Caveman Returns- Một chút hoài niệm

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

.Hơn 42 năm sau Chiến tranh, dường như não trạng người Việt vẫn chưa ra khỏi hang tối của thời hoang dã chính trị (Nguyễn Quang Dy)

——————   

Tôi đọc bài này của Đào Hiếu trong lúc thiên hạ lại đang bàn luận về cuộc chiến “Việt Nam 1967” và về bộ phim “Vietnam War” của Ken Burns và Lynn Novik. Dường như người Mỹ và người Việt vẫn đang bị ám ảnh bởi bóng ma chiến tranh. Dường như có một cuộc chiến khác vẫn đang tiếp diễn, hơn 42 năm sau khi Chiến tranh Việt Nam đã kết thúc.  

Bài viết của Đào Hiếu tuy đơn giản nhưng khá hay. Nó hay không phải chỉ do người viết, mà chủ yếu vì câu chuyện của Võ Thị Thắng đầy uẩn khúc và cay đắng. Nó đáng suy ngẫm vì ẩn chứa nhiều tình tiết còn chưa sáng tỏ. Có nhiều câu chuyện tương tự như vậy, mà đằng sau đó là bi kịch lớn của một dân tộc, gần như là một lời nguyền hay định mệnh (karma).
Tiếp tục đọc

Nửa giải Nobel hay … cả giải “Ig Nobel”?

Tác giả: Tô Văn Trường (theo Bauxite Việt Nam)

.KD: Trong Quốc gia chậm phát triển, tụt hậu về mọi mặt, nợ công, nợ xấu tăng rất cao, thì con người lại thường  “lãng mạn” đến thành ….  tự sướng  😀

Nhân việc báo chí đăng thông tin: “Thanh tra Chính phủ phát hiện nhiều vi phạm tại Ngân hàng Nhà nước giai đoạn  2010- 2015″, xin đăng bài viết của Ts Tô Văn Trường

Đây là quan điểm riêng của tác giả. Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, xin đăng bài viết trên Blog để bạn đọc chia sẻ. Và Blog cũng sẽ đăng những bài viết phản biện về chủ đề này trên tinh thần khách quan, công tâm, có trách nhiệm và có văn hóa

—————————

clip_image001

Ông Nguyễn Văn Bình thăng tiến khá nhanh và đá khắp sân như một libero thực sự, hiện nay ngoài chức Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban kinh tế Trung ương, ông Bình còn làm Trưởng ban chỉ đạo Tây Bắc nữa, v.v…

Nhưng “công trình khoa học” làm ông nổi tiếng nhất để ông có thể lăm le giật giải Nobel chính là “mua lại ngân hàng” giá 0 đồng. Ông cũng khiêm tốn, trong khi trả lời chất vấn trên diễn đàn Quốc hội năm 2012 trên cương vị Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, ông chỉ tự nhận “điểm 8” và xin “nửa giải Nobel” cho toàn bộ công tác điều hành hệ thống ngân hàng nhà nước Việt Nam kể từ khi nhận chức. Nhưng e khó, bởi Giải Nobel là để trao cho những đóng góp thực sự mang lại lợi ích to lớn cho nhân loại. Đằng này cái công trình “mua lại ngân hàng” lại thuộc loại ăn tàn phá hại góp phần đưa hàng loạt đại gia ngân hàng ra trước vành móng ngựa. Vậy ông Bình dù có nổ mấy cũng khó có được nửa giải Nobel thật, may ra có thể được giải “Ig Nobel”, trao cho những ý tưởng kỳ cục vốn chỉ để gây cười mà thôi!

Tiếp tục đọc

Một số điều cần trao đổi nhân vụ Trịnh Xuân Thanh

Tác giả:  Hoàng Xuân Phú

.KD: GS Toán học Hoàng Xuân Phú đang công tác ở Đức (và từng sống ở Đức nhiều năm) gửi cho mình bài viết này- một bài viết dài kỷ lục cho một Blog cá nhân- tới gần 24000 chữ. Chỉ đọc thôi cũng mất hơn 02 tiếng- về một chủ đề rồi đây sẽ tiếp tục được bàn loạn, khi vụ án xét xử Trịnh Xuân Thanh sẽ được mở ra. Là một nhà khoa học thẳng thắn, HXP chỉ coi thực tiễn là thước đo chân lý, nên những lời nói thẳng thường “khó nghe”. Tuy nhiên, như ông tự sự trong bài viết: Bài viết này được trình bày theo phong cách của một công trình nghiên cứu. Nên chỉ phù hợp với những người có thể đầu tư thời gian đọc kỹ và nghiền ngẫm, để hiểu các thông điệp muốn gửi gắm. Nó nặng về lý luận, nên khô khan, không phù hợp với nhu cầu giải trí, hay chia sẻ cảm xúc. Bài viết không điểm lại diễn biến của sự kiện, cũng không trình bày lại các kết quả điều tra. Và không chỉ đóng khung trong vụ TXT. Chính vì vậy mới chọn tiêu đề “Một số điều cần trao đổi nhân vụ Trịnh Xuân Thanh”, chứ không phải “… về vụ Trịnh Xuân Thanh”.

.Bài viết do mang tính nghiên cứu nên đưa ra những vụ việc, chứng cứ mang tính pháp lý để bạn đọc và những ai có trách nhiệm có thể tham khảo. Tuy nhiên do quá dài, nên chủ Blog xin trích những phần cốt lõi để bạn đọc có thể theo dõi. Đây là quan điểm riêng của tác giả. Chủ Blog đăng lên để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều và sẵn sàng đăng những bài viết phản biện lại bài viết này, trên tinh thần công tâm, khách quan, có trách nhiệm và có văn hóa

—————— 

                                                                                          Xa Tổ quốc gần nỗi đau Tổ quốc

                                                                                        Trải nỗi lòng mong nhẹ bớt nỗi đau

Cái tên Trịnh Xuân Thanh (TXT) sẽ đi vào lịch sử. Song không phải vì tội “cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, hay vì tội tham nhũng. Dù đã gây ra những hậu quả rất tệ hại, nhưng trong hàng ngũ các đồng chí thi đua phá phách – vơ vét, thì tầm vóc của Thanh vẫn còn khá khiêm tốn. So với các đại ca thì Thanh mới như “trẻ nhỏ đua đòi”. Còn so với mấy bố già thì Thanh càng chưa thể sánh ngang vai trên con đường hại dân hại nước. Bởi thế, khi các đại ca và bố già vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thậm chí còn vắt vẻo trên đỉnh cao quyền lực, thì chắc Thanh cũng khó cam lòng “đầu thú Tiếp tục đọc

“Lỗ hổng” trong tiêu chí lựa chọn lãnh đạo cấp cao

Tác giả: Tô Văn Trường

. “Tam quyền phân lập”, “nhà nước pháp quyền”, “kinh tế thị trường”, “xã hội dân sự”, “tòa án hiến pháp” đã được chứng minh là một hệ thống luật pháp & thể chế & bộ máy nhà nước & thị trường tổ chức tốt, rất hiệu quả và thành công ở đa số các quốc gia. Nếu vì điều kiện gì đó, mà ta chưa có ngay hệ thống này thì cũng nên đặt lộ trình để có được hệ thống ấy thay vì cứ phải bàn mãi những cá nhân, con người tốt, tức là đủ phẩm chất lắp vào các vị trí của hệ thống theo lý thuyết (1) độc tài “nhân trị” hay “đức trị” luẩn quẩn mãi thế này.

KD: Tác giả Tô Văn Trường vừa gửi bài viết này cho Blog KD/KD, trình bày một số quan niệm chỉ ra “lỗ hổng” trong tiêu chí lựa chọn lãnh đạo cấp cao. Đây cũng là quan điểm riêng của tác giả. Blog mong nhận được các ý kiến trao đổi, phản biện xung quanh chủ đề này, để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều. Xin đăng để bạn đọc chia sẻ

———————

Tham vọng quyền lực là thuộc tính của con người, là động lực của sự phát triển, không hiểu ai tham mưu cho lãnh đạo lại ghép nó vào ý nghĩa xấu xa? Không tham vọng quyền lực thì đừng làm lãnh đạo, vấn đề là phải kiểm soát quyền lực trong khuôn khổ của pháp luật.

Tham vọng quyền lực là một khía cạnh thuộc về bản năng đầu đàn, nó tự có trong mỗi con người và chỉ khác nhau ở mức độ yếu hay mạnh chứ không phải “tốt hay xấu”. Tốt, xấu là khái niệm thuộc về văn hoá, mà văn hoá là sản phẩm của bản năng sáng tạo. Nếu trong quy định của Đảng về tiêu chí cán bộ lãnh đạo mà có điều “tuyệt đối không tham vọng quyền lực” thì thật khó hiểu và hoàn toàn thiếu hiểu biết về bản chất của vấn đề.

Từ lâu rồi, tôi đã đề cập đến vấn đề đánh giá tư tưởng của con người là một trong những vấn đề khó đánh giá nhất. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa ký ban hành quy định của Bộ Chính trị về tiêu chuẩn chức danh, tiêu chí đánh giá cán bộ thuộc diện Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban bí thư quản lý, trong đó nhấn mạnh đến tiêu chí tuyệt đối không tham vọng quyền lực và kiên định với Chủ nghĩa Mác Lê Nin.

Để một xã hội phát triển lành mạnh về phía tiến bộ cần có (1) Một học thuyết phát triển đủ tốt và đủ tiên tiến, (2) Một hệ thống luật pháp & thể chế & bộ máy nhà nước & thị trường tổ chức tốt, (3) Những cá nhân – con người tốt – tức là đủ phẩm chất lắp vào các vị trí của hệ thống số (2) và  (3) thường đồng thời là sản phẩm của (1) và (2). Tiếp tục đọc

Viêt Nam cô đơn và lạc trong một thế giới bất an và bất định

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

Trong bối cảnh đó, nhiều nước phải điều chỉnh thể chế và chính sách để thích ứng với môi trường và trật tự thế giới mới. Nhưng với nhiều người, thay đổi tư duy “đặc thù” là việc không hề dễ. Người ta vẫn hành xử như “thời chiến tranh lạnh”, ngộ nhận về quyền lực và vị thế của mình, mà không lường được hệ quả. Sự ngạo mạn và ngộ nhận quyền lực không đúng lúc, đúng chỗ, sẽ dẫn đến tai họa

.KD: Tác giả Nguyễn Quang Dy vừa gửi cho Blog bài viết này- bình luận về vị thế VN- với tất cả sự thử thách khắc nghiệt về nội lực trên chính trường quốc tế- và tham vấn những giải pháp….

———————– 

“Chỉ có những kẻ khôn ngoan nhất và ngu xuẩn nhất là không thể thay đổi” (It is only the wisest and the stupidest that cannot change). (Confucius, 551-479 BC) 

Có thể nói ngay (mà chưa cần phân tích) là Việt Nam cô đơn và lạc trong một trật tự thế giới mới bất an và bất định, của một thế giới “không phẳng” (xin lỗi Tom Friedman). Nhiều nước cũng khốn đốn (như Venezuela) chứ không riêng Việt Nam. Nhưng Việt Nam đang trong một tình thế hiểm nghèo (vì Trung Quốc đè) và có đặc thù riêng cần làm rõ. Chủ nghĩa “đặc thù” (exceptionalism) và “tiệm tiến” (Gradulism) cùng với chủ nghĩa “cực đoan” (extremism) và “giáo điều” (dogmatism), chính là những rào cản trước đòi hỏi đổi mới và tiến bộ. Sau nhiều năm cố gắng đổi mới và hội nhập với thành quả đáng kể, Việt Nam đang tụt hậu so với láng giềng. Tuy có nhiều tài nguyên và nguồn nhân lực, nhưng đất nước đang kiệt quệ về tài chính và phụ thuộc vào Trung Quốc. Tuy hô khẩu hiệu “làm bạn với tất cả”, nhưng Viêt Nam vẫn “thân cô thế cô” (Bill Hyaton), bị bắt nạt nhưng không có đồng minh bênh vực. Trong khi sa vào “bẫy thu nhập trung bình”, Việt Nam vẫn chưa chịu thay đổi thể chế.  Tiếp tục đọc

Khủng hoảng Biển Đông lần thứ hai

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

.KD: Những ngày này, Biển Đông lại nổi sóng bởi những thông tin trái chiều. Tác giả Nguyễn Quang Dy vừa gửi cho Blog bài viết nhan đề “Khủng hoảng Biển Đông lần thứ hai”. Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, Blog KD/KD xin đăng bài viết, và sẵn sàng đăng những bài phản biện về chủ đề này, trên tinh thần công khai, minh bạch và có trách nhiệm XH.

———————

 “Muốn hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh” (Si vis pacem, para bellum).

Ảnh: bao gialai.com.vn

Nếu sự kiện dàn khoan HD 981 (5/2014) tạo ra cú sốc và một bước ngoặt lớn trong quan hệ Trung-Việt, đánh dấu “khủng hoảng Biển Đông lần thứ nhất”, thì đối đầu Trung-Việt đang diễn ra tại bãi Tư Chính (Vanguard Bank) từ giữa tháng 6/2017, có thể là “khủng hoảng Biển Đông lần thứ hai”. Lần thứ nhất, Trung Quốc đã xô đẩy Việt Nam xích lại gần Mỹ, và thúc đẩy Mỹ phải xoay trục sang Châu Á. Lần thứ hai, Trung Quốc đang thúc đẩy Mỹ-Nhật-Ấn-Úc liên minh tại Biển Đông và xô đẩy Việt Nam trở thành đồng minh. Đó là “hệ quả không định trước”, và là cái giá cho tham vọng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc.

Dấu hiệu bất thường

Trong cuộc khủng hoảng dàn khoan HD 981, không khí sôi sục, thậm chí bạo động chống Tàu nổ ra tại các khu công nghiệp Bình Dương và Vũng Áng. Nhưng những gì đang diễn ra liên quan đến khủng hoảng tại bãi Tư Chính lần này có vẻ bí ẩn và ngấm ngầm. Trong khi báo chí chính thống không đưa tin, chính phủ các nước liên quan cũng hầu như nín lặng (kể cả Việt Nam, Tây Ban Nha, Trung Quốc, Mỹ, Ấn, Nhật). Tiếp tục đọc

Chết vì ngu và tham

Tác giả: Tô Văn Trường

Có lẽ viết, nói và nghệ thuật ngôn từ thì Việt Nam ta là cường quốc số 1 trên thế giới. Cũng chẳng biết từ bao giờ và từ đâu mà các cụm từ có tiếp đầu ngữ “an ninh” xuất hiện và được sử dụng nhiều đến thế? Nhưng phải công nhận chính những cụm từ ấy, tiêu biểu như  “an ninh năng lượng” đã “giải vây”, tạo lối thoát và đường rút cho nhiều chủ trương, chương trình, dự án,…khi gặp bế tắc, thua lỗ. Suy cho cùng thì “giải vây” trong nhiều trường hợp cũng chính là “giải ngân” cho những khoản chi vô tội vạ của các nhóm lợi ích mà thôi. 

...Nghĩ lại, nếu không bỏ ra hàng núi tiền để đầu tư bất chấp rủi ro thì lấy đâu ra tiền bỏ vào cái “túi tham nhũng không đáy”!  Định hướng lớn của chúng ta sai từ lâu rồi và ngày càng lún sâu vào cái sai đó mà không muốn rút ra.  Nguyên nhân của cái ngu này là tham! (TVT)

KD: Tác giả Tô Văn Trường vừa gửi cho Blog bài viết này, xung quanh vẫn đề …”an ninh năng lượng”. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ  😀

——————-  .

Trong bài báo mới đây “Lại bàn về giá điện ở Việt Nam” tôi đã viết “những giải pháp cải cách chính ngành điện nhằm hạ giá thành, giảm hao tổn, cải tiến công nghệ, tạo khung pháp lý cho cạnh tranh lành mạnh” … ngẫm suy có thể áp dụng cho bất kỳ ngành kinh tế nào của Việt Nam.

Doanh nghiệp nhà nước phần lớn làm ăn thua lỗ

Hầu hết các dự án đầu tư của doanh nghiệp nhà nước hoặc dùng vốn nhà nước (như các công trình giao thông…) đều lỗ nặng hoặc suất đầu tư cao vọt (như 1km đường đắt gấp mấy lần công trình cùng loại ở các nước khác). Kiểu làm ăn này đâu chỉ ở ngành năng lượng và giao thông mà ở hầu hết các ngành mà doanh nghiệp nhà nước mưu chiếm lĩnh đỉnh cao, nhưng thua lỗ kéo dài.

Tiếp tục đọc

Vấn đề quân đội làm kinh tế

Tác giả: Vũ Ngọc Hoàng (theo Viet-studies)

.Quân đội ta là đội quân để chiến đấu và công tác, không phải đội quân kinh doanh.

…Việc tận dụng những năng lực-kỹ thuật sẵn có của quân đội trong điều kiện hòa bình chưa sử dụng đến thì mục đích chính vẫn là tạo thêm điều kiện để phục vụ quốc phòng, chứ không phải mục tiêu chính là kinh doanh. Không nên giao thêm nhiệm vụ cho những người cầm súng phải đi buôn, phải quản lý đất đai và kinh doanh bất động sản…(Vũ Ngọc Hoàng)

————– 

     

           Vấn đề Quân đội làm kinh tế những ngày gần đây đang trở thành “điểm nóng”, được dư luận cả nước rất quan tâm, với nhiều ý kiến rất khác nhau, kể cả trong các tướng lĩnh, sĩ quan, cán bộ hưu trí và trong nhân dân. Không kể động cơ, thì ý kiến khác nhau ấy có thể xuất phát từ góc nhìn, từ quan niệm, quan điểm và cách tư duy khác nhau. Mặt khác, chứng tỏ chuyện Quân đội làm kinh tế đang là vấn đề quan trọng, cần có sự thống nhất về nhận thức trên cơ sở kết luận rõ ràng và khoa học của các cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước. Phần tôi chỉ xin góp vài ý kiến nhỏ để bạn đọc tham khảo.

             Trước tiên, cần phân biệt quan điểm “Kinh tế gắn với quốc phòng” và vấn đề “Quân đội làm kinh tế”. Đó là hai việc khác nhau, không thể và không nên đồng nhất. Kinh tế phải gắn với quốc phòng là rất đúng, nhiều nước (nếu không nói là tất cả) đều làm như thế. Nước ta, với vị trí địa lý và hoàn cảnh lịch sử trước đây cũng như bây giờ, càng nhất thiết phải vậy, không được lơ là mất cảnh giác. Nhưng đó là việc mà cả hệ thống chính trị, tất cả các ngành, các cấp, các doanh nghiệp và toàn dân phải quan tâm, cùng thực hiện. Từ việc quy hoạch bố trí lực lượng sản xuất trên địa bàn cả nước đến việc xây dựng một nền kinh tế độc lập, tự chủ, không lệ thuộc nước nào, nhất là nước dễ gây nguy cơ cho ta, kể cả tài chính-tiền tệ, xuất nhập khẩu hàng hóa và các sản phẩm kỹ thuật đặc thù; phát triển các ngành, các cơ sở và hạ tầng lưỡng dụng về công nghiệp và kỹ thuật… Gắn kinh tế với quốc phòng là một phạm trù rộng, cần bàn chuyên đề riêng. Còn Quân đội làm kinh tế là việc khác, không phải là gắn kinh tế với quốc phòng. Tiếp tục đọc

Quốc phòng gắn với kinh tế là ý niệm rất hàm hồ, dễ bị lợi dụng

Tác giả: Tô Văn Trường

.KD: Tác giả Tô Văn Trường vừa gửi mình bài viết này, xung quanh một chủ đề gây bàn cãi suốt tuần nay- Quân đội nên hay khong nên làm kinh tế? Một câu hỏi tưởng đơn giản hóa ra không đơn giản chút nào.

.Cứ nhìn sân Golf trong sân bay Tân Sơn Nhất đủ biết- vì bản chất, nếu QĐ làm kinh tế mà gắn với các nhóm lợi ích thì ôi thôi, nước Việt này…. “đi về đâu hỡi tôi”, khi mà dã tâm xâm lược của láng giềng chưa bao giờ nguôi??? 😦

——————  

¢nh: Vân Tr°Ýng

Ở ta dường như thiếu hẳn sự minh triết trong các lý luận, học thuyết nên người ta vẫn hay dùng những khái niệm mù mờ kiểu như  “làm chủ tập thể”, “định hướng XHCN”, “kinh tế quốc doanh làm chủ đạo”, “quả đấm thép” …và trong trường hợp này là “kinh tế gắn với quốc phòng”. Khái niệm càng thiếu rõ ràng, minh bạch thì càng tạo cơ hội cho sự lạm dụng của người có quyền (muốn tùy tiện giải thích thế nào cũng được) và các nhóm lợi ích có cái ô che chắn cho các ý đồ trục lợi.

Ngay sau khi Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Lê Chiêm phát biểu “Quân đội sẽ không làm kinh tế” chứng tỏ hoạt động kinh tế của lực lượng quốc phòng có những vấn đề bất cập cần xem xét một cách nghiêm túc. Có vị tướng lĩnh khác, và ngay cả nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan phản bác ngược lại: “Việc này rõ như ban ngày rồi, việc gì phải bàn. Đảng ta đưa ra quan điểm là quốc phòng gắn với kinh tế, kinh tế với quốc phòng. Điều này đã được đưa vào Văn kiện của Đảng và điều 68 của Hiến pháp năm 2013. Cương lĩnh nêu rõ, kết hợp quốc phòng an ninh với kinh tế trong từng chiến lược, quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội trên từng địa bàn”.vv… Tiếp tục đọc

Nhân nhượng hay chiến tranh tại Biển Đông

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

. “Một dân tộc tìm cách tránh chiến tranh bằng cái giá của sự nhục nhã, thì cuối cùng sẽ nhận lấy cả sự nhục nhãchiến tranh” (Winston Churchill).

KD: Tác giả Nguyễn Quang Dy vừa  gửi bài viết này cho Blog xung quanh chủ đề Biển Đông (bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh để bạn đọc nào có nhu cầu có thể tham khảo). Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

—————-

Nhân nhượng Trung Quốc hay chiến tranh tại Biển Đông? Đó là cách nhìn bàn cờ Biển Đông bằng lăng kính trắng đen của một số học giả và chính khách phương Tây (và phương Đông). Về cơ bản, họ cho rằng đường lối cứng rắn đối với Trung Quốc là “diều hâu”, sẽ dẫn đến chiến tranh, vì vậy phải nhân nhượng Trung Quốc. Đó là quan điểm nhầm lẫn của một số học giả như Hugh White (Lowy Institute) hay Lyle Goldstein (Naval War College).

Hệ quả của nhân nhượng

Thực tế bàn cờ Biển Đông vốn phức tạp với nhiều ẩn số và biến số, cũng như Châu Á là một bức tranh mosaic nhiều màu sắc đa dạng. Không thể thay đổi được bức tranh đó, nhưng cần thay đổi cách nhìn về nó, mới có thể tìm được giải pháp hiệu quả. Không nhất thiết phải nhân nhượng hay chiến tranh với Trung Quốc như trò chơi một mất một còn (zero sum). Một đường lối cứng rắn không nhất thiết dẫn đến chiến tranh, mà có khi còn ngược lại. Tiếp tục đọc