Chuyện cái thẻ sân Golf vf vé máy bay hạng C

Tác giả: theo FB Lao Ta

“Tôi ủng hộ anh, có sức cứ việc dành hết sạch thời gian vào chuyện ăn chơi, kể cả ăn chơi tàn bạo, hoặc tìm cách để có thêm gấp dăm bảy lần tài sản như hiện tại. Đừng nói đi máy bay ghế hạng C., nếu có cơ hội các anh cứ rủ nhau lên tận sao Kim sao Hỏa mà hò hát; đừng nói khách sạn năm sao, bảy sao, nếu có loại 90 sao các anh cũng cứ mặc sức mà ra yêu cầu; đừng nói gan ngỗng béo, nếu có gan Giời chúng tôi cũng sẵn sàng dâng lên các anh xơi; đừng nói rượu vang trăm tuổi, nếu có máu rồng chúng tôi cũng không tiếc các anh”. (Lao Ta)

KD: Muốn được mượn câu của đaị thi hào Goethe để nói về Nguyễn Quang Thuấn- “người bệnh thứ 21”: Mọi lý thuyết đều màu xám/ Chỉ hưởng thụ mãi xanh tươi

Thật ra đọc bài này, nếu NQT mà có lòng tự trọng hẳn nên “chui xuống lỗ nẻ” 
—————————-

Nhiều người có vẻ ngạc nhiên và bức xúc về cái nhà mặt phố khu đất vàng, cái thẻ golf nhiều tỷ, cái ghế hạng VIP của anh Nguyễn Quang Thuấn, cùng nào là những khách sạn hạng sang, những chai rượu hảo hạng, những món ăn cao cấp mà anh ấy được hưởng trong chuyến đi “thực tế” ở Vương quốc Anh? Tiếp tục đọc

Dự thảo văn kiện ĐH và câu hỏi đi nước ngoài để làm gì?

Tác giả: Fb Truong Huy San

Thời nay, kể cả những người hiểu biết không thấu đáo về nhà nước và về vai trò lãnh đạo của mình, không ai còn đủ lú lẫn để được coi là “bảo thủ” đâu; tuy trong lòng họ biết CNXH là cái gì nhưng chỉ một số ít dứt khoát, mong muốn hoàn thiện nền kinh tế thị trường và xây dựng nhà nước pháp quyền; phần còn lại, chỉ thèm khát tình trạng nửa vời để tiếp tục sử dụng những bàn tay nhớp nhúa, nhân danh nhà nước, thọc không từ một chỗ nào vào mỗi cuộc mưu sinh nhỏ to của dân chúng. (THS)

KD: Nhân chuyện nhà báo, nguyên TBT báo Quốc tế (Bộ Ngoại giao) viết bài về chuyến đi của ông Nguyễn Chí Dũng, Nguyễn Quang Thuấn để lại những tai tiếng giữa lúc dịch bệnh đang loang nhanh vì sự vô ý thức của các vị với cộng đồng XH, nhà báo Huy Đức (THS) viết bài này. Nhằm so sánh những thời cuộc khác nhau, tâm và tầm khác nhau của lãnh đạo mỗi thời kỳ lịch sử, tâm và tầm của ngay trong một thế hệ lãnh đạo

Nhưng ai vì Quốc gia, dân tộc, và ai vì lợi ích nhóm, khiến cộng đồng XH luôn bị tổn thương?

—————

Anh Nguyễn Văn Vĩnh (Vinh Nguyen Van), cựu TBT báo Quốc Tế của Bộ Ngoại Giao, vừa có bài viết rất hay về chuyến đi Anh – Ấn của “Tổ biên tập văn kiện về kinh tế – xã hội cho ĐH Đảng XIII” được dẫn đầu bởi Bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng và GS Nguyễn Quang Thuấn. Tôi không biết chuyến đi mới này có ý nghĩa thế nào. Nhưng thấy rất cần nhắc lại những chuyến đi góp phần làm thay đổi Việt Nam của các nhà lãnh đạo thời đổi mới. Tiếp tục đọc

Sự thoái hóa biến chất của cán bộ cấp cao là ở đây

Tác giả: theo FB Vinh Nguyen Van

Cộng đồng mạng nhớ lại cho, chính Bộ KHĐT (ông Nguyễn Chí Dũng là bộ trưởng) – nơi đã lập danh sách các doanh nghiệp đi tháp tùng CT Quốc hội thăm Hàn Quốc, sau chuyến thăm này 9 người đã bỏ đoàn ở lại xứ Hàn…

Bảo sang Anh thì chư vị học tập ở nước họ, ở lãnh đạo họ cái gì nhỉ? Chả lẽ đi theo con đường tư bản chủ nghĩa của họ “đang giãy chết”? Chưa nói rùng rùng 12 người kéo quân sang Luân Đôn có vài ba ngày, thì cưỡi ngựa xem hoa thôi chứ phỏng được tích sự gì…Chưa hết, sạu chuyến đi từ Anh về, ông Dũng tổ chức tiệc tùng tốn kém, gây tiếng xấu trong dư luận dân chúng; rồi ông Thuấn oái oăm thay lại vác con bệnh covid-19 làm lây lan (hoặc nghi lây lan) sang cộng đồng.

….Tôi nghĩ ở cấp rất cao (trên 2 ông) rất nên có một quyết định hợp lòng dân vào lúc này. Cuộc đấu tranh chống sự thoái hóa biến chất của cán bộ cấp cao là ở đây chứ còn phải đi tìm ở đâu nữa?! (Vinh Nguyen Van)

KD: Một bài viết ngắn mà chuẩn xác của nhà báo Vinh Nguyen Văn, nguyên TBT Báo Quốc Tế (Bộ Ngoại giao). Thật ra, đi nghiên cứu ở Anh chỉ là cái cớ. Bầu đoàn thê tử kéo nhau đi, tiệc tùng, ca hát – một cách hưởng thụ bằng tiền thuế của dân mới là bản chất

Nhưng tệ hại hơn là ý thức, nhận thức, và vì sự vô ý thức của các vị mà gần trăm con người giờ phải cách ly vì sợ nhiễm bệnh từ các vị. Tốn kém tiền của nhân dân, mà tâm lý dân lại hoang mang, lo sợ và ghét. Thật ko có sự vô tích sự và vô duyên nào bằng

Vô duyên thì chỉ cá nhân các vị do hành xử kém… duyên   😀

Nhưng vô tích sự thì CP, đất nước này và nhân dân này phải gánh chịu, vì nhân danh quan chức cấp cao, mà tiêu thì lại tiền thuế của dân. Ê chề thật

Title bài, chủ Blog xin đặt  😀

——————————— 

Sau khi dẫn đầu đoàn công tác “nghiên cứu về tư bản giẫy chết” ở Anh, ông Nguyễn Chí Dũng về Nghệ An tiếp xúc. Và số khoảng 20 cán bộ NA tiếp xúc với ông này hiện phải cách ly theo quy định. Ảnh: báo Thanh niên

Định chẳng nói, nhưng vì mình đang ở Anh nên không nói gì lại bảo né tránh. Chứ thực ra khối chuyện đáng nói về chuyến đi Ấn Độ và Anh trở về nước của đoàn bộ KHĐT. Chuyến đi đúng là đang gây bão truyền thông – cả báo chí nhà nước và cả mạng xã hội.

Tiếp tục đọc

Ông Bùi Mạnh Lân đã có công loại bỏ “Nhóm quyền lực đen Tiền Giang”- đứng đầu là trung tướng Nguyễn Việt Thành

Tác giả: Fb Trương Huy San

Việc minh oan cho ông Lân, ông Hướng chỉ là một hạt cát trong bể rộng bất công. Nhưng, ngay cả ở trong những thể chế mà công lý vẫn còn rất xa vời thì nỗ lực của ông Bùi Mạnh Lân vẫn cho thấy, một công dân, một doanh nhân, nếu chấp nhận khuất phục trước quyền lực đen, không những bản thân họ sẽ bị chà đạp mà xã hội Việt Nam sẽ muôn đời không thể nói bất cứ điều gì về công lý (THS).

KD: Đọc được stt này của Truong Huy San, mới thấy thêm buồn- về những giá trị Đen thành Trắng, Trắng thành Đen, trong quá khứ, để lại biết bao bi kịch cho những công dân- doanh nhân có ích với XH. Những bi kịch đó, tiếc thay lại do những người có quyền sinh, quyền sát- nhân danh Công lý

—————– 

Xin lỗi, minh oan, cho hai ông Bùi Mạnh Lân và Phạm Văn Hướng là cần thiết [doanh nhân thứ 3 không thèm nhận lời xin lỗi]. Nhưng, không truy cứu trách nhiệm hình sự tướng Nguyễn Việt Thành (Tư Bốn) là bỏ lọt tên chủ mưu, cầm đầu.

Bốn tội phạm đã bị xử lý chỉ là những kẻ thừa hành lệnh của Nguyễn Việt Thành [đại tá Ngô Thanh Phong, Trưởng phòng CSĐT CA Tiền Giang (3 năm tù giam); trung tá Nguyễn Tuyến Dũng, 5 năm tù giam; trung úy Nguyễn Văn Út, 2 năm tù giam; thượng tá Nguyễn Văn Nên, chịu khởi tố ở hai vụ án, nhưng đã phát điên đang ở trong nhà thương Biên Hòa]. Tiếp tục đọc

Âm nhạc da cam của Trịnh Công Sơn

Tác giả: theo FB Bùi Chí Vinh

KD: Bùi Chí Vinh là một nhà thơ cực kỳ cá tính. Và thơ “xuất khẩu” cũng kỳ tài. Xin đăng tiếp một stt của nhà thơ “nổi loạn” này để bạn đọc quan tâm, chia sẻ, hiểu thêm nhiều chuyện thú vị trong đời sống văn nghệ sĩ

————–

Kết quả hình ảnh cho ảnh bui chí vinhNhân chuyện một cô ca sĩ trẻ hát bài “Ta Đã Thấy Gì Trong Đêm Nay” của Trịnh Công Sơn được dư luận làm rùm beng lên khiến tôi nhớ lại một kỷ niệm không vui với nhạc sĩ này thời ông còn sống. Kỷ niệm tôi có ghi lại trong Hồi ký GIAI THOẠI CỦA THI SĨ nay trích ra…

ÂM NHẠC DA CAM CỦA TRỊNH CÔNG SƠN

Gạt qua một bên nỗi sầu muôn thuở của thi ca để đổi “tông” sang âm nhạc. Tôi vốn là một thằng hay dị ứng với dạng “Xướng ca vô loài” nhưng cũng biết thần tượng một bậc thầy là “phù thủy Phạm Duy” ông vua các bài hát làm phong phú kho tàng dân ca. Ngoài Phạm Duy tôi cũng “ngã mũ” trước các “hoàng thân” Phạm Đình Chương, Văn Phụng, Văn Cao, Đặng Thế Phong, Cung Tiến, Dương Thiệu Tước… Vốn là “trai thời loạn” trước 1975 nên tôi cũng biết đến các dòng nhạc trữ tình có công chúng riêng của các “hoàng tử” Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên, Lê Uyên Phương… và đặc biệt là Trịnh Công Sơn với những ca khúc “Da Vàng” phản chiến. Tiếp tục đọc

Tìm dấu hiệu tham nhũng ở đâu?

Tác giả: theo Fb Trương Huy San

Không chỉ ký dự án “chạy giờ G”, có lãnh đạo cao cấp của nhiệm kỳ trước, chỉ trong mấy ngày trước khi nhận ghế cao hơn, từng ký gần 70 quyết định điều động bổ nhiệm. Vị này, trước khi rời một vị trí khác cũng đã ký thêm 40 quyết định. Hai trong ba trường hợp tôi nói ở trên vẫn đang là “nguồn” và có trường hợp, thậm chí, còn là nguồn cao chót vót. Ủy ban kiểm tra TW biết rõ các trường hợp này.

Có lẽ, các cơ quan pháp luật và đặc biệt UBKT TW định nghĩa tham nhũng là phải tìm thấy tiền bạc để “ngoài ban công” như trường hợp Nguyễn Bắc Son, chuyện ký cả xấp dự án… trong vòng vài ngày là vì đất nước chứ không phải vì đất cát.

KD: Các bác tranh thủ “đánh quả” ghê quá. Nên stt của nhà báo Trương Huy San, đề nghị bổ sung tiêu chí “những ai khi đã có quyết định điều động thì kể từ ngày được thông báo, không được ký quyết định bổ nhiệm, điều động cán bộ hoặc ký phê duyệt hay phê trình dự án”, đọc thấy “nhục” quá!

Nhục nhưng rất cần thiết. Vì sự tham nhũng bằng những chữ ký “a dua” với chủ, giờ nó cũng trơ trẽn như chủ chúng vậy!

————- 

Ảnh chỉ có tính minh họa (Nguồn: trên mạng)

Lãnh đạo trẻ một địa phương, chỉ trong một thời gian ngắn trước luân chuyển, đã ký cấp 60 dự án. Những chữ ký này đã đặt người kế nhiệm vào một tình huống khó xử vì địa phương chỉ có thể triển khai một phần trong số dự án được ký rất vô trách nhiệm đó.

Tiếp tục đọc

Có chén mới có ấm!

Tác giả: Kỳ Duyên

Kể ra, vị quân sư nào của Hải Phòng vừa thông minh vừa công khai minh bạch đó. Khi chọn bộ đồ ấm chén để… tiến dân. Mà đó cũng là tiền dân. Khác nhau mỗi dấu sắc (/) và dấu huyền (\)

Có chén mới có ấm được!!!   😀

KD: Khi đưa bài này lên Fb, một Fbker đã còm, cho rằng, không nên đưa thông tin ông Mai Tiến Dũng- người thúc giục việc cho các trường tư thục nhanh chóng đi học trở lại, giữa cơn dịch bệnh Covid- 19, nhưng mình cho rằng, thông tin CP vào cuộc là cần thiết.

Còn cá nhân ông Mai Tiến Dũng thì càng góp phần vào chất lượng của bài!  😀

—————— 

Không có mô tả ảnh.

Cứ thỉnh thoảng, các tỉnh đua nhau cho dân cả nước thấy họ “vì dân”. Như nơi này muốn xây nhà hát, nơi kia muốn xây tượng đài. Trong khi dân chả hề muốn ngắm tượng đài, vì còn phải cúi mặt cho đất bán lưng cho giời . Còn nhà hát, nếu đất đó vốn mồ hôi nước mắt của họ khai phá, rồi bị nhào trộn, bị sửa chữa cả quy hoạch để họ bỗng nhiên tay trắng, thì họ chỉ có “hát tiếng Mán”

Nay lại đến c/q Hải Phòng- mới đây ngỏ ý muốn tặng mỗi gia đình người dân ở t/p một bộ ấm chén, cộng với một lá cờ (trị giá 500.000 đồng/ gia đình), tính ra mất 269 tỷ đồng- một con số rất lớn.

Tiếp tục đọc

Tôi ngừng làm Viện trưởng VEPR

Tác giả: Nguyễn Đức Thành

KD: PGS.TS. Nguyễn Đức Thành là chuyên gia kinh tế, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) – một viện nghiên cứu do ông đồng sáng lập năm 2008.

Theo trang VEPR, ông “ủng hộ mạnh mẽ cho việc cải cách kinh tế thị trường, trao quyền cho xã hội dân sự và xây dựng nhà nước pháp quyền. PGS.TS. Thành là thành viên Nhóm tư vấn kinh tế của Thủ tướng Chính phủ nhiệm kỳ 2011 – 2016.

PGS.TS. Nguyễn Đức Thành là tác giả của nhiều công trình nghiên cứu về kinh tế học, tham gia tích cực vào các cuộc thảo luận và hoạch định chính sách kinh tế Việt Nam, là chủ biên của chuỗi Báo cáo Thường niên Kinh tế Việt Nam, một ấn phẩm quan trọng và gây nhiều ảnh hưởng trong lĩnh vực kinh tế Việt Nam hiện đại do các chuyên gia của VEPR thực hiện. Ấn phẩm này được xuất bản thường niên kể từ năm 2009.

PGS.TS. Thành là học giả của tổ chức Eisenhower Fellowship (USA) từ năm 2015, là thành viên Hiệp hội Kinh tế Đông Á (EAEA), đồng thời là tư vấn cho nhiều chương trình nghiên cứu chính sách kinh tế, ngân hàng thương mại, doanh nghiệp, quỹ đầu tư và kênh truyền thông ở Việt Nam.

PGS.TS. Nguyễn  Đức Thành nhận bằng Tiến sỹ Kinh tế Phát triển tại Viện Nghiên cứu Chính sách Quốc gia Nhật Bản (GRIPS) vào năm 2008″ (hết trích)

Nguyễn Đức Thành thực sự là một người Việt trẻ, tài năng. Tuy nhiên việc ông ngừng không làm Viện trưởng VEPR chắc chắn có liên quan đến một vụ việc cách đây không lâu. Một bài nghiên cứu nghiêm chỉnh do TS. Nguyễn Đức Thành dịch cách đây tận hơn… 15 năm (trước khi ông tham gia thành lập Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách), bài dịch “Bất chiến tự nhiên thành” của ông mở đầu có câu: “Chủ nghĩa xã hội là quả bom nhiệt hạch lớn nhất mà các trí thức thế kỷ 19 từng nghĩ ra. Muốn huỷ diệt một dân tộc, hãy dùng loại bom đó. Công thức bí mật của loại vũ khí huỷ diệt này là: Loại bỏ quyền sở hữu tư nhân, tịch thu tài sản của người giàu, mọi nguồn lực tập trung về tay nhà nước…”, tự nhiên được mổ xẻ, đưa ra công luận. Và thế là ầm ĩ….

Ở một XH dân chủ, tự do ngôn luận, hẳn những bài dịch này cũng chả đủ sức “công phá”, nếu thực tiễn XH thực sự công bằng, vững mạnh, trong lành và có pháp luật thượng tôn. Con người chỉ bị xử lý khi có hành động vi phạm pháp luật quy định. Nhưng ở XH này, đó đã là… nguy hiểm, như sự “phạm thượng”  😀

*Trên FB của mình, Fbker Nguyễn Lương Hải Khôi viết, xin trích đoạn:

VEPR là một tổ chức hiếm hoi ở Việt Nam đáng được coi là một Think Tank. Mấy năm trước, VEPR bước chân vào bảng xếp hạng think tank toàn cầu của Philadelphia.

Học trò của Phật nguyện không để lại dấu vết khi đi qua Trái đất này. Anh Nguyen Duc Thanh đã lỡ để lại dấu vết đậm rồi nhưng không vướng bận vào cái vết ấy. Các bạn đồng tu ở cõi khác đang gửi lời ngợi khen.  

“Một dân tộc không có lực lượng tư duy chiến lược chuyên nghiệp, hoặc có nhưng què quặt, thì dẫu có độc lập đi nữa, cũng sẽ rơi vào trạng thái nô lệ mới: nô lệ về trí tuệ, dẫu có mở cửa đi nữa, thì cũng rơi vào trạng thái cô lập mới: cô lập về trí tuệ.

Ngày nay, tầng lớp tư duy chiến lược, được tập hợp dưới hình thức các think tanks, là một trong những tầng lớp chủ chốt đóng vai trò thúc đẩy sự phát triển của lịch sử. Những quốc gia không có lực lượng này, hoặc có nhưng què quặt, hoặc không thể phát triển nó vì những lí do chủ quan, thì không thể phát triển được.

Hội nhập với thế giới từ một xuất phát điểm khá thấp, Việt Nam cần có nhận thức đúng đắn về vai trò cốt tử của lực lượng think tanks đối với sự hưng vong của quốc gia, để từ đó, bắt đầu tiến trình tái cấu trúc bằng cách xây dựng lực lượng think tanks cho dân tộc mình.”

Thật tiếc cho Nguyễn Đức Thành. Nhưng biết đâu, hoàn cảnh mới thử thách trí tuệ và bản lĩnh của ông.

Mình nghĩ, với những lãnh đạo cao cấp, có trách nhiệm và hiểu người, hãy tôn trọng và sử dụng một người trẻ có trình độ như Nguyễn Đức Thành. Mình tin, Thành sẽ làm việc tốt

Chúc ông vẫn chân cứng đá mềm và làm việc vì một QG phát triển theo hướng văn minh, giàu mạnh, dân chủ và công bằng  😀

——————–   

Xin thông báo với các bạn bè thân hữu và đồng nghiệp là kể từ đầu Tháng 3/2020 này, tôi sẽ không còn là Viện trưởng của Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) nữa. Đồng thời với việc này, sứ mệnh của tôi ở Trường Đại học Kinh tế, Đại học Quốc gia Hà Nội không còn nữa, nên tôi cũng chấm dứt công việc tại đây.

Tiếp tục đọc

Nhân chuyện con Covid-19 ở Vũ Hán hôm nay: TRUNG CỘNG – Như tôi đã biết từ rất, rất lâu!

Tác giả: Lê Phú Khải

Trung Quốc xảo trá, lừa bịp từ ngàn năm nay với Việt Nam. Chẳng có ý thức hệ vô sản, Mac-Lenin nào với Trung Quốc cả. Trung Quốc bao giờ cũng là và vĩnh viễn là anh Tào Tháo trong truyện Tam quốc với phương châm “thà ta phụ người chứ không để người phụ ta”!

KD: Những câu chuyện có thực của nhà báo Lê Phú Khải khiến người đọc lúc bật cười, lúc đau thấu tâm can. Một diện mạo tráo trở, dối trá, đểu cáng và nham hiểm. Làm bạn, làm đàn em loại này thì đời tàn thôi!

Biết vậy, mà ko dám thoát khỏi? Vì sao nhỉ?

Lại chuyện “Vòng kim cô” sợ bóng sợ gió?    😦  😦  😦

———————–

Lê Phú Hào (người thứ hai từ trái sang) và cố vấn Lê Đức Thọ (đứng giữa) tại Hội đàm Paris 1973. (Ảnh tư liệu)

Sau hoà bình 1954, hiệu trưởng trường Hoa văn Việt Bắc Lê Phú Hào (chú ruột của tôi) được cử sang Bắc Kinh làm phóng viên thường trú cho Việt Nam Thông tấn xã. Ông Hào đã học Hoa văn qua tiếng Anh từ một giáo sĩ Trung Quốc không biết tiếng Việt.

Biết 4 ngoại ngữ thành thạo (Pháp, Anh, Hoa, Tây Ban Nha), dưới vỏ bọc “phóng viên thường trú”, ông là một điệp viên chiến lược của Việt Nam tại Trung Quốc. Trong hồi ký Đèn Cù của Trần Đĩnh viết: “Phóng viên Việt Nam Thông tấn xã kiêm tình báo Lê Phú Hào đi tham quan đồng lúa kiêm “sân chơi trẻ con”…” [Đèn Cù, trang 140, NXB Người Việt Books 2014].

Tiếp tục đọc

Phải tự mình tháo “vòng kim cô”

Tác giả: Tô Văn Trường

Đến nay, thì ở VN hầu như không còn bóng dáng gì của CNXH kiểu cũ, cũng như không thể “lái” nó  trở về mô hình đó trong tương lai, dù ai đó muốn.

Chỉ còn hai điều cơ bản là “sở hữu toàn dân về đất đai” và “sự lãnh đạo đương nhiên và tuyệt đối của Đảng” đang phát sinh nhiều hệ lụy và đã biến dạng nghiêm trọng về nội dung và chất lượng, không còn là chính nó nữa. Việt Nam muốn phát triển thì phải giải quyết hai vấn đề này cả về lý luận và thực tiễn.

Trước đây, khi quan hệ hợp tác quốc tế còn thiếu cởi mở, có vẻ như mô hình Trung Hoa hấp dẫn Việt Nam. Xét trong lịch sử, VN cũng hay bắt chước chính sách của Trung Hoa, có điều chỉnh chút ít. Trung Hoa cũng thích có một Việt Nam như vậy. Do đó, họ tìm mọi cách khống chế VN không cho thoát khỏi con đường đó. Lãnh đạo VN, không đến nỗi mơ ngủ về lòng tốt của Trung Quốc (bắt nguồn từ thời xa xưa Trung Quốc viện trợ đuổi Pháp, đánh Mỹ) nhưng do vướng víu trong vòng kim cô ý thức hệ, lại thiếu sáng kiến tìm con đường riêng nên cứ loanh quanh trong “miệng chén” của Trung Hoa mãi, không thoát ra được. (TVT)

KD: Tác giả Tô Văn Trường vừa gửi bài viết này. Một bài viết tâm huyết và thẳng thắn. Nhưng cả hai vấn đề cốt tử nhất của QG này, ai có thể tháo gỡ đây? Khó như “hái sao trên trời”.

Cái “miệng chén” tưởng rất nhỏ, hóa ra nó như một “mê cung”. Ai có đủ trí, dũng dẫn dắt QG này ra khỏi, hẳn đó là Vĩ nhân!

Liệu có không ??? 😦   😦  😦

————– 

Ảnh Tạp chí Tài chính

Đại hội Đảng khóa 13 sẽ tổ chức vào đầu năm 2021 đang thu hút sự chú ý của nhiều tầng lớp nhân dân, đặc biệt là của các vị lão thành cách mạng và giới trí thức. Khi người dân còn thấy “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”  thì đó là hồng phúc của Đảng và của dân tộc ta.

Tiếp tục đọc