Quốc hội hãy làm sao để dân tin

Tác giả: Tô Văn Trường

Cử tri mong các vị đại biểu Quốc hội không ham hỏi nhiều mà truy vấn đến tận cùng một vài vấn đề. Ví dụ nếu truy vấn đến cùng vụ án khởi tố Đồng Tâm thì tự nhiên hàng loạt vấn đề khác liên quan sẽ bung ra như (quyền sở hữu ruộng đất, đất quốc phòng, tham nhũng, hình sự, quan hệ dân- chính quyền) vv…

Xin lưu ý, cách hỏi và trả lời lâu nay trên diễn đàn Quốc hội thường dẫn đến dung túng cho người ta đối phó bằng cách câu giờ hay ngụy biện cho qua chuyện. Bởi thế trong dân có nhận xét Quốc hội mình hỏi thế nào cũng được, và trả lời thế nào cũng xong- Tô Văn Trường

KD: Tác giả Tô Văn Trường gửi Blog bài viết này về chất lượng chất vấn và trả lời chất vấn tại nghị trường. Nhưng Tác giả TVT có nên hy vọng quá nhiều vào vấn đề này không?  😀  😀  😀

——————— 

Đại biểu Quốc hội tỉnh Lạng Sơn Nguyễn Minh Thuyết phát biểu ý kiến kỳ họp thứ 05, QH khóa XII (2009)

Quốc hội ở nước ta theo kiểu “Đảng cử dân bầu” nên chất lượng đầu vào còn nhiều hạn chế cũng là điều dễ hiểu. Thực tế trong đời sống chính trị của công chức, do quen nói một chiều, nghe và làm theo một chiều nên “không quen” hỏi! Người có câu hỏi hay, sâu sắc được lòng dân và ngay cả người trả lời hay trên diễn đàn Quốc hội xưa nay vẫn là của hiếm.

Ở các nước, người lãnh đạo phải tranh cử nên người ta phải động não đưa ra chương trình hành động, chính sách để lấy lòng dân có nghĩa là chính sách có trước con người. Tiếp tục đọc

Thế là chị gái của Tảo đã ra đi

Tác giả: Phạm Toàn

.KD: Nữ sĩ Đoàn Lê vừa trở về với cát bụi. Thú thật, sinh thời, nghe tên tuổi bà, được biết bà là người đàn bà xinh đẹp và tài hoa. Nhưng mình không có cơ hội quen biết. Nhà văn- nhà giáo Phạm Toàn vừa gửi cho Blog bài viết này, xin được coi như nén nhang thắp cho hương hồn người nữ sĩ “đa đoan”, như bông hoa gạo đằm thắm và nồng nàn vừa …tắt lửa

——————— 

          Đoàn Lê đã ra đi hôm qua hồi 3 giờ chiều. Một bạn trẻ rất ngưỡng mộ Đoàn Lê nhắn tin cho tôi. Trước đó vài bốn ngày, một nhà văn năm nay 84 tuổi cũng mấy lần hồi hộp gọi điện cho tôi. Mấy người gọi muốn tôi viết chút gì đó về người đàn bà ra đi lúc gần tám mươi tuổi.

          Xin có vài hàng tản mạn về Đoàn Lê, gọi là một chút thoang thoảng hoa nhài… Chỉ có thể là những tản mạn không đầu không cuối. Dở dương như cuộc sống nhiều nghệ sĩ một thời đáng yêu và đáng ghét, một thời không nghệ sĩ nào không nhập cuộc và cũng không thể không tiếc rẻ. Tiếp tục đọc

Voi Mỹ vào cửa hàng đồ sứ

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

Lúc này Việt Nam có hai việc quan trọng nhất phải làm ngay. Thứ nhất (về đối nội) Việt Nam phải đổi mới thể chế toàn diện (cả về kinh tế, chính trị và dân chủ hóa). Càng để lâu càng phải trả giá đắt hơn. Đừng chờ và theo đuôi Trung Quốc. Trước sau Trung Quốc cũng sẽ phải đổi mới. Nhưng để đến lúc đó ta mới đổi mới thì chắc quá muôn. Thứ hai (về đối ngoại) Việt Nam cần thúc đẩy và tham gia một liên minh chiến lược (ngoài ASEAN) gồm các đối tác chiến lược có chung lợi ích an ninh tập thể (về kinh tế, chính trị và quốc phòng). Để giữ độc lập và chủ quyền quốc gia, không một nước thành viên nào trong ASEAN (hay cả khối ASEAN) có đủ khả năng đương đầu với Trung Quốc một mình (nhất là tại Biển Đông)- Nguyễn Quang Dy. 

KD:  Tác giả Nguyễn Quang Dy gửi cho Blog bài viết này. Hai giải pháp lớn nhất của VN đã được tác giả đề xuất rất cụ thể. Chỉ tiếc, ở VN- con đường dài nhất là “con đường từ lời nói đến hành động”. Vì vậy, xin bạn đọc hãy kiên nhẫn đợi, cho dù APEC có thắng lợi lớn hay chỉ… vừa vừa  😀

———-

Khi Tổng thống Donald Trump bước lên máy bay Air-Force One để đến thăm năm thủ đô Châu Á trong 11 ngày (như một kỷ lục), những người trong cuộc cũng như các nhà quan sát bên ngoài chắc đều cảm thấy hồi hộp như đang xem con voi lớn vào cửa hàng đồ sứ. Ông Trump sẽ đọc diễn văn (được chuẩn bị) tại diễn đàn APEC, nhưng ông cũng có thể phát biểu tùy hứng (ngoài chuẩn bị) tại các cuộc gặp song phương khác. Tiếp tục đọc

Nông nghiệp 4.0- sục sôi như… “lên đồng”???

Tác giả: Tô Văn Trường

.Dư luận ở ta đang sôi nổi tựa như “lên đồng” xung quanh vấn đề nông nghiệp 4.0 cũng không ngoài những toan tính vụ lợi của một số nhóm lợi ích chứ chưa đi vào giải quyết cốt lõi vấn đề nổi cộm trong nông nghiệp. Thời gian qua, Việt Nam xây dựng nhiều khu nông nghiệp công nghiệp cao, song sai lầm lớn nhất là không hiểu chức năng cơ bản của khu công nghệ cao là thương mại chứ không phải trình diễn công nghệ, mà ta thì trình diễn là chính. Thêm nữa, ứng dụng công nghệ cao phải là doanh nghiệp thì ta lại do nhà nước đầu tư, thì không thể tránh khỏi những khiếm khuyết.

.KD: Sục sôi như “lên đồng” là tâm thế phổ biến kiểu phong trào, hình thức, ở nhiều lĩnh vực, nhiều vấn đề trước đây, chẳng riêng gì Nông nghiệp 4.0. Có điều, thời kinh tế thị trường mà làm nông nghiệp 4.0 kiểu lên đồng, thì đến lúc nào đó, sẽ…”ra đồng”  😀

Tác giả Tô Văn Trường gửi cho Blog KD/KD bài viết này. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

.Title bài, Blog KD/KD xin đặt lại  😀

—————————-

Nhiều người ca ngợi về chủ trương phát triển nông nghiệp khu công nghệ cao nhưng lại không hiểu ở Việt Nam đang có sự nhầm lẫn giữa nông nghiệp công nghệ cao, nông nghiệp hữu cơ và  nông nghiệp 4.0.

Đúng là từ “ao tù ra biển lớn” – nhưng, đừng quên rằng mấy con cá lớn ở ao tù vốn đã quá quen thói hiếp đáp tôm tép trong ao mà ra biển lớn chỉ đáng là mồi của các loại kình ngư nếu không có gai, có nọc, khôn khéo, ngụy trang hoặc lanh lẹ khi cần lẩn tránh.

Tiếp tục đọc

Hoàng đế trầm lặng và Frankenstein khổng lồ

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

Tuy quyền lực của Tập Cận Bình lúc này gần như tuyệt đối, nhưng đó là gánh nặng quá lớn cho một lãnh đạo quốc gia. Tập có thể thông minh hơn Trump, nhưng điều đó không đảm bảo một tương lai ổn định cho Trung Quốc. Nếu có chuyện không may xảy ra, thì cả hệ thống quyền lực sẽ như rắn mất đầu, trong khi mọi người đều biết lỗi hệ thống này là do Tập muốn làm “chủ tịch mọi thứ”. Đó là lý do tại sao các triều đại độc tài thường có kết cục gần giống nhau. (Chinas New Emperor, Chris Patten, Project Syndicate, Oct 25, 2017) -(NQD).  

KD: Tác giả Nguyễn Quang Dy gửi cho Blog bài viết này. Xin đăng lên để bạn đọc tham khảo, chia sẻ về một QG đang vươn mình một cách hùng mạnh và một “Hoàng đế trầm lặng”, đã thành công trong việc biến mình thành một nhà tư tưởng cho một cường quốc-  TQ thời mới-  😦

————————

“Trung Quốc là một người khổng lồ đang ngủ. Hãy để cho nó ngủ yên, vì khi thức dậy nó sẽ làm đảo lộn thế giới”. (Napoleon Bonaparte)

Đại hội 19 của Đảng Cộng sản Trung Quốc (CCP) đã kết thúc (18-24/10/2017) nhưng dư âm của nó chưa hết. Sự kiên này như một đám mây lớn đang phủ bóng đen ám ảnh người Việt Nam cũng như nhiều quốc gia khác trong khu vực, nhất là trong bối cảnh Donald Trump bắt đầu chuyến đi Châu Á (3/11), sẽ đến Đà Nẵng họp APEC (10/11) và đến Hà Nội thăm “chính thức” (11/11/2017). Chúng ta nên hiểu sự kiện quan trọng này thế nào?      

Sự tích Frankenstein

Lời cảnh báo của Napoleon nay đã trở thành sự thật. Trung Quốc đã trỗi dậy và đang làm đảo lộn thế giới. Người Trung Quốc có lý do để trỗi dậy vì lợi ích quốc gia của mình, nhưng đáng tiếc là họ không trỗi dậy “một cách hòa bình” như người Mỹ đã ảo tưởng. Trung Quốc đã trở thành đầu gấu trong khu vực, bắt nạt các nước láng giềng và thách thức vai trò đứng đầu của Mỹ, nhằm biến Biển Đông thành cái ao riêng của họ. (Trung quốc trỗi dậy và suy tàn: Giới hạn của quyền lực, Nguyễn Quang Dy, Viet-studies, 13/4/2016). Tiếp tục đọc

Tổng kiểm toán và Bộ Tài chính thích “úm ba la”?

Tác giả: Tô Văn Trường

Ngày trước, chúng ta đã soạn cho trẻ em cuốn “Mười vạn câu hỏi tại sao” để giúp các cháu hiểu các hiện tượng thiên nhiên và khoa học giản đơn. Liệu ngày nay có cần soạn “Một trăm câu hỏi tại sao” để trả lời cho thế hệ con cháu chúng ta về những gì thế hệ này đang làm không nhỉ?

Mặc dù cách lựa chọn và bầu cử đại biểu Quốc hội ở Việt Nam vẫn còn nhiều việc phải bàn nhưng động lực quan trọng nhất  của các vị đại biểu Quốc hội phải luôn đặt lợi ích của hàng vạn cử tri mà mình đại diện cũng như hàng chục triệu người dân phải nộp thuế cho Nhà nước lên trên tất cả (Tô Văn Trường). 

KD: Tác giả Tô Văn Trường gửi cho Blog bài viết này. Xin đăng lên đẻ bạn đọc chia sẻ

———————————

Nguyên tắc chi tiêu của Nhà nước

Lo ngại về tình hình nợ xấu và nợ công, trong phiên thảo luận ở Tổ sáng ngày 24.10 vừa qua, Tổng Kiểm toán Nhà nước Hồ Đức Phớc, đại biểu Quốc hội đoàn Nghệ An nói: “Nền tài chính chúng tôi thấy không được bền vững, sau này bán hết vốn nhà nước thì nhiệm kỳ sau lấy gì mà chi tiêu, kể cả chi thường xuyên, tiêu dùng cũng là khó. Về điều hành đầu tư công, ngay khoản trái phiếu Chính phủ, chúng ta phát hành 148 nghìn tỷ đồng nhưng giải ngân có 7%, nếu phát hành được hết chỗ này sẽ tháo nút thắt của nền kinh tế, và tăng trưởng GDP phải khác, công ăn việc làm tạo ra và các vấn đề chung của nền kinh tế phải khác”vv… Tiếp tục đọc

Chiến tranh Việt Nam vẫn chưa kết thúc?

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

Sai lầm lớn nhất của người Mỹ (và cả người Việt) là đã choảng nhau chí mạng như kẻ tử thù, tưởng là để ngăn chặn Trung Quốc bành trướng, nhưng hóa ra lại giúp họ trỗi dậy và từng bước gạt Mỹ ra khỏi khu vực này để độc chiếm Biển Đông. Nay khi người Mỹ và người Việt tỉnh ngộ ra, muốn bắt tay nhau làm đồng minh thì e rằng hơi muộn. Chiến tranh Việt Nam là một nghịch lý lớn. Nhưng các sự kiện diễn ra sau đó là một nghịch lý còn lớn hơn. Đó là những nghịch lý chết người đã xô đẩy hai quốc gia này vào cạm bẫy ý thức hệ và bãi lầy lịch sử mà lối thoát còn chập chờn như ảo ảnh tận cuối đường hầm (Nguyễn Quang Dy)

—————    .   

“Chưa kết thúc” (unfinished business) không phải là chữ của tôi mà là của đạo diễn phim này. Một số bạn bè bảo tôi bình luận về phim “The Vietnam War” (Ken Burns & Lynn Novik, PBS, Sept 2017). Khó quá vì tôi đã xem hết đâu mà dám bình luận. Ở Việt Nam làm sao xem được PBS. Dù có trong tay trọn bộ 10 tập phim (dài 18 giờ) thì cũng phải mất vài ngày mới xem hết. Vì vậy đành phải xem lướt qua một lượt (fast forward) để có khái niệm, chỉ dừng lại xem đoạn nào cần thiết, như đọc lướt (skim-reading) một cuốn sách quá dầy. Thứ nhất, phim này dài quá, dù có kiên trì xem hết thì cũng dễ bội thực. Thứ hai, mới xem qua một lượt đã có cảm tưởng “Déjà Vu” nên cũng mất hứng thú. Thứ ba, tôi tò mò muốn lắng nghe xem các bên bình luận thế nào (tuy không biết các vị đó đã xem hết chưa). Vì vậy, bài viết này đơn giản chỉ là một số ấn tượng chung ban đầu, chứ không phải bình luận chi tiết.

Thành công gây tranh cãi  

Ấn tượng đầu tiên là một bộ phim tài liệu làm rất công phu (chuẩn bị 10 năm), khá tốn kém (kinh phí hơn $30 triệu) và đầy tham vọng. Tuy nó không thua kém “Vietnam: A Television History”, Richard Ellison & Stanley Karnov, 1983, (gồm 13 tập, dài 780 phút), nhưng Ken Burns & Lynn Novik còn tham vọng hơn. Họ muốn dùng cái nhìn mới mẻ và “cân bằng” (balance) để lý giải lại cuộc chiến tranh, và tìm cách “hàn gắn” vết thương (healing). Họ đã công phu sưu tầm và sử dụng nhiều tư liệu, hình ảnh, bản nhạc đa dạng (như sử dụng 25,000 ảnh tư liệu và phỏng vấn 80 nhân chứng thuộc các bên liên quan). Kết quả là một bộ phim lớn được dư luận đánh giá cao như một “bộ sử thi” (Epic).  Nhưng một số người khác lại cho rằng bộ phim này chỉ đạt được “cân bằng giả tạo” (false balance), vì tìm cách đánh đồng “hai phía đều có lỗi”, để gián tiếp thanh minh cho chính sách của Mỹ. Nhưng có một nghịch lý là phim nào càng gây tranh cãi ồn ào thì lại càng nổi tiếng và ăn khách. Tiếp tục đọc

Cùng nhau mở con đường cải cách, đưa đất nước vào thời kỳ phát triển mới

Tác giả: Nguyễn Trung

.KD: Bác Nguyễn Trung, một nhà ngoại giao kỳ cựu, cựu đại sứ Việt Nam tại Thái Lan và CHLB Đức, ông cũng từng là cộng tác viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng và là thành viên Viện nghiên cứu Phát triển[1].  vừa gửi cho Blog KD/KD bài viết này, một bài viết hết sức tâm huyết bàn bạc và kiến giải các giải pháp xung quan chủ đề “Cùng nhau mở con đường cải cách, đưa đất nước vào thời kỳ phát triển mới”. Nội dung và văn phong bài viết là quan điểm và cách thể hiện riêng của tác giả

.Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ. Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, Blog KD/KD sẵn sàng đăng những bài viết phản biện chủ đề này, trên tinh thần công tâm, khách quan và có trách nhiệm XH

————————- 

Hà Nội – Võng thị, ngày 27-09-2017

Nội dung 

  1. Đòi hỏi sinh tử: Cải cách đổi đời đất nước, tr. 2
  2. Cải cách phải là sự nghiệp của toàn dân, tr. 7
  • Cái đích phải tới, tr. 11

***

Phụ lục I – Về con đường cải cách đi qua ĐCSVN  đã chuyển đổi trở thành đảng của dân tộc, Nguyễn Trung, tr. 17

Phụ lục II – Về chủ nghĩa Mác – Lênin, Nguyễn Trung, tr. 27

Phụ lục III – Về ĐCS Trung Quốc và ĐCS Việt Nam, Nguyễn Trung, tr. 35

Phụ lục IV Về sự hình thành và phát triển xã hội dân sự ở Việt Nam –    PHẠM KHIÊM ÍCH, tr. 40

*

        Cải cách thường phải do một lực lượng chính trị có ảnh hưởng và quyền lực chi phối quốc gia tiến hành – ví dụ như đảng nắm quyền, chính phủ, một lực lượng chính trị mạnh áp đảo… Nhưng tôi vẫn đặt vấn đề cả nước cùng tham gia cải cách vì các lý do sau đây:

  1. Cải cách đã trở thành đòi hỏi sinh tử của đất nước.
  2. Vì là cải cách đổi đời đất nước, nên phải là sự nghiệp của toàn dân.
  • Cái đích cải cách phải tới là hình thành một thể chế chính trị – nhà nước dân chủ dựa trên kinh tế thị trường – nhà nước pháp quyền – xã hội dân sự.

Tiếp tục đọc

Caveman Returns- Một chút hoài niệm

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

.Hơn 42 năm sau Chiến tranh, dường như não trạng người Việt vẫn chưa ra khỏi hang tối của thời hoang dã chính trị (Nguyễn Quang Dy)

——————   

Tôi đọc bài này của Đào Hiếu trong lúc thiên hạ lại đang bàn luận về cuộc chiến “Việt Nam 1967” và về bộ phim “Vietnam War” của Ken Burns và Lynn Novik. Dường như người Mỹ và người Việt vẫn đang bị ám ảnh bởi bóng ma chiến tranh. Dường như có một cuộc chiến khác vẫn đang tiếp diễn, hơn 42 năm sau khi Chiến tranh Việt Nam đã kết thúc.  

Bài viết của Đào Hiếu tuy đơn giản nhưng khá hay. Nó hay không phải chỉ do người viết, mà chủ yếu vì câu chuyện của Võ Thị Thắng đầy uẩn khúc và cay đắng. Nó đáng suy ngẫm vì ẩn chứa nhiều tình tiết còn chưa sáng tỏ. Có nhiều câu chuyện tương tự như vậy, mà đằng sau đó là bi kịch lớn của một dân tộc, gần như là một lời nguyền hay định mệnh (karma).
Tiếp tục đọc

Nửa giải Nobel hay … cả giải “Ig Nobel”?

Tác giả: Tô Văn Trường (theo Bauxite Việt Nam)

.KD: Trong Quốc gia chậm phát triển, tụt hậu về mọi mặt, nợ công, nợ xấu tăng rất cao, thì con người lại thường  “lãng mạn” đến thành ….  tự sướng  😀

Nhân việc báo chí đăng thông tin: “Thanh tra Chính phủ phát hiện nhiều vi phạm tại Ngân hàng Nhà nước giai đoạn  2010- 2015″, xin đăng bài viết của Ts Tô Văn Trường

Đây là quan điểm riêng của tác giả. Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, xin đăng bài viết trên Blog để bạn đọc chia sẻ. Và Blog cũng sẽ đăng những bài viết phản biện về chủ đề này trên tinh thần khách quan, công tâm, có trách nhiệm và có văn hóa

—————————

clip_image001

Ông Nguyễn Văn Bình thăng tiến khá nhanh và đá khắp sân như một libero thực sự, hiện nay ngoài chức Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban kinh tế Trung ương, ông Bình còn làm Trưởng ban chỉ đạo Tây Bắc nữa, v.v…

Nhưng “công trình khoa học” làm ông nổi tiếng nhất để ông có thể lăm le giật giải Nobel chính là “mua lại ngân hàng” giá 0 đồng. Ông cũng khiêm tốn, trong khi trả lời chất vấn trên diễn đàn Quốc hội năm 2012 trên cương vị Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, ông chỉ tự nhận “điểm 8” và xin “nửa giải Nobel” cho toàn bộ công tác điều hành hệ thống ngân hàng nhà nước Việt Nam kể từ khi nhận chức. Nhưng e khó, bởi Giải Nobel là để trao cho những đóng góp thực sự mang lại lợi ích to lớn cho nhân loại. Đằng này cái công trình “mua lại ngân hàng” lại thuộc loại ăn tàn phá hại góp phần đưa hàng loạt đại gia ngân hàng ra trước vành móng ngựa. Vậy ông Bình dù có nổ mấy cũng khó có được nửa giải Nobel thật, may ra có thể được giải “Ig Nobel”, trao cho những ý tưởng kỳ cục vốn chỉ để gây cười mà thôi!

Tiếp tục đọc