Nối vòng tay lớn, kiến tạo các mối quan hệ chiến lược dài hạn…

Tác giả: Đinh Hoàng Thắng

 Đình Hoàng Thắng: Bài đăng trên báo Văn Nghệ: http://baovannghe.com.vn/noi-vong-tay-lon-kien-tao-cac-moi-quan-he-chien-luoc-dai-han-18191.html Phiên bản gốc bị báo Văn Nghệ cắt-đục-bỏ hai chỗ quan trọng: (1) “Ba đặc khu” là OBOR trá hình, bị chữa thành “Thận trong với mô hình cũ”; (2) “Ta càng nhân nhượng, kẻ muốn ăn thịt ta càng lấn tới” (lấy ý từ lời kêu gọi của Hồ Chí Minh). Sau cách mạng Tháng Tám là như vậy, từ sau Hội nghị Thành Đô đến nay lại càng như vậy! Câu này bỉ đục-bỏ hoàn toàn! Điều này chứng tỏ: (1) Chính quyền rất ngại người dân biết “Ba đặc khu” nằm trong “Sáng kiến Vành đai, Con đường” (BRI) của Trung Quốc, nên báo Văn Nghệ phải đổi cái subtitle này! (2) “Hội nghị Thành Đô” vẫn còn là một “từ khoá” đầy huý kỵ trong từ điển chính trị đương đại ở Việt Nam. Lộ ra câu chuyện Thành Đô thì dù có trích lời từ Hồ Chí Minh cũng bị xoá bỏ.

KD: Tác giả Đinh Hoàng Thắng gửi cho Blog bài viết này, với một câu nói đùa: Cũng là một Cung đàn số phận đó!

Câu đùa vô tình mà thành thật. Việt Nam- cũng là một “Cung đàn số phận” thật  😦

Thành ngữ xưa có câu: Gieo tính cách- gặt số phận. Nhưng với Quốc gia Việt Nam- gieo chính sách- gặt… lận đận  😦

————- 

Các thành viên của Ban nhạc Hạm đội 7 biểu diễn tại Đà Nẵng

Những ngày “Tết Độc lập” năm nay, cả nước tuy được tưới tắm các giá trị của hòa bình thật đấy, nhưng dấu ấn của bất định và bất toàn vẫn còn đeo đẳng khôn nguôi. Từ Hội nghị Ngoại giao lần trước (tháng 8/2016), Bộ trưởng Phạm Bình Minh đã khái quát các điều kiện quốc tế của ta: “Ở bên ngoài, môi trường chiến lược của nước ta đã và đang nổi lên nhiều thách thức chưa từng có, tác động trực tiếp đến các lợi ích an ninh và phát triển”[1].

[1] http://baovannghe.com.vn/tu-hoi-nghi-ngoai-giao-lan-thu-29-suy-nghi-ve-van-nuoc-hom-nay-851.html Tiếp tục đọc

Hạnh phúc nhọc nhằn với Tiếng Việt lớp Một (Phần 1, phần 2 và phần 3)

Tác giả: Phạm Toàn
.
KD: Vấn đề phát âm tiếng Việt (lớp 1) – theo Công nghệ Giáo dục của GS Hồ Ngọc Đại, mấy hôm nay làm nóng trang mạng FB. Đa số là ý kiến phản đối, chỉ trích, lo lắng. Mới đây nhà giáo- nhà văn Phạm Toàn- người cộng tác đắc lực với Trung tâm CNGD trước đây, sau đó, ông chủ trì Nhóm Cánh Buồm, hiện đã nghỉ hưu nhưng tâm trí ông vẫn không nguôi nghĩ và lo cho GD, có bài viết này. Trước đó, mình có gọi điện trao đổi và hỏi quan điểm của ông xung quanh vấn đề phát âm tiếng Việt lớp 1, đề nghị ông lên tiếng về một vấn đề mà ông nắm vững.
.
Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, Blog KD/KD xin đăng toàn văn bài viết (phần 1, phần 2 và phần 3) mà nhà giáo Phạm Toàn vừa gửi tiếp để bạn đọc quan tâm, theo dõi và chia sẻ.

—————- 

Tôi không xài Phây-búc. Nhưng hai hôm nay, họa sĩ Phan Nguyên trên Phây của anh đã gọi đích danh tôi, nhắc tôi có ý kiến. Tôi đã trân trọng hồi đáp rất ngắn gọn. Sau đó, họa sĩ chỉ hỏi thêm đôi ba điều chi tiết. Tôi cũng đã hồi âm ngay. Tới lúc này, có lẽ bạn tôi đã hơi yên lòng.

Tôi cũng đã đọc những điều luật sư Lê Văn Luân giận dữ đòi đưa một số “tội phạm” ra tòa. Tôi rất yêu quý luật sư Lê Luân, và chắc chắn hai chúng tôi vẫn là bạn của nhau. Tôi phải viết bài này không để “chạy tội”, mà vì tự thấy mình là người trong cuộc.

Tôi có trách nhiệm viết bài này để mọi người cùng hiểu cách tổ chức học sinh lớp Một học tiếng Việt. 

Xưa nay, có hai cách học để biết đọc biết viết tiếng Việt.

Tiếp tục đọc

“Nhân tai” và tư duy xơ cứng- vật cản sự phát triển

Tác giả: Tô Văn Trường

.Chủ thuyết phát triển và thể chế vận hành đất nước ở ta đã lạc hậu từ lâu, chậm điều chỉnh, ngày càng tỏ ra bất cập so với yêu cầu quản lý và phát triển đất nước. Đây là nguyên nhân sâu xa, có tính gốc rễ của mọi nguyên nhân mà khắc phục nó cần có 1 lãnh tụ đúng nghĩa và bản lĩnh.

.Thể chế nào thì cán bộ đó. Do nhận thức lệch lạc nên không đủ năng lực để làm chức trách của mình trong công tác quản lý điều hành đất nước, dẫn tới khủng hoảng niềm tin trong dân. Đó là cái mất lớn nhất và cũng là nỗi lo lớn nhất của bất kỳ một thể chế nào…..Nhà hiền triết xưa (Thánh Anthony) đã nói lên nỗi lo lắng lớn nhất của mình “Khổ nhất là khi ta định hướng sai” (Tô Văn Trường)

.KD: Ts Tô Văn Trường vừa gửi bài viết thấu đáo, cặn kẽ, đầy trách nhiệm về một chủ đề quan trọng: “Nhân sự cấp chiến lược”.

.Xin đăng toàn văn bài viết. Title bài, chủ Blog xin đặt lại

————– 

Tiền nhân cũng như các bậc tinh hoa của nhân loại đã có những ngôn từ thật sâu sắc “Hiền tài là nguyên khí Quốc gia”; ” Cán bộ quyết định hết thảy!”; ” Con ngưòi là vốn quý nhất!”. Rõ ràng việc chọn hiền tài, chọn cán bộ, chọn con người mà lại là hiền tài, cán bộ và con người cấp chiến lược, cấp cao nhất là việc vô cùng hệ trọng, có thể nói là quan trọng nhất liên quan đến sự hưng thịnh hoặc suy vong của Quốc gia.

Băn khoăn lớn nhất

Trong lịch sử Giáo hội Thánh Anthony (1195-1231) là người nổi tiếng về nhân đức, phép lạ và những tư tưởng tiến bộ có câu trả lời một người mù: “Trí tuệ mẫn tiệp như ngài có phải chịu khổ điều gì không?`. Ngài chỉ thọ 36 tuổi, nhưng xem ra, câu trả lời của vị Thánh nổi tiếng của Thiên chúa giáo vẫn còn linh nghiệm đến muôn đời “Khổ nhất là khi ta định hướng sai”. Tiếp tục đọc

Phản biện bài viết “Khi nhân dân làm chuột bạch” của nhà báo Mai Quốc Ấn

Tác giả: Tô Văn Trường

Tác giả Mai Quốc Ân giật tít rất hấp dẫn và nội dung trực tiếp phê phán Bộ trưởng Bộ Tài nguyên & Môi trường Trần Hồng Hà đem xỉ nhiệt điện chính thức san lấp làm đường nông thôn mới tại Hà Tĩnh – quê hương của ông là hành vi đem nhân dân ra làm… chuột bạch để thí nghiệm việc xử lý chất thải nguy hại một cách trái pháp luật gây nên ấn tượng với nhiều bạn đọc.

Tôi rất tán thành quan điểm cần phê phán những việc làm hại nước, hại dân, dù người đó là bất cứ ai nhưng khi bàn đến vấn đề về khoa học công nghệ như chất thải của nhà máy nhiệt điện phải am hiểu về chuyên môn, có lập luận chính xác và “nói có sách mách có chứng”! (Tô Văn Trường)

KD: Ts Tô Văn Trường vừa gửi bài viết này cho Blog, nội dung phản biện lại bài viết “Khi nhân dân làm chuột bạch” của nhà báo Mai Quốc Ấn (ở TTXVN)

Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, xin đăng cả hai bài viết: Bài Ts Tô Văn Trường ở trên, bài nhà báo Mai Quốc Ấn đăng bên dưới, cho bạn đọc tiện theo dõi

Blog KD/KD xin đứng giữa, không thiên vị bên nào  😀   😀  😀

—————— 

Tôi chia sẻ với quan điểm của tác giả Mai Quốc Ân, quy định chung tro xỉ phải được kiểm tra thành phần để phân loại là chất thải thông thường hay chất thải nguy hại cho mục đích quản lý và xử lý phù hợp. Dĩ nhiên với cơ chế quản lý hiện nay ở VN, việc kiểm tra thành phần chất thải có chính xác không, có đảm bảo không, là vấn đề đáng bàn kỹ, không chỉ đối với riêng tro xỉ nhiệt điện than. Tiếp tục đọc

Chuyện Đặc khu Kinh tế

Tác giả: Vũ Ngọc Hoàng

.Nhà nước của dân phải luôn biết lắng nghe ý kiến của dân, kể cả trước và sau khi thông qua quyết định. Phản biện khoa học và thảo luận bình đẳng là con đường tiếp cận chân lý mà không có gì có thể thay thế trong khoa học xã hội. Trường hợp vừa rồi là cách tốt cần được phát huy đối với nhiều việc khác. Từ xưa đến nay, kể cả lịch sử tất cả các triều đại, khi nào lãnh đạo đất nước thật sự cầu thị lắng nghe dân thì lòng dân tin tưởng và hướng về triều đình, lúc ấy dân tộc có sức mạnh gấp bội để giữ nước và kiến thiết quốc gia. Còn khi nào triều đình quan liêu, xa dân, không biết lắng nghe mà còn đối phó với nhân dân, thì lòng dân ly tán, sức mạnh quốc gia suy yếu, đến lúc nghiêm trọng thì kẻ thù từ bên ngoài lợi dụng cơ hội ấy để tấn công, đất nước không đứng vững trước hiểm nguy và triều đình suy vong, sụp đổ (Vũ Ngọc Hoàng)

.KD: Ts Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó Ban Tuyên giáo TƯ vừa gửi cho Blog bài viết này. Một bài viết chủ đề nhạy cảm- Đặc khu kinh tế- với những phân tích thấu đáo về những được mất, thành bại, nên và không nên làm xung quanh chủ đề đặc khu kinh tế.

.Xin trân trọng đăng lên Blog để bạn đọc chia sẻ

.Các tiêu đề nhỏ, chủ Blog xin đặt để bạn đọc dễ theo dõi  😀

———— 

Đặc khu- thành công và thất bại

Chuyện đặc khu kinh tế đã bàn từ lâu, hàng chục và hàng trăm năm trước, tại nhiều nước trên thế giới và kể cả ở nước ta. Thế giới đã có hàng nghìn đặc khu kinh tế ở hơn một trăm nước. Một số đặc khu thành công, số lớn hơn thì không thành công hoặc thất bại. Họ tổ chức bao gồm 2 loại hình: Loại thứ nhất, có đơn vị hành chính riêng (của một khu). Loại thứ hai, không có đơn vị hành chánh riêng mà chỉ là cho áp dụng cơ chế đặc biệt trên một vùng lãnh thổ nhất định (khác với cả nước ở bên ngoài đặc khu) tại địa điểm cụ thể nào đó. Loại thứ nhất số lượng rất ít nhưng thường mạnh mẽ hơn về cơ chế chính sách và quyền tự chủ, nhiều nơi gần giống như “khu tự trị” về kinh tế; loại thứ hai nhiều hơn, phổ biến hơn. Tiếp tục đọc

Sau 10 năm mở rộng Thủ đô, lại lo vỡ đê theo “kế hoạch”

Tác giả: Tô Văn Trường

.Cách đây 10 năm, khi “mở rộng” thủ đô thì Hà Nội cũng gánh chịu một trân lụt khủng khiếp (9.2008). Mười năm sau cũng dịp này, dân Hà Nội vẫn lại lội ngụp trong nước, đặc biệt cuối tháng 7.2018 gần nghìn người dân và quân đội được huy động khẩn trương đắp đê ngăn không cho nước tràn qua đê tả sông Bùi, huyện Chương Mỹ uy hiếp cuộc sống của hàng vạn người dân thủ đô…

Phương án lên đê phải tính toán kỹ xem lên ở mức nào là thích hợp vì bản thân khu vực này đang nằm trong vùng chứa lũ, thoát rất chậm. Kịch bản bất lợi là cả sông Bùi và sông Đáy cùng lên báo động cấp III thì còn nguy hiểm hơn nữa. Các nhà chuyên môn nên nghĩ đến xem xét giữa việc lên đê  với việc có thể điều chỉnh hoặc mở thêm tuyến dòng chảy theo hướng khác vào sông Đáy thuận hơn thay vì để chảy cắt ngang sông Đáy như vậy.

————

Trên mạng xã hội rất nhiều ý kiến của người dân tương phản với hình ảnh khoa trương chào đón nhân dịp kỷ niệm 10 năm mở rộng thủ đô của chính quyền thành phố. Lịch sử sẽ phải đánh giá một cách khách quan và khoa học về bài toán “được và mất” của sự kiện này.

Cách đây 10 năm, khi “mở rộng” thủ đô thì Hà Nội cũng gánh chịu một trân lụt khủng khiếp (9.2008). Mười năm sau cũng dịp này, dân Hà Nội vẫn lại lội ngụp trong nước, đặc biệt cuối tháng 7.2018 gần nghìn người dân và quân đội được huy động khẩn trương đắp đê ngăn không cho nước tràn qua đê tả sông Bùi, huyện Chương Mỹ uy hiếp cuộc sống của hàng vạn người dân thủ đô.

Theo thông tin chính thức, mực nước sông Bùi tại Yên Duyệt 7,5m ngày 30/7, trên báo động 3 là 0,5m, cao hơn đỉnh lũ năm 2008 là 0,05m. Lũ rừng ngang đã tràn qua các khu vực Tân Mai, Bùi Xá của thị trấn Xuân Mai; Xuân Linh, Bùi Xá của xã Thủy Xuân Tiên. Nước dâng cao đã làm tràn nhiều đoạn của đê hữu Bùi, làm ngập đê Bùi 2, gây ngập úng cho hầu hết diện tích canh tác ở vùng hữu Bùi và các khu vực trũng thấp vùng tả sông Bùi – hữu sông Đáy. Tiếp tục đọc

Cán cân công lý đang ở trong tay Chủ tịch nước

Tác giả: Nguyễn Ngọc Chu

.Một quyết định ân xá của chủ tịch nước cho Đặng Văn Hiến sẽ là sáng suốt, đúng đắn và rất cần thiết.

.Quyết định ân xá không chỉ loại bỏ oan trái sắp cướp đi số phận của Đặng Văn Hiến, không chỉ xóa đi sự chiếm đoạt đất đai bất công phi pháp đối với gia đình anh, mà còn cứu vớt phần nào cho sự sai trái của chính quyền cấp dưới về chính sách đất đai

.KD: Ts Nguyễn Ngọc Chu gửi cho mình bài viết này. Một tiếng bài viết thẳng thắn, chỉ rõ những nguyên nhân cốt lõi đã đẩy Đặng Văn Hiến vào con đường tội lỗi. Đau xót cho số phận người nông dân Đặng Văn Hiến trước những “phi lý” mà công ty Long sơn- kẻ chủ mưu, gián tiếp gây ra cái chết của những người công nhân ít hiểu biết, đói nghèo, bị xô đẩy vào vòng “đối đầu” với Đặng Văn Hiến- kẻ bị dồn tới đường cùng, tuyệt vọng bảo vệ đất đai, tài sản của gia đình anh ta.

.Chủ Blog chỉ xin biên tập một vài chỗ cho phù hợp tinh thần Blog 😀

——————–

TAND Cấp cao tại TP HCM ngày 12/7/2018 đã tuyên y án tử hình Đặng Văn Hiến với lời vạch đường cay nghiệt : “ông có 7 ngày để viết đơn xin chủ tịch nước ân xá”

Lẽ phải sờ sờ, quyền phán quyết nằm trong tay mình, đang tâm đi theo vết xe đổ, đã không tuyên án bảo vệ được lẽ phải, lại đẩy chiếc cân công lý vào tay chủ tịch nước. Oái ăm thay, hổ thẹn thay hỡi các vị quan tòa.

BẢN CHẤT VẤN ĐỀ Tiếp tục đọc

Cần sự trượng nghĩa từ hai vị tướng Lê Mã Lương và Hoàng Kiền

Tác giả: Tô Văn Trường

Ngẫm suy, đừng để những thế lực hắc ám “đục nước béo cò” hay nói cách khác, Tầu càng cười vào mũi chúng ta và khinh chúng ta: Tụi bay chịu để mất đảo rồi mà còn “đánh lộn” nhau nữa! Tuy nhiên, một vấn đề còn lại: Lịch sử là lịch sử, lúc này chưa làm được cái việc trả lại sự thật cho lịch sử thì chờ tiếp, rồi sẽ có lúc cái việc phải làm này sẽ đến! (TVT)

KD: Đúng vậy. Kẻ nào đắc lợi nhất trong việc này? Nếu không phải là kẻ luôn có dã tâm xâm lược chủ quyền biển đảo của Việt Nam?

Tọa sơn quan hổ đấu! Kẻ đầy dã tâm chả mất gì, chỉ ung dung ngồi cười… khinh!

Buồn và xấu hổ. Đau thay!  😦

Cảm ơn Ts Tô Văn Trường đã gửi bài

————–

 Khi cuốn sách : ”Gạc Ma vòng tròn bất tử” vừa được xuất bản đã tạo nên một niềm vui xúc động trong cộng đồng những người kịch liệt lên án sự kiện Trung Quốc chiếm đảo Gạc Ma, nhưng điều gây xôn xao chú ý dư luận, đặc biệt lại là cuộc tranh luận có tính xung đột giữa 2 vị tướng và là Anh hùng lực lượng vũ trang Lê Mã Lương và Hoàng Kiền về số phận của cuốn sách.

Thật buồn và đau

Bạn đọc ngạc nhiên và buồn về một sự kiện lịch sử bi tráng vừa diễn ra mới 30 năm, nhiều nhân chứng trong sự kiện còn đó, vậy mà cuốn sách ghi lại sự kiện đã gây ra sự phản ứng trái chiều gay gắt ngay giữa hai người từng là sĩ quan cao cấp có nhiều chiến công của Quân đội Việt Nam trong chính thời gian xảy ra sự kiện. Liệu đây chỉ là quan điểm riêng của mình hai ông hãy bày tỏ bảo vệ lý lẽ của mình, chắc chắn sẽ được dư luận hoan nghênh, nếu vì lý do khác cũng sẽ rất hữu ích cho nhận thức của cộng đồng. Tiếp tục đọc

Viết giữa hai hiệp: Chính trị, bóng đá và ăn vạ

Tác giả: Lê Thanh Dũng.

Làm chính trị thì khác, phải thắng, vì thua là chết (mà chết nhục, chết với danh nghĩa là Giặc, “Được là vua thua là giặc” mà!), chết theo nghĩa đen chứ không phải là “xách va ly về nước” như bóng đá. Vì thế làm chính trị nếu cần đểu thì phải đểu. Người ta nói một cách mỹ miều: Mục tiêu biện hộ cho thủ đoạn. Đặng Tiểu Bình thì bảo Mèo trắng mèo đen đều được, miễn là bắt được chuột.

Bóng đá hay là vì thế. Đẹp và Thắng. 

Và Bóng đá cũng cơ cực lắm. Cầu thủ phạm lỗi thì thẻ vàng thẻ đỏ, thậm chí treo giò vài trận. Trọng tài phạm lỗi thì bảo “trọng tài cũng là con người”. Nói hay lắm, nhưng thế thì cầu thủ là con…chó à (!?) . Rồi thì mọi vô lí bất công được giải thích rằng “đó là một phần của bóng đá”. 

Ôi, cái miệng lưỡi thiên hạ! (Lê Thanh Dũng)

.KD: Nhà văn Lê Thanh Dũng vừa gửi cho Blog bài viết này, đúng như ý đồ tác giả- Viết giữa hai hiệp. Nên khá ngắn. Nhưng đã kịp gói gọn cả ba vấn đề chính trị, bóng đá và ăn vạ  😀

.Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ  😀

—————-

World cup 2018. Ở trận trước với Ba lan, Nhật câu giờ, bị chửi dữ dội là không FairPlay cho nên HLV chùn. Đấu trận này với Bỉ, ông không dám câu giờ nữa. Trong khi mình thấp bé nhẹ cân hơn đối thủ, lại đang có ưu thế dẫn trước Bỉ 2-0. mà không dám lui về phòng thủ và câu giờ, cứ phải đôi công giữa sân và cả trên sân đối phương, bỏ lỏng sân nhà. Thế là bị cú hồi mã thương, thua 2-3. Bàn thua thứ ba là ở phút bù giờ cuối cùng, phút thứ 90+4 !!! Đau hơn hoạn ! Tiếp tục đọc

Hồi ký của Nguyễn Trung- “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”

Tác giả: Tô Văn Trường

.Vào lứa tuổi U90 ông Nguyễn Trung vừa mới ra mắt bạn đọc tập Hồi ký tựa đề : Tôi làm “chính trị”: Những kỷ niệm và trăn trở bao gồm 3 phần. Phần một: Vào đời. Phần hai: Kẻ thất bại toàn diện. Phần ba: Suy ngẫm.

Đọc Hồi ký của Nguyễn Trung, tôi có cảm giác giống như khi đọc “Thorn bird – tiếng chim hót trong bụi mận gai”. Con chim đâm mình vào những chiếc gai nhọn trong bụi mận gai và cất lên những tiếng hót cuối cùng, da diết nhất và hay nhất trước khi vĩnh biệt cuộc đời.

Có lẽ Hồi ký của Nguyễn Trung mới ở dạng bản thảo (1st edition) , hơi lẫn lộn giữa thể loại “Hồi ký” với thể loại “bài viết chuyên đề” hoặc “giới thiệu tiểu thuyết văn học” và viết khá dài nhưng vẫn cuốn hút được người đọc. Độc giả hoàn toàn cảm nhận được những điều tâm huyết của một bậc trưởng thượng hết lòng với đất nước, dân tộc.

Ý tưởng cốt lõi của Hồi ký Nguyễn Trung là muốn cả nước đứng lên cùng nhau tiến hành cải cách thể chế chính trị để đổi đời chính mình và đổi đời đất nước – nó phải là một cuộc cải cách của học tập, của giác ngộ và trưởng thành trên tinh thần đoàn kết, hòa giải dân tộc.

Những điều Nguyễn Trung viết và làm sẽ còn mãi, sẽ để đời, sẽ là điểu làm cho hậu thế biết ơn ông. Thành công nhất của ông là chỗ đó. Vì thế, chương “Thất bại toàn diện” không hẳn là đúng. Lịch sử và nhân dân rất công bằng. Điều quan trọng là ông đã nêu câu hỏi đúng, còn việc đưa ra câu trả lời đúng lại là “sứ mệnh” không của riêng ông. Giới khoa học thường nói “ đưa ra câu hỏi đúng tức là đã giải quyết được một nửa của vấn đề”.

Xin cám ơn và chúc mừng tác giả Nguyễn Trung về cuốn Hồi ký rất công phu, tâm huyết và rất có giá trị này (Tô Văn Trường)

KD: Ts Tô Văn Trường vừa gửi Blog KD/KD bài viết “Giới thiệu và phê bình” Hồi ký của bác Nguyễn Trung, với tư cách một bạn đọc.

Xin trân trọng đăng lên để bạn đọc chia sẻ. Và cảm ơn tác giả Tô Văn Trường

————-

Cảm nhận về tác giả cuốn Hồi ký

Ông Nguyễn Trung sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học và tích cực tham gia cách mạng, trưởng thành trong giai đoạn kháng chiến chống thực dân Pháp và kháng chiến chống Mỹ với vai trò một công chức ngành ngoại giao, sau đó làm trợ lý cho Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Tiếp tục đọc