thêm một bà cô cởi trần, ngực xệ ôm chiếc lu khiến dân mạng tiếp tục hoảng hốt về một mùa sen ở Hà Nội

Tác giả: Lynk

.Những cô gái nông nổi, trẻ dại bị ném đá vì chụp ảnh nude giữa hồ sen đã đành, đây người phụ nữ đáng tuổi bà ngoại cũng ‘đua đòi’ theo trend hở hang phản cảm đó, biết phải dùng từ ngữ thế nào để nhận xét đây?

.KD: Thật là dơ dáy hết chỗ nói. Nhìn phát xấu hổ và… buồn nôn!  😦

Các bà này không phân biệt nổi thế nào là “đường cong” và “lục phủ ngũ tạng” chăng?  😦
Đú đởn hết thuốc chữa
——————- 
Vừa mới cách đây mấy hôm, cộng đồng mạng được phen xôn xao vì bức ảnh chụp nhóm phụ nữ trung niên mặc áo yếm hở hang nhức mắt, ra hồ Tây chụp sen mà ngỡ như… chuẩn bị đi tắm. Chưa bàn đến vóc dáng của họ ra sao, nhưng riêng cách ăn vận lố lăng, áo lót lòi ra ngoài áo yếm trông lôi thôi phản cảm là quá đủ để dân mạng “khẩu nghiệp”.

Nhóm phụ nữ trung niên gây sốc khi đi chụp ảnh sen mới đây.

Câu chuyện trên mới hạ nhiệt được vài bữa, tới hôm nay dân tình lại sục sôi vì một bức ảnh khác. Lại thêm một bà cô thích “chơi trội”, lột áo yếm cởi trần, bất chấp ngực chảy xệ để làm một khoảnh khắc để đời.

Và giờ lại có thêm một nhân vật nữa góp thêm vào series “khoe ngực ở hồ sen”.

Tiếp tục đọc

Phạm Quỳnh – làm báo như một sứ mệnh kiến quốc

Tác giả: Đức Trọng

“Nước Nam ta sau này hay hay dở, các nhà báo cũng có phần vào đấy” (Phạm Quỳnh)

KD: Đọc câu của bậc tiền nhân mà cảm thấy xấu hổ không để đâu cho hết. Nước Nam ta hiện nay, có bao nhiêu cây bút? Hay chí có các… nồi cơm?  😦  😦  😦

—————-   

Phạm Quỳnh là một nhà văn hóa, nhà văn, nhà báo lừng danh. Ông thông tuệ cả chữ Hán, chữ Pháp và chữ Quốc ngữ với nhiều đóng góp lớn cho sự phát triển của báo chí và văn hóa Quốc ngữ tại Việt Nam. Tuy nhiên, chính quyền đương nhiệm thường chỉ trích và phê phán tư tưởng chính trị của ông, gán cho ông danh nghĩa “thân Pháp”. Ảnh minh họa: Đồ họa của Luật khoa Tạp chí.

Tiếp tục đọc

Thư giãn: Gửi bác…

Tác giả: theo FB Phan Trí Đỉnh

KD: Trời oi nồng, tâm trạng thì chán. Vậy mà đọc bài này, mình cười chảy nứơc mắt nước mũi. Cái giọng thơ này nghe quen quen. Đúng là trên mạng, một nửa là “bọn rỗi hơi” chuyên châm chọc và trêu cười. 

Đọc các còm, kẻ nào cũng tự xưng là người ở “Trỏng” xin vào miền Nam ở. Có chàng, quê ở HN, lại “con nhà nòi” cũng dứt khoát đòi “vô Trỏng”.

Mình xin đăng lại còm của mình: Chết cười. Thế này nửa nước chen chúc thở/ Nửa nước còn lại nỗi… thương đau 😀 😀 😀

—————  

Xin lỗi, lại phiền bác.
Cả nước đang sục sôi.
Phản đối và ủng hộ,
Cứ như bị chia đôi.

Đảng thì yêu Trung Quốc.
Dân thì thích Phương Tây.
Tôi xin phép mạo muội
Được đề nghị thế này.

Tiếp tục đọc

Mời hổ vào nhà rồi thuê người canh nó đừng ăn thịt mình

Tác giả: theo FB Nguyễn Ngọc Chu

KD: Đó là nhận xét của Ts Toán học Nguyễn Ngọc Chu về ý kiến của ông Huỳnh Thế Du đưa ra trong bài “Để nhà thầu Trung Quốc xây cao tốc Bắc – Nam, mời tư vấn Nhật Bản giám sát” (Vietnam Finances ngày 18/6/2019)

Thật là “trẻ người, có học mà sớm hỏng”

—————–  Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, đang ngồi

Người dân đã khổ với mưu kế của quan. Nay lại thêm rợn người với mưu kế của những người dán mác có chữ.

Chỉ trích cá nhân là điều nên tránh. Nhưng khi đã động chạm đến lợi ích quốc gia thì không thể nể nang.

Vietnam Finances ngày 18/6/2019 có đăng ý kiến của ông Huỳnh Thế Du “Để nhà thầu Trung Quốc xây cao tốc Bắc – Nam, mời tư vấn Nhật Bản giám sát”:

Tiếp tục đọc

Có một kiểu người sẽ không bao giờ già đi

Tác giả: Thuận An (Theo Secret China).

KD: Thích vô cùng khi đọc được bài viết này. Dường như bí quyết trẻ trung của con người nằm tất thảy ở những điều bạn sẽ đọc dưới đây.

Tâm hồn trong sáng, sự lương thiện, ưa học hỏi và vận động, biết hưởng thụ để bồi đắp cho mình những cảm xúc tươi mới… chính là mảnh đất màu mỡ cho sự trẻ trung của đời người

Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

————–   

Có một kiểu người cả đời chẳng hề già đi, năm tháng dường như đã lãng quên họ. Cái già đi chỉ là tuổi tác, còn khí chất và thần thái là không hề thay đổi. Tất cả là bởi họ mang trên mình những điều rất đặc biệt này. 
1. Một tâm hồn chất phác ngây thơ

Thật khó khi kinh qua trường đời mà vẫn giữ được một tâm hồn chất phác ngây thơ. Đó không phải là kiểu “hồn nhiên như cô tiên” mà là sau những cay đắng của cuộc đời vẫn tin tưởng vào điều tốt đẹp. Đó là một tâm hồn trong sáng, không đánh mất sự hồn nhiên hiếu kỳ đối với vạn vật. Người như vậy thường hạnh phúc và tươi trẻ. 

Tiếp tục đọc

Nguyễn Văn Vĩnh – một nhà báo dấn thân

 Tác giả: Đức Trọng 

Cái tên của ông sẽ mãi gắn liền với trào lưu báo chí khai phóng Việt Nam đầu thế kỷ XX, thứ đã đặt nền tảng cho không chỉ lịch sử báo chí Việt Nam, mà còn là sự thông dụng của chữ viết tiếng Việt ngày nay.

Tên ông là Nguyễn Văn Vĩnh.

“Không sợ ai và không nịnh ai” (Đức Trọng).

.KD: Mời bạn đọc đọc bài viết này để hiểu về một trong những nhà báo tự do đầu tiên ở VN khi ông mới chỉ 24 tuổi- một cuộc đời làm báo đầy hoài bão- khai dân trí, với một nhân cách cầm bút độc lập, khảng khái “không sợ ai và không nịnh ai” giữa dâu bể trần ai…

—————-

Nhà báo, học giả Nguyễn Văn Vĩnh. Ảnh: Chưa rõ nguồn.

Thi thể ông nhanh chóng được gia đình đưa về Hà Nội, nơi hàng chục ngàn người sẽ xếp hàng nối đuôi nhau đưa tiễn ông, những chí sĩ yêu nước đương thời như Phan Bội Châu và Huỳnh Thúc Kháng đọc điếu văn khóc ông.

Tiếp tục đọc

PHẠM DUY- nhìn từ phía con trai của VĂN CAO

Tác giả: Văn Thao
.
KD: Bạn bè gửi cho bài viết này. Thời tiết khắc nghiệt quá, Xh lại nhiều chuyện chán, thỉnh thoảng chủ Blog đổi “gu” để bạn đọc đỡ mệt mỏi vì lúc nào cũng tham nhũng, vòi hối lộ, lợi ích nhóm, mua quan bán tước, xâm hại tình dục trẻ em… nghe phát điên đầu
.
Xin đăng bài viết này để bạn đọc chia sẻ
——————–    
blank                                                                                        phạm duy
@ Người đời nói nhiều về tình bạn giữa nhạc sĩ Văn Cao và nhạc sĩ Phạm Duy. Có nhiều điều thiếu chính xác. Xin ông cho biết sự thật về mối quan hệ đó giữa Văn Cao và Phạm Duy?

Văn Thao: Mùa xuân năm 1944, Phạm Duy theo gánh hát cải lương Đức Huy Charlot Miều mới được thành lập và xuống Hải Phòng biểu diễn ra mắt lần đầu tiên. Trong gánh hát, lúc đầu Phạm Duy chỉ là một anh chàng chuyên làm những công việc tạp vụ: dọn phông màn, bán vé, xếp chỗ ngồi, vẽ quảng cáo…

Tiếp tục đọc

Hòa bình khó nhọc (tiếp theo và hết)

Tác giả: Nguyên Ngọc

Có lẽ cũng ít chế độ nào nâng niu chăm sóc bao cấp cho văn nghệ sĩ bằng chế độ ta. Nhưng đó là kiểu nuôi nấng o bế một đám con hát, một đám cung văn. Chúng tôi không cần cái ấy, chúng tôi chiến đấu cho một tư thế độc lập, tự do đàng hoàng và đầy trách nhiệm của nhà văn trước đất nước… (Nguyên Ngọc)

—————————-

Tố Hữu vừa bước vào phòng họp hội nghị đảng viên, liền nắm lấy chùm râu Nguyên Hồng hỏi : – Râu thật hay giả ? Hay là ông ta vẫn chưa chịu quên được câu tuyên bố thẳng thắn ngang tàng của Nguyên Hồng mấy chục năm trước ? Hội nghị đảng viên họp ở 51 Trần Hưng Đạo, vẫn trong cái căn phòng lát gỗ lịch sử ấy. Phòng họp có một cái bục gỗ. Tố Hữu bước tới bục, đứng một lúc, rồi bắt đầu nói. Câu đầu tiên : – Cái bục này đối với tôi là hơi cao đấy. Đối với anh Nguyên Ngọc, chắc còn cao hơn. Vậy là tôi hiểu rồi. Tiếp tục đọc

Hòa bình khó nhọc

Tác giả: Nguyên Ngọc

KD: Bạn bè gửi cho bài viết này- một chương Hồi ký của Nhà văn Nguyên Ngọc cùng lời dẫn của trang diendan.org. Đọc và cảm nhận mơ hồ sự quẫy đạp tìm kiếm một cách đau đớn của một cây bút Rừng Tây Nguyên nổi tiếng- đúng như cái title hồi ký “Hòa bình khó nhọc”. Xin đăng để bạn đọc nhận thức tùy trình độ, phông văn hóa mỗi người 

————————————— 

Nhà văn Nguyên Ngọc. Ảnh: NAG Nguyễn Đình Toán

Đôi lời cùng bạn đọc

Diễn Đàn xin đăng dưới đây, lần đầu tiên, toàn văn một chương hồi ký của nhà văn Nguyên Ngọc. Bắt đầu từ năm 1978, khi ông được cử làm phó tổng thư ký Hội nhà văn Việt Nam, bí thư Đảng đoàn Hội nhà văn, viết bản “Đề dẫn” đọc trước hội nghị đảng viên – bản “đề dẫn” cho đến nay chưa hề được công bố ở trong nước, và đã gây sóng gió một thời – chương hồi ký kết thúc ở thời điểm cuối năm 1988, khi tác giả phải chấm dứt công việc Tổng biên tập báo Văn Nghệ – độc giả còn nhớ mãi những số báo Văn Nghệ “thời Nguyên Ngọc”. Tiếp tục đọc