Phạm Quỳnh – làm báo như một sứ mệnh kiến quốc

Tác giả: Đức Trọng

“Nước Nam ta sau này hay hay dở, các nhà báo cũng có phần vào đấy” (Phạm Quỳnh)

KD: Đọc câu của bậc tiền nhân mà cảm thấy xấu hổ không để đâu cho hết. Nước Nam ta hiện nay, có bao nhiêu cây bút? Hay chí có các… nồi cơm?  😦  😦  😦

—————-   

Phạm Quỳnh là một nhà văn hóa, nhà văn, nhà báo lừng danh. Ông thông tuệ cả chữ Hán, chữ Pháp và chữ Quốc ngữ với nhiều đóng góp lớn cho sự phát triển của báo chí và văn hóa Quốc ngữ tại Việt Nam. Tuy nhiên, chính quyền đương nhiệm thường chỉ trích và phê phán tư tưởng chính trị của ông, gán cho ông danh nghĩa “thân Pháp”. Ảnh minh họa: Đồ họa của Luật khoa Tạp chí.

Tiếp tục đọc

Có một kiểu người sẽ không bao giờ già đi

Tác giả: Thuận An (Theo Secret China).

KD: Thích vô cùng khi đọc được bài viết này. Dường như bí quyết trẻ trung của con người nằm tất thảy ở những điều bạn sẽ đọc dưới đây.

Tâm hồn trong sáng, sự lương thiện, ưa học hỏi và vận động, biết hưởng thụ để bồi đắp cho mình những cảm xúc tươi mới… chính là mảnh đất màu mỡ cho sự trẻ trung của đời người

Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

————–   

Có một kiểu người cả đời chẳng hề già đi, năm tháng dường như đã lãng quên họ. Cái già đi chỉ là tuổi tác, còn khí chất và thần thái là không hề thay đổi. Tất cả là bởi họ mang trên mình những điều rất đặc biệt này. 
1. Một tâm hồn chất phác ngây thơ

Thật khó khi kinh qua trường đời mà vẫn giữ được một tâm hồn chất phác ngây thơ. Đó không phải là kiểu “hồn nhiên như cô tiên” mà là sau những cay đắng của cuộc đời vẫn tin tưởng vào điều tốt đẹp. Đó là một tâm hồn trong sáng, không đánh mất sự hồn nhiên hiếu kỳ đối với vạn vật. Người như vậy thường hạnh phúc và tươi trẻ. 

Tiếp tục đọc

Hòa bình khó nhọc (tiếp theo và hết)

Tác giả: Nguyên Ngọc

Có lẽ cũng ít chế độ nào nâng niu chăm sóc bao cấp cho văn nghệ sĩ bằng chế độ ta. Nhưng đó là kiểu nuôi nấng o bế một đám con hát, một đám cung văn. Chúng tôi không cần cái ấy, chúng tôi chiến đấu cho một tư thế độc lập, tự do đàng hoàng và đầy trách nhiệm của nhà văn trước đất nước… (Nguyên Ngọc)

—————————-

Tố Hữu vừa bước vào phòng họp hội nghị đảng viên, liền nắm lấy chùm râu Nguyên Hồng hỏi : – Râu thật hay giả ? Hay là ông ta vẫn chưa chịu quên được câu tuyên bố thẳng thắn ngang tàng của Nguyên Hồng mấy chục năm trước ? Hội nghị đảng viên họp ở 51 Trần Hưng Đạo, vẫn trong cái căn phòng lát gỗ lịch sử ấy. Phòng họp có một cái bục gỗ. Tố Hữu bước tới bục, đứng một lúc, rồi bắt đầu nói. Câu đầu tiên : – Cái bục này đối với tôi là hơi cao đấy. Đối với anh Nguyên Ngọc, chắc còn cao hơn. Vậy là tôi hiểu rồi. Tiếp tục đọc

Hòa bình khó nhọc

Tác giả: Nguyên Ngọc

KD: Bạn bè gửi cho bài viết này- một chương Hồi ký của Nhà văn Nguyên Ngọc cùng lời dẫn của trang diendan.org. Đọc và cảm nhận mơ hồ sự quẫy đạp tìm kiếm một cách đau đớn của một cây bút Rừng Tây Nguyên nổi tiếng- đúng như cái title hồi ký “Hòa bình khó nhọc”. Xin đăng để bạn đọc nhận thức tùy trình độ, phông văn hóa mỗi người 

————————————— 

Nhà văn Nguyên Ngọc. Ảnh: NAG Nguyễn Đình Toán

Đôi lời cùng bạn đọc

Diễn Đàn xin đăng dưới đây, lần đầu tiên, toàn văn một chương hồi ký của nhà văn Nguyên Ngọc. Bắt đầu từ năm 1978, khi ông được cử làm phó tổng thư ký Hội nhà văn Việt Nam, bí thư Đảng đoàn Hội nhà văn, viết bản “Đề dẫn” đọc trước hội nghị đảng viên – bản “đề dẫn” cho đến nay chưa hề được công bố ở trong nước, và đã gây sóng gió một thời – chương hồi ký kết thúc ở thời điểm cuối năm 1988, khi tác giả phải chấm dứt công việc Tổng biên tập báo Văn Nghệ – độc giả còn nhớ mãi những số báo Văn Nghệ “thời Nguyên Ngọc”. Tiếp tục đọc

Tô Thùy Yên (1938 – 2019) – nhà thơ Việt Nam

Tác giả: Đặng Tiến (theo FB Mậu Nguyễn Đức)

.KD: Bạn bè trên FB gửi cho bài viết này. Xin trân trọng đăng trên Blog như một nén nhang thơm kính viếng người thơ quá cố

——————–  Từ phải sang: Tô Thuỳ Yên, Đặng Tiến( tác giả bài viết: Tô Thuỳ Yên, nhà thơ Việt Nam)

Nhà thơ Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, từ trần tại Houston (Hoa Kỳ) lúc 21g15 ngày 21-5-2019, thọ 81 tuổi. Vào tuổi ấy, và sau bao nhiêu gian truân, ông ra đi vẫn gây ra nhiều tiếc nuối trong giới độc giả trong và ngoài nước. Cái tang chung cho giới văn học đặt ra một câu hỏi khẩn thiết: tác phẩm Tô Thùy Yên đứng ở đâu trong dòng văn học Việt Nam hôm nay?

Tiếp tục đọc

Đoàn tầu Việt Nam và định vị quốc gia

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

Cái gốc đó là thể chế (như cái vỏ) đã lỗi thời, kìm hãm sự phát triển nguồn lực dân tộc (là cái lõi), cản trở dòng chảy của lịch sử. Các quốc gia hưng thịnh hay suy vong đều do các nguyên nhân nội tại. Sẽ là sai lầm và bi kịch nếu vẫn cố bám giữ “chủ nghĩa đặc thù” (exceptionalism) để bào chữa cho sự trì trệ bằng tư duy “tiệm tiến” (gradualism). Sau ba thập kỷ, động lực đổi mới (vòng một) đã hết đà, phải đổi mới (vòng hai) trước khi quá muộn (NQD)

KD: Tác giả Nguyễn Quang Dy vừa gửi cho bài viết này. Đoàn tàu VN chạy trên đường ray… định hướng XHCN. Nhưng XHCN không biết cuối thế kỷ này đã tìm ra chưa? Một đoàn tàu chạy trên  đường ray “cổ tích”, thì chắc chắn sẽ dễ bị giật cục bởi thực tiễn vốn phũ phàng, trong khi lý tưởng lại rất … ảo. Sau biết bao đại án tham nhũng, lợi ích nhòm tàn phá đất nước, làm kiệt quệ sức dân và lòng tin, bác Lái tàu Tổng- Chủ đã đưa ra những vấn đề, tuy còn manh nha nhưng ghi nhận đó là tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, để tìm lối

Sự định vị cho Đoàn tàu giật cục của VN sẽ thế nào? Xin mời bạn đọc đọc bài viết này 😀  😀  😀 

————-  

Trong bài này, tôi mượn hình tượng “đoàn tàu Việt Nam” để dễ hình dung và chia sẻ, với những ẩn ức và ám ảnh trong tâm thức người Việt. Đã lâu tôi không đi tầu, nhưng những kỷ niệm khó quên về tầu hỏa vẫn còn đọng lại từ thời niên thiếu và thời chiến tranh. Nay tôi ngại đi tầu không phải chỉ vì nó chạy quá chậm, mà còn vì những ám ảnh trong tâm thức.    

Tiếp tục đọc

Sự chuyển hóa, diễn biến là một tất yếu khách quan để phát triển

Tác giả: Vũ Trọng Khải

.Con đường “tự chuyển hóa”, “tự diễn biến” mà Đảng Cộng sản Việt Nam thường cảnh báo, là một tất yếu khách quan. Vấn đề đặt ra là sự chuyển hóa, diễn biến của xã hội, của mỗi con người có phù hợp với qui luật khách quan hay không (Vũ Trọng Khải).

KD: TS Vũ Trọng Khải, con trai út của cố Bộ trưởng Tư pháp đầu tiên của nước VNDCCH- Vũ Trọng Khánh, vừa gửi cho bài viết này, như một sự tham góp về 3 vấn đề lớn mà TBT- CTN Nguyễn Phú Trọng đã đưa ra tại Hội nghị 10 mới đây, có rất nhiều kiến nghị và giải pháp đáng chú ý. Xin các bạn đọc (nhất là các vị lãnh đạo cao cấp có trách nhiệm) giành chút ít thời gian hãy đọc, lắng nghe và suy nghĩ

Title bài, chủ Blog đặt lại cho ngắn gọn  😀

—————–  

Ảnh Danh ngôn cuộc sống

Có nhà triết học Hy Lạp cổ đại đã nói, đại ý: Không ai có thể tắm 2 lần trên cùng một dòng sông. Điều đó có nghĩa là vạn vật luôn luôn thay đổi theo những qui luật tất yếu khách quan mà ý chí chủ quan của con người cần phải thuận theo; còn đi ngược lại qui luật thì con người sẽ lãnh đủ mọi hậu quả khôn lường. Tiếp tục đọc

Diễn biến cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989

.
KD: Đọc toàn bộ bài này, rợn người. Đúng là một vết nhơ khó gột rửa trong lịch sử TH hiện đại của họ. Cái giá của dân chủ quá đắt. Còn với kẻ cai trị, máu người nhạt hơn nước lã???  😦  😦  😦
————— 
Vương Đan đang nêu lên nguyện vọng của sinh viên. Ảnh: GEO Epoche.
Dù sự kiện thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn được cả thế giới biết đến, nhưng suốt 26 năm qua Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vẫn luôn phủ nhận cuộc đàn áp này.

26 năm trước vào ngày 4/6/1989, hàng ngàn sinh viên đã bị giết chết một cách man rợ tại quảng trường Thiên An Môn bởi quân đội của ĐCSTQ bằng súng và bánh xe tăng …

Bối cảnh

Tiếp tục đọc

Hiện tượng Hoàng Ngọc Hiến trong vụ đấu đá Đảng đoàn 1979-1980

Tác giả: Vương Trí Nhàn

– Tôi chỉ đề nghị các anh một điều là in đính chính. Đính chính cho rõ Hoàng Ngọc Hiến nói A, mà Xuân Trường nói B.

– Anh thông cảm cho, hiện nay thiếu giấy.

– Nhưng lúc nào cũng thừa giấy để vu khống tôi. Làm như thế là mao ít. Xuân Trường mao ít. Hồng Chương mao ít. Chính tôi cũng mao ít nốt, nhưng tôi đang cố vượt lên, và bị các anh cản trở.

 Trung quốc bây giờ nó đánh nhau, nó phê phán nhau, nó gọi nhau là kẻ thù. Còn anh Hà Xuân Trường đánh tôi vẫn gọi tôi là đồng chí. Như thế là đểu.

Các anh bảo đời sống là tốt đẹp văn nghệ ta là tốt đẹp. Với tất cả tinh thần của người cộng sản, tôi xin nói rằng các anh rất cơ hội. Đảng ta chưa tốt đẹp. Văn nghệ ta chưa tốt đẹp, ta còn bao nhiêu việc phải đấu tranh. Tại sao các anh lại cơ hội như thế được (Hoàng Ngọc Hiến).

KD: Bạn bè trên FB gửi cho bài viết này. Ở một XH “chính trị là thống soái”, sống cho ra một con người rất khó. Làm một người văn nghệ sĩ tử tế, đàng hoàng như Hoàng Ngọc Hiến- cũng vậy- khó thay

Thật buồn. Bao nhiêu “năng lực” chỉ để đối phó nhau, “đấu đá” nhau. Những người tốt, tài năng rồi cũng tàn lụi.

Ở một nền văn học minh họa, phục vụ chính trị, có bao kẻ vụ lợi, cơ hội, bưng bô? Ngoảnh đi ngoảnh lại, nước Việt này có mấy tác phẩm văn chương để đời???

Thời trẻ, do công việc, mình làm việc và có dịp đi công tác với cả hai anh em – cụ Hoàng Ngọc Di (khi đó là Vụ trưởng Vụ GDPT- Ban KGTU), cụ Hoàng Ngọc Hiến, khi đó là Hiệu trưởng Trường viết văn Nguyễn Du. Cả hai anh em người họ Hoàng, dù tính cách rất khác nhau, đều để lại cho mình ấn tượng quý trọng, nể trọng vì tư cách đàng hoàng và sự làm việc nghiêm cẩn. Nay cả hai đều đã trở về với cát bụi. 

Xin đăng bài viết này để bạn đọc chia sẻ

———————

Ảnh giadinh.net.vn

Tháng 11 năm 1978,  Nguyễn Minh Châu cho đăng trên tờ Văn Nghệ Quân Đội một bài viết nhan đề là “Viết về chiến tranh”.

Trong bài này, Nguyễn Minh Châu nhận định rằng nền văn học Miền Bắc trước năm 1975 và cả Việt Nam sau đó đều chưa hề có tiểu thuyết thực sự về chiến tranh, vì còn bề bộn sự kiện, nhân vật toàn là dạng người lý tưởng, chưa mô tả được các vấn đề đời thường của con người và xã hội trong chiến tranh.

Bài viết gợi ra ở Hoàng Ngọc Hiến  những suy nghĩ khá bất ngờ về văn học xã hội chủ nghĩa.

Tiếp tục đọc

Kiến nghị về Đại hội XIII

Tác giả: Nguyễn Trung

(Văn bản tiếp theo thư ngày 25-04-2019 gửi

Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng và  toàn thể

các Ủy viên Bộ Chính trị BCHTƯ ĐCSVN khóa XII)[1]

Xin đặc biệt nhấn mạnh: Phải thực hiện sớm nhất và trong khoảng thời gian ngắn nhất có thể việc tạo ra cho nước ta điều kiện tiên quyếtxây dựng thể chế chính trị – nhà nước dân chủ! Đó là thách đố số một đối với toàn thể dân tộc ta lúc này – nhất là đối với ĐCSVN với tính cách là người duy nhất nắm mọi quyền lực trong tay và do đó phải chịu trách nhiệm ràng buộc trong nhiệm vụ kiến tạo ra điều kiện tiên quyết này. Chậm trễ, mọi chuyện sẽ trở nên vô nghĩa để nhường chỗ cho mọi hệ lụy tiêu cực và thảm họa.  

… Nguyên nhân chủ yếu dẫn tới không hoàn thành nhiệm vụ CNH-HĐH đất nước vào năm 2020 và nhiều thất bại nghiêm trọng khác trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc là do sai lầm của đường lối xây dựng và bảo vệ đất nước theo ý thức hệ (CNML/CNXH). (Nguyễn Trung)

KD: Bác Nguyễn Trung vừa gửi cho bài viết này. Một bài viết nhức nhối và tâm huyết cho vận mệnh đất nước, dài tới hơn 29.000 chữ. Mình chỉ không biết các lãnh đạo cao cấp có chịu đọc không.

Không hiểu, một cựu quan chức ngoại giao đã U80 lấy đâu sức lực để nghĩ và viết.

Đúng là nỗi đau cho Đất nước không phải của riêng ai. Nhưng với những trí thức thực sự vì dân, vì nước, thì nó đau hơn gấp bội. Vì nhìn thấy Đất nước rất cần thay đổi nhưng… lực bất tòng tâm.  😦

Đất nước này của tôi, của anh, của chị, của chúng ta. Vì thế mà “lận đận vẫn yêu”, vẫn thương  😦  .Vì sự phát triển và văn minh của đất nước, xin hãy biết thay đổi- từ nhận thức, tư duy đến hành động, phù hợp quy luật thực tiễn mà ko ít quốc gia văn minh đã minh chứng.

Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

———————-  

Hà Nội – Võng Thị, tháng 5 năm 2019

Nội dung

  1. Một số nhận định về tình hình mới 2
  2. Phải làm gì sớm tạo ra điều kiện tiên quyết để thích nghi với tình hình mới? 10

(II.1) Nỗi đau về hòa hợp dân tộc và về giác ngộ yếu kém yếu tố dân tộc và yếu tố dân chủ.                                                                      Tr. 11

(II.2) Sự thật là 43 năm xây dựng CNXH và định hướng XHCN, ĐCSVN đã thất bại trong chiến lược phát huy sức mạnh số một của quốc gia: Yếu tố con người!                                                            Tr. 16 Tiếp tục đọc