5 điều tự hại về đường sắt Hà Khẩu- Lào Cai- Hải Phòng

Tác giả: Fb Nguyễn Ngọc Chu

Sự mất lãnh thổ đớn đau duy nhất của Việt Nam cho Trung Quốc lại là vào thời kỳ hiện đại, kể từ khi xuất hiện nhà nước cộng sản Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (01/10/1949). Chính nhà nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã đánh chiếm toàn bộ Hoàng Sa (1956, 1974) và một phần Trường Sa (1988) của Việt Nam. Chính nhà nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa đã đánh chiếm dọc biên giới Việt Nam trong suốt mười năm ròng (1979-1989) và chiếm cứ một phần lãnh thổ trên đất liền của Việt Nam. Hành động xâm lấn biên giới Việt Nam của Trung Quốc được liệt kê rành rành trong Bị vong lục của Bộ Ngoại giao CHXHCN Việt Nam công bố ngày 15/2/ 1979.

Đã chịu trên mình ngàn mũi đinh cài cắm của Trung Quốc, nay lại bỗng nhiên vô cớ đi làm đường sắt Hà Khẩu – Lao Cai – Hải Phòng xuyên qua lãnh thổ Việt Nam ra Thái Bình Dương cho Trung Quốc chuyên chở, buôn bán, thông thương với hải ngoại, thì đó là rước họa vào nhà. Họa này là bởi 5 điều Việt Nam tự hại mình mà tạo thành:

KD: Vậy sau này, hậu thế hỏi tội cha anh nó, thì ko hiểu cha anh nó trả lời thế nào? Đừng nghĩ lúc đó đã là cát bụi mà hậu thế tha thứ đâu. Luật Nhân – Quả thời công nghệ 4.0 cũng nhanh lắm đó

—————-  

Không có mô tả ảnh.Không có mô tả ảnh.

MẤT MÁT ĐỚN ĐAU

1. Việt Nam có hoàn cảnh rất khác biệt so với nhiều quốc gia, do có biên giới chung với Trung Quốc – là nước đã không ngừng xâm lược Việt Nam nhiều lần trong suốt chiều dài hơn 2000 năm. Nhưng trong suốt thời gian đó Việt Nam không mất lãnh thổ cho Trung Quốc.

Tiếp tục đọc

Ô nhiễm nước sông Tô Lịch – Đừng đổ rác qua tường rào

Tác giả: FB Nguyễn Ngọc Chu
KD: Chỉ khổ cho các chuyên gia Nhật Bản. Chơi với những kẻ tiểu nhân, đậm đặc lợi ích nhóm, chỉ có mùi tiền là ngửi ra nhanh nhất, chứ mùi cống sông Tô lịch thì… dân ngửi thôi
——————
Để chứng minh cho độ an toàn nước sông Tô Lịch sau xử lý, chuyện gia Nhật Bản đã ngụp lặn trong nước. Ảnh: Tuổi Trẻ

1. ĐỪNG ĐỔ LỖI CHO NGƯỜI

Vì muốn dùng hóa chất đã mua sẵn, hay muốn làm dự án mới không cho ai can thiệp vào – thì phải nghĩ cách khác. Đằng này ông Giám đốc Sở Xây dựng Hà Nội Lê Văn Dục lại đổ lỗi cho công nghệ Nano-Bioreactor của Tổ chức Xúc tiến Thương mại – Môi trường Nhật Bản (JEBO) không thành công trong xử lý ô nhiễm nước sông Tô Lịch. Buộc JEBO cực chẳng đã phải lên tiếng ‘Giám đốc Sở xây dựng Hà Nội phát biểu vô căn cứ’ (Tuoitre.vn, ngày 01/12/2019).

Tiếp tục đọc

Nếu dân ta đến nay vẫn dùng chữ Hán hay chữ Nôm?

Tác giả: theo FB Chu Mộng Long

Chữ quốc ngữ là một lựa chọn đúng đắn, thông minh của trào lưu trí thức mới với tư tưởng lật đổ nền Hán học, phục sinh tiếng nói dân tộc và tiến nhanh đến Âu hóa văn minh để thoát khỏi tình trạng nô dịch Hán suốt cả mấy ngàn năm. …

….Chữ là ký hiệu giao tiếp, càng giản tiện và càng vươn đến trừu tượng thì càng biểu đạt sâu sắc tư tưởng chứ không phải cứ mãi nhìn hình đoán nghĩa một cách trực quan trẻ trâu, ông Xuân và các ông sùng cổ ạ (CML)

KD: Vụ việc này là một “phép thử” xem tầm tư duy và nhận thức về văn hóa, biết tôn trọng và công bằng với lịch sử ở mức độ nào của C/q Đà Nẵng. Hay là “run’ trước vài luận điệu “chính trị hóa” cả  chuyện chữ nghĩa của 11 ông bà chả ai biết họ là ai, nhưng nhân danh đủ thứ về yêu nước

—————–

Một số người có chút trình độ Hán học cho đến nay vẫn nuối tiếc chữ Hán hay chữ Nôm. Rằng chữ Hán hay chữ Nôm là loại chữ tượng hình, vừa trực quan vừa thâm sâu. Cái lý luận này được ông Nguyễn Đắc Xuân tận dụng ở phần hậu thư phản đối đặt tên đường mang danh Alexandre de Rhodes và Francisco De Pina: Tiếp tục đọc

Vì sao đa số ủng hộ Đà Nẵng đặt tên đường Alexandre de Rhodes?

Tác giả: Lưu Trọng Văn
.
Việc các cha do việc truyền đạo đi chăng nữa mà sáng tạo chữ Việt cũng là việc cần được tôn trọng. Đó là chưa kể đạo Thiên Chúa đã góp phần không nhỏ giúp nước Việt được khai sáng thêm, được tiếp nhận các giá trị văn hoá phương Tây hơn..

Các cha sáng tạo nên chữ Việt và truyền đạo Thiên Chúa vào VN từ năm 1617- 1645. Hơn 200 năm sau 1858 người Pháp mới đổ quân vào Sơn Trà Đà Nẵng chính thức xâm lược VN.

Sao lại có thể có sự liên kết quy chụp qua hai thế kỷ như vậy được?

Kết luận: Đã đến lúc nhà nước VN phải “uống nước ơn kẻ đào giếng” cùng lúc tôn vinh các cha Pina, Amaral, Barbosa, Rhodes.

Hoan nghênh tỉnh Quảng Nam đang xúc tiến làm Không gian Văn hoá ghi ơn và tôn vinh các cha và những người có công sáng tạo và làm đẹp tiếng Việt và chữ Việt.

KD: Hình như 12 vị “nhà khoa học XH, chính trị, lịch sử” quên mất rằng- sòng phẳng với lịch sử, đặc biệt trong lĩnh vực văn hóa- chính là phản chiếu một thái độ văn hóa, văn minh của một QG

Thiển cận như 12 vị này, nỏ hiểu giảng dạy gì cho SV có tầm tư duy lớn về đất nước đây?

———————

Bản kiến nghị của 12 nhà khoa học xã hội, chính trị, lịch sử chống việc đặt tên đường A. Rhodes và F. Pina ở Đà Nẵng đã gặp những phản ứng quyết liệt của đa số người Việt với đủ thành phần xã hội.

Có thể khẳng định trên không gian mạng và báo chí chính thống ý kiến ủng hộ việc Đà Nẵng đặt tên đường là tuyệt đại đa số.

Tiếp tục đọc

Bốn “siêu nhân” Quảng Bình đã về cõi

Tác giả: Khắc Thái (theo FB Tan Dinh)

KD: Sau khi Hòa thượng Thích Trí Quang viên tịch, mình đọc được stt này, thấy hay, và rất đáng suy nghĩ nên đã còm thế này, nay xin trích đăng như một nhìn nhận của mình về hiện tượng “người tài” và nước “kém”, về những “anh hùng ko tạo nên thời thế”:

Bốn hay sáu Cụ đều nhân kiệt mà Quốc gia cứ ở tình trạng “đang phát triển”, đủ biết các cụ ở thời cuộc đánh nhau dữ dằn. Chả lẽ dân tộc Việt này khó bình an để dân được hưởng phúc đến vậy chăng???

———-   

1. Cụ Ngô Đình Diệm theo thuyết cộng hoà tư sản, đi trước – năm 1963;
2. Cụ Linh mục / sử gia Nguyễn Phương đi thứ hai – 1993;
3. Cụ Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi thứ ba – 2013;
4. Cụ Phạm Quang / Hoà thượng Thích Trí Quang đi sau cùng – 2019.
Tiếp tục đọc

Vì sao Trung Quốc nên từ bỏ Đường 9 Đoạn?

Tác giả: Trương Quang Nhuệ (Trung Quốc) | Lược dịch: Nguyễn Hải Hoành

.Lời giới thiệu của người dịch: Đường 9 Đoạn (Nine-dotted line), tức Đường Chữ U (U-shape line) hoặc Đường Lưỡi Bò là đường ranh giới biển do Trung Quốc đưa ra nhằm chiếm 80% diện tích Biển Đông, điểm cực Nam đến vĩ độ 4. Tham vọng ấy quá lớn, quá vô lý và trắng trợn nên đã bị dư luận Đông Nam Á và toàn thế giới phản đối. Đường này có chỗ lấn vào vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của một số nước Đông Nam Á, khiến cho không còn tồn tại vùng biển quốc tế trên Biển Đông nữa, do đó cản trở các tuyến hàng hải quốc tế. TQ rất lúng túng vì không đưa ra được bằng chứng lịch sử và tính pháp lý của Đường 9 Đoạn. Trong khi chính quyền Việt Nam từ thế kỷ 17 đã đưa người ra kiểm soát quần đảo Trường Sa thì TQ mãi đến năm 1946 mới có người ghé qua đây cắm cờ nhận chủ quyền rồi về.

Bản đồ TQ công bố trước 1947 đều vẽ đảo Hải Nam là lãnh thổ cực Nam của họ. Vả lại ai cũng biết bản thân một đường nét đứt chia làm 9 đoạn rời nhau thì không thể coi là đường biên giới quốc gia. Hơn nữa, các đảo bên trong đường ấy ở rất xa TQ và rất gần các nước Đông Nam Á khác; vì thế xét về luật quốc tế, Đường 9 Đoạn hoàn toàn không có cơ sở pháp lý. Việc hạm đội chính phủ Trung Hoa Dân Quốc năm 1946 tiếp quản quần đảo Trường Sa từ tay Nhật rồi đặt tên cho 4 hòn đảo và vẽ vào bản đồ phát hành nội bộ Trung Quốc sao có thể coi là bằng chứng TQ có chủ quyền ở đấy? Năm 1946 quân đội chính phủ này chẳng đã đến tiếp quản Việt Nam (nửa trên vĩ tuyến 16) từ tay Nhật đó sao? Thế nhưng TQ đâu có chủ quyền ở đây? …

Các sự thực ấy chính quyền TQ đều biết, nhưng họ giấu kín không cho dân biết, chỉ một mực nói bừa là toàn bộ các đảo bên trong Đường 9 Đoạn là thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của TQ. Dưới sự tuyên truyền dối trá như vậy, đa số dân TQ đều cho rằng nước này nên dùng quân sự “giải phóng” các đảo đang bị nước khác kiểm soát. Rất may là một số trí thức TQ tỉnh táo và dũng cảm đã dùng hình thức Blog mạng để vạch ra sự thật về Đường 9 Đoạn. Bài dưới đây của Blogger Trương Quang Nhuệ, một tác giả thường gây tranh cãi ở TQ. Bài rất dài, chúng tôi chỉ giới thiệu phần đầu. Trong 2 phần sau, tác giả kiến nghị TQ và các nước liên quan thành lập Khối Cộng đồng Biển Đông (South China Sea Commonwealth) để cùng khai thác Biển Đông theo kiểu một công ty đa quốc gia mà TQ chiếm 50% cổ phần.

KD: Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

Gần đây một trang mạng quân sự nổi tiếng trong nước có kêu gọi viết bài về đề tài “Trung Quốc nên thoát ra khỏi tình trạng khó khăn về chủ quyền biển đảo như thế nào”. Bản thân đề tài này thật là có ý nghĩa. Nhưng các bài viết hưởng ứng lời kêu gọi này đã đăng thì hoặc là sặc giọng căm phẫn, hoặc là đầy những ý tưởng ngớ ngẩn. Tôi có cảm giác: Đầu óc đồng bào ta không hề tỉnh táo hơn [những người Trung Quốc hồi cuối thế kỷ 19 từng khuất phục trước tàu chiến súng lớn của phương Tây].

Tiếp tục đọc

Đánh giá chính thức mới nhất của Trung Quốc về cuộc “Đại cách mạng Văn hóa vô sản”: 10 năm nội loạn

Tác giả: Theo THX và Đa chiều

VietTimes — Ngày 27/9 vừa qua, Tân Hoa xã – cơ quan thông tấn chính thức của Trung Quốc đã phát đi bài viết tiêu đề “Năm 1966, bắt đầu 10 năm nội loạn “Đại cách mạng Văn hóa”. Như vậy, sau một thời gian dài kể từ sau khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền tại Đại hội XVIII (tháng 11/2012), xuất hiện nhiều phỏng đoán khác nhau về việc đánh giá lại cuộc “Đại cách mạng Văn hóa” cũng như cá nhân ông Mao Trạch Đông, nay nhân kỷ niệm 70 năm Quốc khánh Trung Quốc, Tân Hoa xã đã có bài viết chính thức về vấn đề này.
.
Còn theo THX: Thực tiễn đã chứng minh rằng “Đại cách mạng Văn hóa” không phải và cũng không thể là cuộc cách mạng hay tiến bộ xã hội với bất cứ ý nghĩa nào (THX)
.
KD: Và cũng xin nói thẳng, QG nào cứ học theo TQ, nhất là ở các cuộc CM, thì bao giờ cũng sai lầm thảm hại. Cuộc CM xuất phát từ những ý tưởng “duy ý chí”, phi thực tiễn và bất nhân, rút cục chỉ người dân là khổ ải, XH thì rối loạn, ai oán
——————–

Nhân 70 năm Quốc khánh, Trung Quốc đã chính thức đánh giá lại cuộc "Đại cách mạng Văn hóa". Ảnh: Đa Chiều/VCG

Nhân 70 năm Quốc khánh, Trung Quốc đã chính thức đánh giá lại cuộc “Đại cách mạng Văn hóa”. Ảnh: Đa Chiều/VCG

Đánh giá lại về “Đại cách mạng Văn hóa” và vai trò của ông Mao Trạch Đông  

Tiếp tục đọc

Phẩm cách quốc gia, phẩm hạnh con người

Tác giả: FB Nguyễn Tiến Tường

Phẩm cách làm từ phẩm hạnh, phẩm hạnh làm nên từ sự khoan dung và lòng trắc ẩn. Phản xạ của phẩm hạnh khi đứng trước tai ương là tìm giải pháp trước khi nói về sai lầm.

… Trong sự suy vong hôm nay, điều dễ nhận thấy nhất là sự ly loạn của lòng người. Một bước trượt dài từ “gừng cay muối mặn” đến mạnh ai nấy sống cũng có nghĩa là phẩm cách quốc gia đã tàn rũ, linh khí quốc gia đang dần rệu rã (NTT).

KD: Một bài viết ngắn mà hay, đau xót. Chợt nhớ phát ngôn trứ danh của ông Bộ trưởng VH- TT- DL cách đây đúng một năm: “Không thể xử lý được sự xuống cấp đạo đức vì thiếu kinh phí?”, mới thấy sự “xuống cấp” thê thảm đến thế nào trong tư duy và nhận thức của quan chức cao cấp- giới cầm quyền về bổn phận và trách nhiệm của mình trước dân tộc. Chính họ là rường cột của QG, vận hành QG mà phẩm cách như vậy, họ sẽ hành xử ra sao trước số phận dân tộc?

Cũng ko biết dân tộc Việt này đã có lỗi lầm ra sao trong tiền tiếp, để kiếp này chịu nạn, ko ngóc đầu lên nổi với văn minh

—————- 

Phẩm cách quốc gia được xây dựng từ phẩm hạnh con người. Giá trị một quốc gia được đo định ở sự phồn thịnh nhưng sự tồn vong quốc gia phụ thuộc vào độ dày của phẩm cách. Tiếp tục đọc

Cảm thương thế sự

Tác giả: Phạm Xuân Nguyên

Trốn thân phận và trốn lương tâm
Dân cùng quẫn và quan phè phởn
Giàu và nghèo đều tìm cách trốn
Đất nước này biết trốn vào đâu? (PXN)

KD: Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên gửi cho bài viết này- Cảm thương thế sự. Buồn đau, cay đắng. “Đất nước này biết trốn vào đâu”.

Trốn vào nơi ánh sáng văn minh cũng đang…ngủ đông say sưa  😦  😦  😦

————————  

CHÁY

Cháy và cháy đất nước tôi đang cháy

Cháy Rạng Đông cháy cả Việt Xô

Pháo hạm nổ từ tháng Mười năm ấy

Lửa cháy lan đến tận bây giờ

(28/9/2019)

CHẾT Tiếp tục đọc

Có phải vì em không thấy tương lai?

(Nhân câu chuyện 39 người chết trong Container ở Anh)

Tác giả: Cao Gia An, Giáo sĩ Giòng Tên – Cộng tác viên Vatican News

.Sai lầm là khi món nợ ấy bị biến thành gánh nặng và áp lực, khiến người ta phải chấp nhận trả bằng mọi giá. Sai lầm nằm ở cả một hệ thống chỉ dạy người ta kiếm tiền bằng mọi cách, nhưng không dạy được người ta sống với những giá trị và nhân phẩm con người. Sai lầm nằm trong ý thức hệ rằng con người chỉ là vật chất và thuần là phương tiện sản xuất, đến độ sinh mạng của con người bị đánh đồng và có thể đem đi đánh đổi với những lợi ích được tính bằng của cải vật chất. (Cao Gia An)

.KD: Bạn bè gửi cho bài viết này. Đọc thấy quá đau buồn. Ngay cái title đã là câu hỏi nhức nhối.

Nhưng tôi đố bạn đọc, đố cả các vị lãnh đạo cao cấp có trách nhiệm trả lời câu hỏi này đấy: Dân tộc Việt này có tương lai không?  😦  😦  😦

————-  

Tôi viết cho em những dòng tâm sự này bằng đôi tay hãy còn run rẩy vì xúc động. Tôi không biết em là ai. Nhưng lòng tôi quặn đau và thổn thức. Như những cảnh sát của quận Essex khi mở cửa thùng xe đông lạnh và chứng kiến đến 39 xác người. Họ gục xuống trong tiếng nấc khi còn chưa kịp xác định những người bị nạn là ai. Như những công dân vô danh của thành phố Luân Đôn lặng lẽ đốt lên ngọn nến tưởng niệm. Họ thật lòng bày tỏ sự tiếc thương và đau xót cho những nạn nhân còn chưa xác định được căn tính và quốc tịch. 

Văn hoá Châu Âu là vậy đó em. Họ thật sự còn có những trái tim biết rung trước. Rồi sau đó cái đầu mới bắt đầu đặt ra những câu hỏi hay-dở, khôn-dại, đúng-sai…

Tiếp tục đọc