Tố Hữu hay là sự vong thân nghệ thuật trong trò chơi quyền lực

Tác giả: Fb Trần Mạnh Hảo

KD: Lại một bài nữa của nhà thơ Trần Mạnh Hảo, với cách nhìn riêng của ông về một nhân vật đầy quyền lực trong văn học nghệ thuật VN- Tố Hữu- một thời hét ra lửa, và không ít kẻ phải xun xoe vì sợ hãi

Với gia đình riêng của Tố Hữu, hẳn TH là một người được yêu thương, kinh nể, và đầy tự hào

Nhưng là một nhân vật lịch sử, lãnh đạo văn học nghệ thuật với vụ “Nhân văn- Giải phẩm” đau thương và đầy tai tiếng (trong đó có không ít tài năng văn chương, thi ca, đầy khát vọng về dân chủ trong đời sống, trong sáng tạo nghệ thuật), và lại là”một nhà thơ làm kinh tế” những năm tháng đất nước thật bi ai, nghẹt thở, Tố Hữu cũng vẫn phải chịu trách nhiệm trước lịch sử, chịu sự mổ xẻ của hậu thế, trong đó có những cá nhân cầm bút

Những bài này, và như cả bài về Nguyễn Đình Thi, chủ Blog ko chủ trương đưa lên mạng. Chỉ đăng để bạn đọc có thêm thông tin, nhận thức tùy thuộc vào sự hiểu biết và phông văn hóa mỗi người

————- 

Đọc thêm bài của cựu Đại tá An ninh Thái Kế Toại về vụ Nhân văn- Giai phẩm, được nhắc tới trong bài của nhà thơ Trần Mạnh Hảo:

https://kimdunghn.wordpress.com/2018/04/13/vu-nhan-van-giai-pham-tu-goc-nhin-cua-dai-ta-cong-an-2/

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, đang đứng và ngoài trời“Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt

Đảng ta đây xương sắt da đồng” ( trích trong bài thơ “Ba mươi năm đời ta có đảng” của Tố Hữu.

Đây là tên cuốn sách của Tố Hữu :“Qua cuộc đấu tranh chống nhóm phá hoại “Nhân Văn – Giai Phẩm” trên mặt trận văn nghệ”, nhà xuất bản Văn Hoá, 1958; Tố Hữu đã nhận định về phong trào này và những người bị coi là dính líu với sự bịa tội, vu cáo tột đỉnh, như một bản án chết người, tàn nhẫn nhất, vô nhân đạo nhất, như sau: Tiếp tục đọc

Khi một tài năng lớn, một tuổi trẻ anh hùng bị tha hóa- hay là bi kịch Nguyễn Đình Thi

Tác giả: Fb Trần Mạnh Hảo

… Tôi xin nói thẳng, anh Thi và chúng tôi ngồi đây, xét cho cùng đều là bồi bút của đảng. Thân phận chúng ta lầm than lắm, nhục nhã lắm. Anh viết bao tác phẩm nịnh đảng, có bao giờ anh dám mang gương mặt thật của anh ra viết đâu. Anh là kịch sĩ vĩ đại của đảng, đã đóng bao nhiêu vai kịch kẻ khác trừ bản thân mình. Anh không có gương mặt thật trong văn chương, anh là một tên hề cho kẻ cầm quyền mà thôi! (Trần Mạnh Hảo)

KD: Hiếm có một văn nghệ sĩ lớn nào trong nước Việt thời chưa xa, hội tụ đủ những ưu thế trời cho và tài năng đa dạng như Nguyễn Đình Thi: Đẹp trai, phong độ Tây phương, hấp dẫn, có thể coi như một nhà Triết học, bên cạnh một nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, kịch tác gia… Chả thế mà đàn bà lao vào ông như thiêu thân, từ con nhà khá giả, văn nghệ sĩ trong ngành, đến cả cô công nhân…

Rất có thể ông là một nhà văn hóa lớn, được cả XH ái mộ và cả ghen tỵ

Nhưng ông cũng lại mê quyền lực, ham quyền lực, yếu đuối trước quyền lực như trước đàn bà, và cả bị quyền lực “tha hóa”

Đó là bi kịch tự ông ham hố và lựa chọn.

Có lần, trò chuyện với nhà văn Nguyễn Đình Chính, mình đã xin lỗi và thẳng thắn nói hết tất cả những nhận xét về ông. Con trai ông, nhà văn Nguyễn Đình Chính bảo: Ko sao, KD nói thẳng thế là tốt. Khi còn sống, có lần ông cũng bảo mình thế này, KD này: “Cậu đừng bao giờ đi theo con đường của tôi. Cậu có biết đó là gì không? Đó là máu + với c.u.t

Mình trố mắt, sửng sốt, không nói nổi câu nào. Hai bên im lặng rất lâu

Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

————–     

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cườiMùa thu năm 1988, chúng tôi đang học tại học viện Goocky, khóa tại chức 4 tháng tại Matxcơva thì hay tin ông Nguyễn Đình Thi, tổng thư ký hội nhà văn Việt Nam từ năm 1958 đến thăm và nói chuyện.

Anh chị em rất hồi hộp chờ đợi thần tượng văn học này từ lâu, nay được mãn nhãn. Tin một nhà văn, một nhà thơ, một nhà nghiên cứu triết học, một nhà viết kịch xuất sắc, một nhạc sĩ thiên tài chỉ với hai bản nhạc là ông Nguyễn Đình Thi đến nói chuyện được sứ quán thông báo cho mấy chục anh chị em đang làm luận án thạc sĩ, tiến sĩ văn học tại Liên Xô cùng đến khoa viết văn trường Goocky tham dự. Tiếp tục đọc

EVFTA và EVIPA: Việt Nam không còn là một quốc gia Cộng sản

Tác giả: Huy Đức

Nhưng vận mệnh của một quốc gia, muốn lớn mạnh, không thể chờ đợi vào các gợi ý từ bên ngoài. Bao giờ các sức ép không chỉ đến từ các đối tác mà còn phải đến từ dân. Bao giờ thì các nhà lãnh đạo Việt Nam mới có đủ viễn kiến để chủ động dấn bước vào một lộ trình đưa chính trị tương thích hơn với nền kinh tế.

Chúng ta có quyền đòi hỏi các nhà lãnh đạo đang ngồi Lexus và Mercedes không tư duy trong khuôn khổ Volga và Lada nữa.

KD: Huy Đức nói ẩn í và xác đáng. Nhưng quan sát từ thực tiễn, từ cải cách ruộng đất, cải cách GD đến các cải cách kinh tế nhiều chục năm nay, thấy rằng, VN chỉ có thể thay đổi dưới tác động của ngoại lực- mà lại là ngoại lực của XHCN, rất ít thay đổi tự giác từ nội tâm. Điều đó cho thấy sự thỏa mãn của một tư duy, tâm lý tiểu nông khá vững chắc, và khi thay đổi lại chỉ bám theo ý thức hệ của… Volga và Lada. Vì vậy, con đường phát triển hướng tới văn minh, khoa học sẽ rất lâu. Cho dù hôm nay Nghị viện châu Âu đã thông qua Hiệp định thương mại tự do với Việt Nam – EVFTA

Phải chờ đợi thôi- một thế hệ du học có lòng với quê hương trở về. Nhưng bao giờ, và có không?  😦

—————–

Ảnh: Báo Thanh niên 

Nghị viện châu Âu hẳn không phải không nhận được rất nhiều báo cáo về vụ Đồng Tâm… Nhưng, không chỉ là lợi ích kinh tế, ngay cả những nghị sỹ chỉ quan tâm đến các tiến bộ về nhân quyền cũng hiểu rằng, trừng phạt, cô lập chỉ làm cho các quốc gia độc tài và độc đảng càng thêm hung hãn.

Tiếp tục đọc

Khi người dân phẫn nộ không còn sợ hãi

Tác giả: Hứa Chương Nhuận. Nguyễn Sử dịch

Tiếng Dân: Bài viết dưới đây của Hứa Chương Nhuận (Xu Zhangrun), cựu giáo sư đại học Thanh Hoa, được facebooker Nguyễn Sử dịch đăng. Theo facebooker Đặng Sơn Duân thì, “bài viết ‘Nhân dân phẫn nộ không còn sợ hãi nữa’ nhân tình hình bệnh dịch được ông công bố trên mạng ngày 4.2 đang gây xôn xao giới trí thức Trung Quốc. Trong bài viết mà ông tự nhận có thể là tác phẩm cuối cùng được công bố của ông, giáo sư Hứa đả kích dịch bệnh lan tràn là vì một chế độ vô năng, đặc biệt là bại hoại về đạo đức, sẵn sàng hy sinh hàng triệu người dân để bảo vệ quyền lực của mình”.

KD: Một QG tưởng chừng mạnh mẽ, thâm hiểm và ngạo mạn nhưng một con Virus không thể nhìn thấy bằng mắt thường, đã làm cho cả QG ấy lao đao, lúng túng, cuống cuồng, bộc hộ tất thảy gót chân Asin của nó- sự dối trá, vô nhân tính với con người, chỉ nhằm giữ vững cái ghế quyền lực, mà bản chất là bởi “đạo đức chính thể hoàn toàn bại hoại- theo lời Hứa Chương Nhuận”

_____  

Tí – Hợi giao thời, Vũ Hán phát dịch, cả nước cùng lây. Nhất thời đất Thần châu người người bàng hoàng, khắp chốn thương tang. Kẻ nắm công quyền tiến lui thất trách, khiến dân đen người người gặp họa, dịch khắp toàn cầu, Trung Quốc nay thành Cô đảo. Công sức “Cải cách mở cửa” ba mươi năm tích lũy, nay đem hủy trong một sớm một chiều. Một cái tát cho Trung Quốc, hay những người trị lý quốc gia trở về thời tiền hiện đại.

Tiếp tục đọc

Nén nhang rằm tháng giêng

Tác giả: theo FB Tho Nguyen

Người nông dân „mù điện thoại di động“ này đã làm chúng tôi ngạc nhiên bởi nhận thức của anh. Ngoài các lập luận chặt chẽ của anh về lý do vụ tấn công, về cái chết đầy ngờ vực của 3 chiến sỹ mà trên mạng đã nói nhiều. Anh hỏi: Nếu cứ nói là cụ Kình và dân chúng tôi kích động bạo lực, chuẩn bị khủng bố thì nhà nước có đủ khả năng để xử chúng tôi bằng những phiên tòa công khai, tại sao phải tàn sát? (Tho Nguyen)

KD:Fbker Tho Nguyen là một cây bút của cộng đồng mạng. Nguyên là cán bộ kỹ thuật của Đài THVN, hiện ngụ cư ở Đức. Những bài viết của TN rất đông bạn còm like vì trí tuệ, sự công tâm và tấm lòng

Một QG có cả nền Tư pháp, trong đó có cả guồng máy Viện Kiểm sát, Tòa án, mà giết một ông lão nông già 84 tuổi không cần cáo trạng (?). Thật đau cho những người còn có nhân tâm, tôn trọng luật pháp. Cái chữ “tàn sát” của người nông dân trong bài, làm người đọc nhói đau

Vụ này, nói thẳng, Mất nhiều hơn được!

Chủ Blog xin đưa bài viết này như nén nhang Rằm Tháng Giêng thắp cho cụ Lê Đình Kình, để oan hồn cụ được siêu thoát  😦

———————–   

Trong hình ảnh có thể có: 5 người, bao gồm Tho Nguyen, mọi người đang đứng và trong nhà

Đêm Hà Nội mưa, lạnh lẽo, khó ngủ. Ngồi dậy lên mạng đọc bài của nhà văn Nguyên Ngọc. Đau buồn và phẫn nộ.

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang đứng và trong nhà

Thao thức mãi, tôi nhắn tin cho Phấn (Nguyen Van Phan): Đi Đồng Tâm không? Rủ cả ông Chiến đi nhé.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Anh Chiến Lưu (75 tuổi) cựu đại tá phòng không, không quân, đi bộ đội từ 1965. Phấn học với tôi từ lớp 8 ở Bình Đà. Năm 1970, đang học dở đại học tổng hợp Toán, Phấn lên đường nhập ngũ rồi vào Nam, vớ được ông Chiến là chính trị viên đại đội. Hai anh em Chiến & Phấn gắn bó với nhau trong khói lửa và cùng thoát chết trở về sau 1975. Mỗi người một sự nghiệp, họ đều có cuộc sống ổn định, có ô-tô, có nhà, có đất, con cái thành đạt. Tiếp tục đọc

Hãy giữ chặt con virus của mày, đồ Tàu bẩn thỉu’

Tác giả: 

KD: Một bài viết rất hay của nhà báo tự do Phạm Cao Phong ở Paris và cũng thật cay đắng cho số phận những người châu Á ở châu Âu, trong cơn bệnh dịch. Văn minh mà cũng đầy … kỳ thị, thì cũng chả lấy gì làm văn minh. Nhỉ.
.
Nhưng biết làm sao? Nhân loại đâu có dàn hàng ngang cùng tiến? Và đó là động lực để các dân tộc phải tìm con đường phát triển, bứt phá. Nước Nhật là một ví dụ ngoan cường. Nhưng  ko phải QG nào cũng có tư duy chiến lược đúng đắn và nền tảng đạo lý tuyệt vời như Nhật, bắt đầu từ GD  :(
———————-
Người Hoa ở Paris thường tổ chức đón Tết Nguyên Đán hàng năm, nhưng năm nay, các hoạt động lễ hội mừng Tết Canh Tý bị hủy (hình minh họa)
Bản quyền hình ảnh Getty Images
Image caption Người Hoa ở Paris thường tổ chức đón Tết Nguyên Đán hàng năm, nhưng năm nay, các hoạt động lễ hội mừng Tết Canh Tý bị hủy (hình minh họa)

Tôi chưa bao giờ là nạn nhân của sự kỳ thị chủng tộc ở bất cứ cấp độ nào tại Pháp.

Ở Paris lâu thành quen, trở lại luôn luôn có cảm giác về nhà. Nếu có đi Việt Nam thì cũng chỉ thoang thoảng hương đưa của một chuyến về chơi.

Xa Paris còn nhớ bánh mỳ baguette nâu giòn, nhớ nắng vàng rừng Boulogne mỗi sáng Chủ Nhật chạy jogging, tiếng hò reo trên sân ‘Parc des Princes-Công viên các Hoàng tử’ mà đội cầu Paris St.Germain gây nhiều thất vọng hơn hy vọng trong Champion de League. Tiếp tục đọc

Văn hóa giao tiếp thời Virus Corona

Tác giả: Tô Văn Trường

KD: Ngay khi trên các trang mạng, các chuyên gia khoa học về sức khỏe đang khuyến nghị người dân phòng tránh Virus Corona, trong đó có thói quen bắt tay nhau của người Việt, rất nhanh, tác giả Tô Văn Trường có bài viết về chủ đề này. Mới đây, trên FB, Fbker Long Ngo The cũng có kiến nghị người Việt hãy thay đổi cách giao tiếp- bắt tay- bằng chào hỏi cúi đầu, hay chắp tay thể hiện sự kính trọng đối với người giao tiếp.

Nhận thấy những kiến nghị này rất bổ ích, hợp vệ sinh, xin đăng lên Blog để bạn đọc chia sẻ. Nhân dịp này, có lẽ Bộ Văn hóa cũng nên có khuyến nghị thay đổi cách chào hỏi giao tiếp bắt tay truyền thống xưa nay bằng cách cúi đầu chào khiêm tốn, nhã nhặn và lịch sự của người Nhật, người Hàn Quốc, hoặc chắp tay trước ngự, hơi cúi đầu của người Thái lan, người Lào, rất trang nhã

Mình viết thế bởi trong thực tế, sợ nhất có ba kiểu bắt tay sau, mà mình từng đều gặp phải, rất khó chịu và sau phải tránh:

– Có những người bắt tay bóp chặt bàn tay đến đau điếng, tưởng gẫy cả xương ngón tay.

– Có người bắt tay rất hờ hững, nhạt nhẽo, không hiểu họ kiêu kỳ chiếu cố hay thể lực họ suy kiệt đến nơi   😀

-Có những vị rất tởm, bắt tay đã chặt, còn cào cào vào lòng bàn tay, như một tín hiệu gì đó. Mình không hiểu, phải hỏi người khác, họ giải thích Bla bla bla… Thế là từ đó với những vị đó, mình tránh ngay, kệ xác- chả cần lịch sự với cái loại này

* Mình nhớ lại những năm trước đây, trong chiến tranh, người Việt thường đi dép lê loẹt qoẹt đến cơ quan. Nên đôi dép tổ ong “thần thánh” một thời ngự trị khăp các công sở. Khi bắt đầu Đổi mới, Nhà nước có hẳn một văn bản chỉ đạo các công chức, viên chức đi làm ko được đi dép lê, thay vào đó phải đi dép có quai hậu, giầy tây lịch sự.

Đó là một sự thay đổi rất Văn minh. Dịp cúm Corona này, biết đâu, bên cạnh những đe dọa tiêu cực đáng sợ, người Việt chúng ta có cơ hội thay đổi trong giao tiếp- Văn minh hơn, vệ sinh hơn 

Cảm ơn tác giả Tô Văn Trường, và Fbker Long Ngo The

Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

—————   

Văn hóa cúi đầu của Nhật Bản: 3 kiểu cúi đầu  3 mức độ khác nhau ảnh 0

Cúi chào là một nét văn hóa làm nên sự lịch thiệp của người Nhật.

Có người bạn ở nước ngoài  bảo tôi:“Người Việt Nam rất chủ động đeo khẩu trang phòng chống virus nhưng vẫn vô tư bắt tay khi gặp nhau, không biết rằng đó là con đường dễ gây bệnh truyền nhiễm…”. 

TẢnh: Trang Học tiếng Lào

Ngược lại, có người bạn trong giới khoa học còn bảo virus corona có gì mà phải sợ, nó tồn tại trong cuộc chiến sinh tồn của hệ sinh thái ở thời đại 4.0 như “chuyện thường ngày ở huyện”.

Cứ yêu, cứ tỏ tình đi

Bắt tay thì có sợ gì phải kiêng

Hệ sinh thái bị lật nghiêng

Corona  nó tức điên đấy mà. Tiếp tục đọc

Không có tự do để nói lên sự thật. Không có tự do để chết đi!

Tác giả: FB Duan Dang

Sử dụng ECMO VÀI TIẾNG sau khi tim đã ngừng đập? Bác sỹ Lý đang được cải tử hoàn sinh không phải bằng một liệu pháp y tế mà bằng một quyết định chính trị. Vị bác sỹ đáng kính chưa được phép chết khi mà Trung Nam Hải vẫn chưa suy nghĩ ra cách đối phó với cơn cuồng phong bạo vũ từ cái chết của anh.

Đó là một cuộc cấp cứu không phải cho sinh mệnh của bác sỹ Lý mà là cho uy tín của Đảng Cộng sản Trung Quốc và những nhà lãnh đạo độc đoán của nó – một cuộc cấp cứu chính trị, một sự hành hạ kinh tởm xác thân của vị bác sỹ anh hùng.

Trần Khánh Khánh, cô phóng viên yêu đảng thuần thành của tờ Hoàn Cầu thời báo trong tâm trạng gần như nổi loạn giận dữ viết trên mạng: “Bác sỹ Lý không có tự do để nói lên sự thật. Không có cả tự do để chết” (Duan Dang).

KD: Bạn bè trên FB gửi cho bài viết này. Một bài viết hay mà người đọc phải nghẹn ngào. Lương tâm, số phận rủi ro của bác sĩ trẻ, Lý Văn Lượng- thông minh và nhạy cảm với nghề nghiệp, cho thấy với một thể chế phi dân chủ, thì con người sống đã không được nói ra sự thật, mà đến khi chết cũng không thể được “tự do chết”  😦  😦  😦

Giả dối đến tận cùng  😦

  • Cái chết của bác sĩ trẻ Lý Văn Lượng làm mình càng nặng nề, buồn thương. Số phận một Bs trẻ thật oan nghiệt và rủi ro. Vừa đọc được bài này, xin đưa đường link để bạn đọc chia sẻ. Hy vọng:

Việt Nam nuôi cấy và phân lập thành công virus corona mới: https://baomoi.com/viet-nam-nuoi-cay-va-phan-lap-thanh-cong-virus-corona-moi

———-  

Trái tim của bác sỹ Lý Văn Lượng, một trong 8 bác sĩ đầu tiên cảnh báo về bệnh viêm phổi do virus corona gây ra ở Vũ Hán và bị cảnh cáo về việc này, đã ngừng đập vào lúc 21 giờ 30 phút ngày 6.2.

Những nỗ lực cấp cứu đều vô ích. Các bác sỹ đồng nghiệp của anh đã thông báo tin buồn này cho nhiều phóng viên tụ tập ở bệnh viên trung ương Vũ Hán đưa tin về việc điều trị dịch corona. Tiếp tục đọc

Toàn văn Thông điệp Liên bang của Trump

Tác giả: Vũ Ngọc (dịch)

Từ khi nhậm chức tới nay, tôi đã tạo ra 7 triệu việc làm mới, nhiều hơn 5 triệu so với con số mà các chuyên gia chính phủ dự kiến trong chính quyền tiền nhiệm.

Tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất trong vòng một nửa thập kỷ.

Điều thần kỳ là tỷ lệ thất nghiệp trung bình dưới chính quyền của tôi thấp hơn mọi chính quyền khác trong lịch sử nước ta. Nếu chúng tôi không thay đổi những chính sách kinh tế thất bại từ chính quyền tiền nhiệm, thế giới giờ đây sẽ không thể được chứng kiến thành tựu kinh tế tuyệt vời của nước Mỹ.

KD: Người dân không cần nghe những thuyết giáo, phát ngôn mỹ miều, mà cần có công ăn việc làm, và cuộc sống no ấm cùng một đời sống dân chủ, và những quyền làm người. Có thế, người dân mới tin tưởng ở một chính thể, và cùng chung vai, bởi tin rằng chính thể đó thực sự vì họ, vì QG

Một nền chính trị chuyên nghiệp sinh nở những chính khách chuyên nghiệp, phải biết đặt lợi ích QG lên trên hết, và không quên đến từng số phận, hoặc bất hạnh, hoặc tài năng…, đóng góp cho đất nước.

Đó vừa rất khôn ngoan, vừa rất “chính trị”

Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

———————

Trump liệt kê thành tựu trong nhiệm kỳ Tổng thống và cam kết tiếp tục “khiến nước Mỹ vĩ đại trở lại” khi đọc Thông điệp Liên bang 2020: 

Thưa Chủ tịch Hạ viện, Phó tổng thống, các thành viên quốc hội, Đệ nhất Phu nhân Mỹ và tất cả người dân!

Trump đọc Thông điệp Liên bang 2020 tại quốc hội Mỹ tối 4/2, phía sau ông là Phó tổng thống Pence (trái) và Chủ tịch Hạ viện Pelosi. Ảnh: Reuters.

Trump đọc Thông điệp Liên bang 2020 tại quốc hội Mỹ tối 4/2, phía sau ông là Phó tổng thống Pence (trái) và Chủ tịch Hạ viện Pelosi. Ảnh: Reuters.

Ba năm trước, chúng ta phát động chiến dịch đưa nước Mỹ vĩ đại trở lại. Tối nay, tôi đứng trước các bạn để chia sẻ những kết quả tuyệt vời mà chúng ta đã đạt được. Việc làm đang bùng nổ, thu nhập tăng vọt, nghèo đói giảm mạnh, tỷ lệ tội phạm giảm, niềm tin đang gia tăng, đất nước chúng ta một lần nữa đang phát triển như vũ bão và được tôn trọng trên toàn thế giới! Kẻ thù của Mỹ đang tháo chạy, vận mệnh của Mỹ đang lên và tương lai nước Mỹ đang rực sáng.

Tiếp tục đọc

Một tháng tôi làm công tác Đảng

Tác giả: theo FB Lao Ta
(Trích từ tự truyện: DƯỚI BÀN TAY VÔ HÌNH, chưa xuất bản)

Tại C1, đại trưởng Nguyễn Văn Thục, tiếp tôi như tiếp quan khâm sai. Nghe tôi trình bày, ông cười cười bảo: “Tưởng việc gì chứ việc ấy thì cần đéo gì phải lo. Mày cứ ở đây với tao, cơm no rượu say rồi tao tìm cho-Ông ghé tai tôi bảo tiếp: Đ. mẹ, tao bảo mấy thằng đàn em, những thằng vẫn hầu hạ tao như hầu bố ấy, là tao đéo có gì cho chúng mày đâu, đ. mẹ, chỉ có TÍ ĐẢNG cho chúng mày cầm về mà làm vốn. Đ. mẹ, về quê mà không có tí ấy thì chỉ có mà ăn cứt, mấy thằng cán bộ xã nó cho cả nhà ăn cứt khơ khớ…May quá, tiện dịp này mày giúp tao tống mấy thằng ấy vào đảng cho xong đi nhé”.

KD: Hóa ra, cơ chế xin- cho nó có từ thuở… hàn vi  😀

—————–  

…Lần ấy P. Thắng, nhân viên chính trị của tiểu đoàn, nhận lệnh đi công tác một tháng. Theo thông lệ, cậu ta bàn giao lại việc cho tôi, nhân viên quân lực. Tuy không phải đảng viên nhưng tôi thông thuộc hết mọi thủ tục để hoàn thiện bộ hồ sơ cho một đảng viên mới, chính là nhờ một tháng làm thay ấy.
Tiếp tục đọc