Nguyễn Như Phong: Tôi có mấy câu hỏi này, rất mong được chỉ giáo.

Tác giả: theo FB Nguyễn Như Phong

KD: Bạn đọc mách cho stt của Nguyễn Như Phong, nguyên Phó TBT Báo CAND. Đọc bài viết với 3 câu hỏi, thấy rất thú vị. Cũng may, ông NNP là quan chức của báo CAND, chứ nếu tác giả không phải là người của ngành CA, “có sừng có mỏ” một thời, hẳn tha hồ được đội những cái mũ chả dễ chịu tí nào  😀

Với ba câu hỏi đó, chứng tỏ NNP rất chịu nghĩ, quan sát thời cuộc và thấm thía những hưng thịnh, suy vong… của một thể chế mà ông là người từng đóng góp tích cực

Mình thích bài này. Nên muốn trả lời cho ông NNP, dù không kết bạn với NNP trên FB, và không hề có í chỉ giáo. Chỉ là nhận thức cá nhân của một kẻ cầm bút, từ rất trẻ, đã biết đau nỗi đau Đời, cô đơn đi trên hành trình nghề báo gian truân nhiều, may mắn ít. Nhưng ở tuổi này, lại cảm giác bình thản, và mỉm cười. Vì đơn giản, những gì mình cảm nhận, thấu cảm từ rất sớm, giờ đã thành hiện thực sinh động, dù đáng buồn cho đất nước này  😀

Về câu hỏi thứ nhất: Dường như ở các nước theo hệ thống CS, tư duy “chính trị là thống soái” là rất sâu đậm, và nó chi phối rất nhiều trong các chính sách, đặc biệt chính sách sử dụng nhân lực, nhân tài. “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”. Với tư duy đậm mùi ý thức hệ chính trị kiểu đó, liệu nhân tài (trong đó có không ít con nhà giầu có, tư sản, trí thức được học hành) có được sử dụng không? Ở thời hiện đại này, thì “con cháu các cụ” cả, đi theo “đúng quy trình” của các nhóm lợi ích. Một QG mà các ngành, các quan chức đều làm chính trị, để leo lên quyền lực cao hơn, sử dụng “tay chân” (dốt nát, dù bằng cấp đầy mình nhưng dễ sai bảo), coi rẻ “đầu óc” (người có trí tuệ, có tư duy độc lập, nói thẳng, nói thật) và “sợ” nhân tài, trí thức (vì sợ sự hơn mình). Đất nước đó phát triển kinh tế  được mới là điều lạ  😦  😦  😦

Câu hỏi thứ hai: Đúng là đi lên “thiên đường” CSCS- cứ cho là có- tận cùng phát triển cực thịnh của TBCN có nhiều con đường? Tại sao VN lại không chọn con đường “khác”- (NNP cũng chỉ dám nói chữ “khác”) mà lại chọn con đường “hiện nay”? Chữ hiện nay thật… ý nhị  😀  😀  😀

Một câu hỏi thú vị! Lẽ ra câu hỏi này chính các bậc lãnh đạo cao cấp của QG từ quá khứ phải trả lời cho NNP. Nhưng từ thực tiễn, có thể thấy một cách nông cạn thế này chăng: Đó là sự ấu trĩ và sơ lược trong nhận thức, trong tư duy, và vẫn mang nặng ý thức hệ chính trị tư tưởng của “hai phe” khi đó- sau khi miền bắc hòa bình- và sau này, thống nhất đất nước. Ý thức hệ chính trị cứng nhắc, giáo điều và bảo thủ, cố chấp đến nỗi, ngay cả khi hệ thống XHCN đã sụp đổ, bắt đầu từ sự tan rã của Liên bang Sô viết, các nước Đông Âu, thì VN vẫn kiêu hãnh gương cao ngọn cờ định hướng XHCN- kể cả khi chuyển đổi cơ chế thị trường. Và “cái đuôi” XHCN luôn định hướng “cái đầu” kinh tế thị trường. Trong khi nền tảng lý luận vốn mỏng manh, non kém, mù mờ, nên cứ mày mò một mình một hành trình, bất chấp quy luật thực tiễn của kinh tế thị trường. Dẫn đến dở khóc dở cười mà sự “sửa sai” chỉ là đi lại những bước đầu tiên để hội nhâp kinh tế, bị tác động mạnh mẽ bởi những Hiệp ước kinh tế của thế giới hiện đại.

Đó là con đường “vòng trôn ốc” đáng buồn, đáng tiếc. Mất bao thời gian, công sức của một dân tộc vốn phải đổ nhiều xương máu để bảo vệ độc lập, chủ quyền đất nước. Quá buồn!  😦  😦  😦

Câu hỏi thứ ba: Ngắn gọn hơn, vì sử gia Anh Lord Acton đã dự báo và tổng kết sâu sắc, mà Việt Nam chỉ là thích … dẫm chân vào “vết xe đổ” mà thôi- Đó là “Quyền lực làm con người tha hóa. Quyền lực tuyệt đối sẽ dẫn đến tha hóa tuyệt đối”  😀  😀  😀  . Sự mất niềm tin của người dân bao giờ cũng trực giác và cụ thể, trước hiện tượng “một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên” suy thoái, tha hóa, trước thảm trạng tham nhũng, lợi ích nhóm giằng xé, trong khi Pháp luật chỉ là anh hài mang tên Công lý  😦  😦  😦

——————  

Tôi cũng đã được đi học Chính trị cao cấp và được ” sáng” ra nhiều điều. Tuy nhiên, tôi thấy có mấy vấn đề mà không ai phân tích, không ai nhắc đến…
Nay tôi xin nêu ra đây, rất mong được các nhà chính trị, các bậc thức giả chỉ bảo.
Tiếp tục đọc

Giải thích Luật Biển và nội dung liên quan đến việc kiện Trung Quốc.

Tác giả: Chuyên gia Vũ Quang Việt và Luật sư Tạ Văn Tài

.KD: Trước tình hình XH có rất nhiều ý kiến xung quanh vụ việc bãi Tư Chính và đòi khởi kiện Trung Quốc ra Tòa án QT, mới đây, một số chuyên gia, luật sư am hiểu về Luật Biển có trao đổi về vấn đề này. Nhận thấy đây là những kiến thức rất cơ bản xung quanh chủ quyền biển đảo, chủ Blog xin phép được đăng lên để bạn đọc hiểu rõ những vấn về căn cốt, thuộc về chủ quyền đất nước và của luật pháp quốc tế

.Trân trọng cảm ơn các anh Vũ Quang Việt, Tạ Văn Tài. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ những kiến thức cực kỳ cần thiết

————–

  1. Việt Nam không thể kiện TQ “xâm chiếm gây hấn với chủ quyền biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông”. Muốn kiện về chủ quyền đảo/đá thì Trung Quốc phải đồng ý ra tòa, đó là nguyên tắc của Luật Biển khi hai nước hay hơn có tranh chấp chủ quyền. Nếu TQ không đồng ý thì tòa luật biển không có quyền xử.  

Tiếp tục đọc

Nguyễn Minh Châu: Nhà văn và sự nghiệp dân chủ hóa đất nước!

Tác giả: Nguyễn Minh Châu (theo FB Mau Duc Nguyen)

.….Thằng nhà văn nước nào cũng vậy, ngoài tiếng nói trong tác phẩm phải có tiếng nói xã hội, tiếng nói trước công bằng và bất công, trước chiến tranh và hòa bình. Nhưng địa vị thằng nhà văn mình thấp quá, làm gì có tiếng nói ấy. Theo tôi làm một thằng nhà văn Việt Nam lúc này mà tìm cách lẩn tránh vấn đề dân chủ là thiếu tư cách – kể cả việc anh núp sau lập luận rằng văn học là cái gì lâu dài, sâu xa, để đời….. (Nguyễn Minh Châu)

.KD: Tác giả của “Những lời ai điếu cho một nền văn học”, mất ngay 23-1-1989 ở tuổi 59. Ngày 29-11-1988 ông gửi cho ông Nguyễn Trung Thu bức thư này. Cũng coi như là Di cảo cuối cùng của ông- theo FB Mạu Duc Nguyen

.Đọc bài viết ngắn ngủi nhưng đầy nỗi niềm về “dân chủ” của nhà văn Nguyễn Minh Châu, mới thấy rằng, dân chủ chính là khát vọng muôn đời của những người cầm bút (nếu không thì sao lại có Nhân văn- Giai phẩm?). Dân chủ chính là văn hóa, văn minh đỉnh cao của một XH phát triển. Vì khát vọng đó mà nhà văn VN, vào những giây phút cuối cùng của đời mình đã phải “Đi tìm cái tôi đã mất”, như Nguyễn Khải, hay như Nguyễn Minh Châu “Những lời ai điếu cho một nền văn học” như Nguyễn Minh Châu- đầy cay đắng.

.Nhưng Dân chủ khiến cho Quyền lực sợ hãi vì mất đi lợi ích cai trị, coi thân phận con người chỉ như “Trại súc vật”

.Dân chủ cũng đòi hỏi Quyền lực phải minh bạch, và Pháp luật phải được độc lập, thượng tôn

.Vì thế mà những dòng Di cảo của một nhà văn như Nguyễn Minh Châu vẫn chỉ là Di cảo đầy niềm đau… Chừng nào lợi ích Quốc gia, mà nền tảng là Dân chủ, văn minh, văn hóa chỉ là những ngôn từ… Đẹp!  😦  😦  😦

.Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

Title bài, chủ Blog xin đặt 

———— 

Ông Thu ơi,
Bấy giờ là hoàng hôn của một ngày nắng như đổ lửa của đất miền Nam, tôi đang ngồi trên một chiếc giường cá nhân của nhà trai mà nhà chùa dọn cho nằm. Vẫn y hệt như cái giường lính hoặc giường “nhà văn” của tôi ở nhà mà chúng ta vẫn ngồi, tôi vừa đọc một lúc hai thư của ông. Tiếp tục đọc

Chỗ chưa đồng ý trong bài viết của nhà văn Phạm Đình Trọng

Tác giả: Dương Tự Lập
.
Nếu so tuổi tác với những kẻ bề trên kia thì tôi chỉ vào hàng con cháu. Tôi đã gặp họ trên trang báo, trên trang sách, trên đường phố, trong quán nước, câu lạc bộ, nhà xuất bản, tòa soạn báo, nhà riêng của họ, nhà bạn bè, hay ở ngay trong gia đình tôi tại Hà Nội khi họ đến chơi với cha tôi. Chẳng vì thế mà tôi vị nể, né tránh cái quyền phê phán họ (Dương Tự Lập)
.
KD: Mình không hề biết Dương Tự Lập là ai. Nhưng đọc bài viết này vừa giật mình, vừa mỉm cười. Một quan điểm riêng về văn chương, thi phú VN của tác giả thông qua số phận và nhân cách các văn nghệ sĩ VN khá rạch ròi, và ngôn từ thì “phũ”, vừa rất sòng phẳng, vừa gây cảm giác thật…đắng, thật đau
.
Ở một XH “chính trị là thống soái” thì văn chương, thi phú, và nhân cách VNS cũng chỉ thế thôi. Đáng thương và không nỡ giận là những VNS vì nồi cơm manh áo gia đình, nhưng đáng tởm là những vị vừa cơ hội, vừa trục lợi, vừa ham hố, lại tham lam quyền lực, đã đánh mất nhân cách mình (mà không thể hoặc ko dám “Đi tìm cái tôi đã mất” như Nguyễn Khải- ít nhất cũng còn đáng cảm thương).
.
Thế nên văn chương, và nhân cách VNS nước Việt thế này, thật…  Thảm!
.
Quyền lực chính trị có thật sự “trọng” họ không? Nói thẳng là “không”!  😀  😀  😀
.
Nhưng vì sao mà có một nền văn chương lẫn nhân cách VNS thế này?  Không lớn được và không “ngẩng đầu” nổi  😦  😦  😦
.
Mình đăng lên Blog để thêm thông tin cho bạn đọc, không phải để đăng FB.
——————-
15-8-2019

Nén hương cho Bùi Tín và Tô Hải

Thấm thoắt đã qua giỗ đầu của hai nhân cách lớn là Bùi Tín và Tô Hải. Rất mến nhà văn Phạm Đình Trọng với nhiều bài viết của anh trình làng. Mới đây, được xem lại bài viết: Những Người Cuối Cùng Của Thế Hệ Hào Hoa Mà Lạc Bước Đã Ra Đi, đăng trên Tiếng Dân ngày 12/8/2018, tiếc thương hai Con Người là nhà báo Bùi Thành Tín và nhạc sĩ Tô Đình Hải, mất cùng ngày 11/8/2018 cùng ở tuổi 91.

Cùng sinh năm 1927, cùng là những chàng trai lớn lên ở Hà Nội, cùng chí hướng, cùng gặp buổi can qua dâu bể của đất nước. Bùi Tín mất ở quê người, nước Pháp. Tô Hải mất tại quê nhà, nước Việt.

Tiếp tục đọc

Biển Đông khủng hoảng lần 2: Đối đầu tại bãi Tư Chính leo thang

Tác giả: Nguyễn Quang Dy

KD: Tác giả Nguyễn Quang Dy gửi cho bài viết này. Một bài viết phân tích sâu sắc tình hình Biển Đông nói chung, bãi Tư Chính nói riêng trong nhằng nhịt những lợi ích của các QG. Và nêu rõ 07 giải pháp cụ thể rất phù hợp, chuẩn xác. Trong bối cảnh hiện nay, giải pháp trước mắt cần làm ngay là “phải nâng cao năng lực cảnh sát biển và hải quân để đối phó với các nguy cơ mới”. Giải pháp mang tính chiến lược và lâu dài là “thoát Trung”. Nhưng xin đừng hiểu “thoát Trung” theo nghĩa thiển cận, mà chính là cần phải nâng cấp quan hệ lên đối tác chiến lược với Mỹ, và vận động các nước lớn như “bộ tứ ” hợp tác khai thác dầu khí tại Biển Đông. Quan trọng không kém, là đối tác chiến lược với Mỹ, các nước văn minh ở những lĩnh vực khác. Đó là thách thức nhưng đó cũng chính là cơ hội.

Xin đăng bài để các bạn chia sẻ

——————–

Bản quyền hình ảnh Getty Images
Image caption Một tàu thăm dò Hải Dương của Trung Quốc (BBC Tiếng Việt)

Biển Đông khủng hoảng lần 01 khi Trung Quốc bất ngờ hạ đặt giàn khoan HD-981tại vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam (tháng 5-7/2014), làm Hà Nội bị sốc và quan hệ hai nước khủng hoảng. Đồng thời, Trung Quốc còn ráo riết thay đổi thực địa bằng bồi đắp và quân sự hóa các đảo/đá mà họ chiếm tại Hoàng Sa và Trường Sa, để kiểm soát Biển Đông theo “đường chín đoạn”,  vi phạm trắng trợn luật biển quốc tế năm 1982 (UNCLOS). Tiếp tục đọc

13 bài học cuộc sống nên ghi nhớ

Tác giả: theo FB người Trung Niên- (Sưu tầm). Nguồn: New Dharma Readers

KD: Bạn bè gửi cho stt này. Đọc mà lặng đi, suy ngẫm vì quá thấm thía. Người viết hẳn phải rất trải đời, chiêm nghiệm cùng quan sát. Từng yêu, từng đau, từng tri kỷ, từng chia xa, từng cay đắng, từng bao dung…
Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ
—————  
Trong hình ảnh có thể có: chim và văn bản
1. Trong bất cứ mối quan hệ nào, nếu bạn nhận thấy mình không được tôn trọng, hãy ra đi cho dù là tình bạn hay tình yêu.
2. Đôi khi chúng ta phải chấp nhận việc quên đi một số người trong quá khứ. Bởi vì một lý do đơn giản: Họ không thuộc về tương lai chúng ta!

Tiếp tục đọc

Về cuộc chiến tranh biên giới 40 năm trước

 Tác giả: Vũ Ngọc Hoàng

 Không để vì thù hận mà nóng đầu mất tỉnh táo là bản lĩnh và tư duy đúng, cũng như không chưởi bới lẫn nhau để tạo không khí hữu nghị là việc cần thiết, nhưng không nói rõ hết sự thật một cách trung thực và thẳng thắn với nhau để rút ra những bài học chung về văn hóa sống cùng, cũng như không để cho nhân dân biết rõ về bản chất, nguyên nhân và đặc biệt là chưa tôn vinh đầy đủ và kịp thời công trạng của những người đã chiến đấu hy sinh trong cuộc chiến tranh vệ quốc ấy thì đó là điều không đúng. Khuyết điểm thì phải sửa, đừng để nhân dân hiểu nhầm và những ý kiến không tốt lợi dụng điều ấy để xuyên tạc về động cơ và bản chất của sự việc (Vũ Ngọc Hoàng)

KD: Tác giả Vũ Ngọc Hoàng gửi cho mình bài viết này. Đây là bài viết đã đăng trên một tạp chí, một ngày sau, không rõ vì sao đã bị gỡ xuống. Xin đăng để mọi người chia sẻ

—————

 Đó là cuộc chiến tranh vệ quốc của quân và dân ta tại khu vực biên giới phía bắc năm 1979. Tôi còn nhớ khi nghe lời  một bài hát của nhạc sĩ Phạm Tuyên vang lên “Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới, đưa toàn dân ta vào trận chiến đấu mới, quân xâm lược bành trướng dã man, đã giày xéo mãnh đất tiền phương, lữa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương…” thì mọi người Việt Nam ai cũng xúc động vì sự hy sinh và chiến đấu anh dũng của quân và dân phía bắc nước ta, nhiều thanh niên ở mọi miền tổ quốc đã xung phong lên đường ra trận để bảo vệ biên cương. Tiếp tục đọc

Hồi kết phải đến của dự án đường cao tốc Bắc- Nam

Tác giả: Tô Văn Trường

.Với sự chậm trễ đáng ngờ của dự án đường sắt trên cao Cát-Linh-Hà Đông, nhiều ý kiến cho rằng tiến độ của dự án này và nhiều dự án khác có vốn Trung Quốc có liên quan mật thiết đến sự “ấm-lạnh” của quan hệ chính trị Việt Trung.

….Bộ Chính trị và Chính phủ nên đề ra chủ trương: Dứt khoát việc làm đường cao tốc Bắc Nam do nước ta tự làm trên cơ sở thực hiện mọi chính sách và biện pháp đúng đắn nhằm huy động vốn và năng lực thi công trong nước. Loại bỏ hoàn toàn việc cho nước ngoài dù là ai tham gia đấu thầu – với lý do Việt Nam phải tự lực vươn lên, cụ thể là khi sử dụng PPP trong nước đối với 01 số đoạn của dự án thì phải nêu yếu tố an ninh quốc phòng là quan trọng hàng đầu, giao cho Bộ GTVT cập nhật dự án thì khi đó Bộ mới danh chính ngôn thuận hủy mời thầu như vừa qua (TVT).

.KD: Tác giả Tô Văn Trường vừa gửi cho bài viết này, nêu rõ những giải pháp cụ thể về chuyển hình thức đấu thầu lựa chọn nhà đầu tư trong nước, cơ chế vốn đầu tư cho dự án, phương án đầu tư đề xuất cho phù hợp với tình hình hiện nay. Đó là những giải pháp quan trọng để dự án đường cao tốc Bắc- Nam có thể thực thi, phù hợp thực tiễn, có lợi ở hai điểm quan trọng: Vừa nâng khả năng của các doanh nghiệp trong nước, cổ vũ lòng yêu nước của chính các doanh nghiệp và người dân. Quan trọng hơn, để XH đỡ bất an, khi lòng dân đỡ tổn thương, nghi ngờ và phân ly, phân hóa sâu sắc trước nguy cơ an ninh chủ quyền đất nước bị đe dọa và thách thức

——————

Ảnh Báo Tuổi trẻĐây là dự án có tầm quan trọng quốc gia, rất phức tạp liên quan đến chính trị, kinh tế,  xã hội – môi trường và đặc biệt là ảnh hướng đến quốc phòng, an ninh của đất ước nên còn nhiều ý kiến tranh luận dưới các góc nhìn khác nhau cũng là điều dễ hiểu.

Tiếp tục đọc

Học và không học những gì từ Trung Quốc?

Tác giả: Tống Văn Công

CLBNBTD: Những điều nên học và không nên học từ Trung Quốc được bàn luận dưới góc nhìn của một nhà báo kỳ cựu.

Cuộc tranh luận về việc Việt Nam nên học tập hay cần phải tìm mô hình phát triển khác Trung Quốc được giới học giả quốc tế và trong nước, thậm chí cả một số cựu lãnh đạo bàn thảo khá sôi nổi.

Trong khi nhiều người cho rằng Việt Nam phải khác Trung Quốc thì tác giả Tống Văn Công, nguyên Tổng biên tập Báo Lao động giữ quan điểm Việt Nam cần học hỏi những điều hay và tránh những khiếm khuyết mà Trung Quốc đã mắc phải.

Bài viết dưới đây thể hiện góc nhìn riêng của tác giả. Mời bạn đọc cùng tranh luận.

KD: Bạn bè gửi cho bài viết này.

Tống Văn Công là một nhà báo từng làm tổng biên tập lần lượt ba tờ báo của công đoàn là Lao động Mới, Người Lao động và Lao động. Nhưng năm 2014 ông từ bỏ Đảng CS và… sang Mỹ định cư

Từng đó trích ngang lý lịch có thể làm cho bạn đọc giật mình. Số phận mỗi con người do mỗi cá nhân họ quyết định và tự chịu trách nhiệm. Nhưng bài viết dưới đây là cái nhìn của một nhà báo, nhà quản lý báo chí già đời, có những trải nghiệm, quan sát sắc sảo, vì thế nhận thức và tư duy của tác giả rất đáng quan tâm, tham khảo

Blog KD/KD lấy tiêu chí phục vụ Đất nước, sự tiến bộ của XH làm trọng. Không định kiến với bất cứ cá nhân nào, nếu họ luôn hướng về nguồn cội, mong muốn XH phát triển, dân chủ và văn minh.

Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

——————

Chúng ta không có nhà tư tưởng Đổi mới

Ngày 18-9-2009, Nhân dân nhật báo Trung Quốc có bài “Có thể bắt chước mô hình Trung Quốc được không?”. Bài báo cho rằng Việt Nam “bắt chước 100%” mô hình Trung Quốc và Việt Nam “cần thực sự nhớ ơn mô hình này”.

Tiếp tục đọc

Vãn hồi văn hóa, đạo đức xã hội và thực hành dân chủ

Tác giả: Phan Hồng Giang (Mai Nam Thắng thực hiện)

.Theo tôi, còn có một việc khác cấp bách hơn, có sức tác động sâu rộng hơn, bao trùm lên mọi lĩnh vực, đó là việc cải cách thể chế xã hội, nói cách khác là đổi mới chính trị. Từ mười mấy năm trước, Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ X (năm 2006) đã chỉ rõ sự cần thiết phải tiếp tục đổi mới kinh tế đi đôi với đổi mới chính trị. Tiếc rằng trên thực tế chúng ta chưa làm được bao nhiêu theo hướng này. Thể chế xã hội là điều tác động mạnh nhất đến đời sống xã hội nói chung và  văn hóa nói riêng. Một thể chế phù hợp, đáp ứng được nhu cầu phát triển con người và xã hội một cách bền vững, là thể chế trước tiên phải bảo đảm các quyền cơ bản của con người – đó là “quyền sống, quyền bình đẳng, quyền tự do dân chủ, quyền mưu cầu hạnh phúc” như Tuyên ngôn độc lâp năm 1776 của nước Mỹ đã khẳng định và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhắc lại trong bản Tuyên ngôn độc lập khai sinh nước Việt Nam mới, tại Quảng trường Ba Đình ngày 2/9/1945 (Phan Hồng Giang)

KD: Một bài phỏng vấn và trả lời về chủ đề Văn hóa rất sâu sắc của TSKH Phan Hồng Giang. Cái cách thể chế XH chính là sự thay đổi theo hướng tích cực, đáp ứng và tương thích với nền kinh tế thị trường mà nội hàm của nó cũng đang phải điều chỉnh không ít trước thách thức hội nhập. Chỉ tiếc, XH này, người Việt nói nhiều làm ít. Vì lẽ đó mà con tàu VN khởi hành đã muộn, tốc độ rì rì và luẩn quẩn trong những mâu thuẫn nội tại

Vì sao? Hay bởi vì lợi ích QG thì không thể bằng … lợi ích nhóm?

————–

Văn Nghệ:  Chúng tôi xin giới thiệu nội dung cuộc trao đổi của Văn nghệ với nhà văn, dịch giả, Tiến sĩ khoa học Phan Hồng Giang, Nguyên Viện trưởng Viện Văn hóa Nghệ thuật – Bộ Văn hóa – Thể thao & Du lịch, về chủ đề “Xây dựng và phát triển văn hóa, con người Việt Nam đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững đất nước”

Trao đổi trực tiếp về vấn đề trên đây, nhà văn, dịch giả, Tiến sĩ khoa học Phan Hồng Giang thẳng thắn nhìn nhận: Không phải bây giờ ở ta mới có hiện tượng suy thoái về văn hóa, đạo đức xã hội, mà thực ra đã có dấu hiệu suy thoái từ rất lâu.

Tiếp tục đọc