Nỗi buồn hạnh phúc

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

.Hôm nay, tự nhiên nhớ tới bài thơ mình viết tặng cho một cô bạn gái, khi hai chị em chia sẻ với nhau về tình yêu và hạnh phúc của người đàn bà. Em chỉ bảo, đó là Nỗi buồn Hạnh phúc chị ạ. Không phải ai cũng có được những nỗi buồn hạnh phúc đó đâu chị.

.Mình xin đăng lại như một sự cảm ơn mọi tấm lòng bạn bè trên FB đã luôn chia sẻ, và cả cổ vũ lẫn nâng đỡ cho mình không mệt mỏi, quỵ ngã…

——————–.                                                                                                                                                       (Viết cho Ngày 15/8)

Em gọi đó là những nỗi buồn hạnh phúc
Giữa hành trình điên đảo đắng cay
Vị an lành yêu thương trân quí
Thấm thía lắng sâu dâu bể kiếp này
.
Hoa cứ mở và gió thì cứ gió
Hương cứ thơm cho trời đất ngạt ngào
Tình cứ nở mặc vũ vần giông bão
Cung đàn thơ hư ảo với thanh tao Tiếp tục đọc

Phố hoa

KD: Trời thì xầm xì, đời thì ầm ĩ chuyện Trịnh Xuân Thanh. Thú thực cả tuần nay thấy rất buồn về vụ việc này. Chợt nhớ dịp đi Thanh Hóa. Bất ngờ lọt vào khu FLC Thanh Hóa. Gọi là Phố hoa cũng không ngoa. Cả một dãy phố quy hoạch xen kẽ các biệt thự liền kề là những bụi hoa, giàn hoa tuyệt đẹp. Bỗng thèm quá, khi nào HN mình có nhiều khu Phố Hoa thế này nhỉ 

Tiếp tục đọc

“VietNamNet xưa”

KD: Đó là cách gọi của một nhóm chúng mình với nhau, khi muốn tụ hội những người ở VietNamNet “xưa” và nay (vẫn còn làm việc) nhân một cuộc vui nào đó. Hoặc là để tiếp đón một người ở xa về, hoặc có niềm vui muốn mọi người cùng chia sẻ. “Xưa” từ khung cảnh- một nhà hàng Hà Nội cũ… cho đến con người. Trong số 09 người tụ hội hôm đó, thì 05 người đã là người “xưa”. Người “xưa, cảnh “xưa”…. Còn tình người lúc nào cũng… vui vẻ, cũng “cũ” 😀

Xin đưa mấy tấm ảnh để bạn đọc chia sẻ:

– Chín người thì đã có 05 người là người “xưa

– Ảnh Cựu TBT VNN Nguyễn Anh Tuấn (vừa ở Mỹ về) và mình

-Nhà hàng HN …xưa  😀

-Mình và Nguyễn Phú Cương, một người lính- người bạn thân thiện ở VNN, hai chị em rất quý nhau.

Tiếp tục đọc

Đi xích lô ở Hội An

KD: Mình và em Cao Kim Yen gắn bó nhau suốt cả mấy chục năm viết báo. Cứ thế hai cô nàng rong ruổi trên khắp mọi miền đất nước. Dạo đó, đi Huế, rồi đi Quảng Nam, thích thú nhất là khi đến phố cổ Hội An, mình được ngắm những chiếc xích lô, phương tiện giao thông thời Hà Nội cũ rất phổ biến nhưng đến thời bao cấp dường như vắng bóng, hổng biết tại sao. Có một buổi trưa, đi bộ mãi, đau chân quá, hai nàng bèn rủ nhau ngồi xích lô vừa đỡ đau chân, vừa được ngắm phố cổ Hội An giữa nắng hạ. Vừa có chút ngượng nên cứ rúc rích trên xe mãi. Chúng mình đây. Ảnh cũ cách đây gần 30 năm rùi 😀

Ngắm mưa…. nhớ nắng

KD: Có một ngày nắng hạ, em trai mình bảo: Trưa nay chị rảnh đi ăn trưa với em. Có mấy đứa con gái, chị ngồi nói chuyện cũng vui! Mình Ok ngay. Chị em mình vốn hợp chuyện, có khi nói đủ thứ trên trời dưới biển, cười phe phé. Vì thế đi đâu tiện có bạn bè, em rủ, mình lại “hộ tống” em lên đường. Nhưng cuối cùng, hai cô bạn gái vắng mặt vì có bận đột xuất. Chỉ có hai người có mặt, mà trong đó một người là nhân vật của công chúng và rất nổi tiếng- “Người đàn bà hát” Thanh Lam. Thanh Lam trông bên ngoài còn trẻ hơn cả khi nàng hát trên sân khấu. Xinh đẹp, hồn nhiên, có sự thông minh và sắc sảo riêng, nhất là đôi mắt thật cuốn hút người đối diện. Câu chuyện của bốn người trong trưa mùa hạ cách đây mấy ngày thật rôm rả. Hôm nay ngắm mưa mãi nên … nhớ nắng. Tìm lại mấy bức ảnh đưa lên cho đỡ buồn 😀

 

Tiếp tục đọc

“Tình sử” Cua- Duyên

 Tác giả: Kỳ Duyên                                            

Vậy mà cũng đã 3-4 năm xa cách nhau. Có biết bao vui buồn dâu bể…

Cảm ơn Cua. Cảm ơn “Tình sử Cua- Duyên”. Cảm ơn ngôi nhà Cua đã thiết kế kiêm thợ xây, vừa thanh nhã, vừa nữ tính, vừa …đáo để.

Để cho ai đã đến vẫn còn muốn quay trở lại    😀

———- 

Khi mình đưa stt Blog KD/KD đạt 20 triệu hits lên FB, cô bạn gái kiêm còm sĩ Le Van Anh chợt nhắc: Mới dạo nào chị “ra ở riêng” giờ đã 20 triệu hits rồi. Em chúc mừng chị.

Cái còm của cô bạn gái khiến mình rưng rưng xúc động. Mới đó mà tưởng như đã rất lâu, rất lâu rồi

Dạo đó, mình chưa mở Blog. Còn Blog HM lại rất nổi tiếng. Không chỉ vì có các bài viết hay, hóm, mà ở cái “Hang Cua” thân ái này- tên mình đặt cho Blog HM, còn tập hợp được cả một đội ngũ còm sĩ, chả biết mặt mũi, nghề ngỗng ra sao nhưng cực kỳ gắn bó. Đặc biệt nhất, khi nổi hứng lên chúng mình thường còm bằng thơ, đấu khẩu với nhau cũng bằng thơ. Đọc vừa cảm động vừa cười chảy nước mắt nước mũi. Người hay đấu thơ với mình là còm sĩ “Tịt Tuốt”, nay không biết ở phương trời nào. Vì chưa bao giờ còm sĩ để lộ danh tính.

Nhưng mình nhớ nhất lời hẹn của chàng Tịt Tuốt, đến một ngày nào đó chàng sẽ đón mình bằng một chiếc xe có “lỗ thủng” hệt chiếc xe của chàng Obama thuở thiếu thời đón nàng Michelle đi chơi. Và mình vẫn cứ đợi. Đến tận… bây giờ  😀

Tiếp tục đọc

BLog KIM DUNG/ KỲ DUYÊN đạt 20 triệu hits

Tác giả: KD/KD  .
.
KD: Cầm bút từ trước đến giờ khi còn là cô nhà báo trẻ trung, khờ dại, đến giờ là một nhà báo chuyên nghiệp, có nghề, có thêm cái blog nhỏ bé này, “cái ô” duy nhất là năng lực và nhân cách riêng mình! Không ai khác, không có gì khác ngoài chính bản thân mình.

.Cũng có thể coi là sự cô đơn, nhưng là sự cô đơn cần thiết của người cầm bút

—————                                         

Bất ngờ, vào lúc khoảng 6.30 giờ chiều nay khi nhìn vào cột mốc, thấy cái Blog KD/KD bé nhỏ của mình đã cán mốc hơn 20 triệu hits. Bỗng thấy vui vui. Mới ngày nào, em Blog lẹt đẹt 02 triệu hits, nay em đã gấp 10 lần như thế

Blog KD/KD lập ra- với mình chỉ như một sân chơi cá nhân, chủ yếu để gửi gắm nỗi lòng- Yêu cần tri kỷ, viết cần tri âm. Tri kỷ hay tri âm gì thì trước hết vẫn là chia sẻ mọi niềm vui nỗi đau của đất nước, của cộng đồng trước yêu cầu phát triển và hội nhập. Dù nhỏ bé, nhưng Blog luôn vui với cái vui của đất nước, đau với cái đau của đất nước. Và mong mỏi đóng góp vào việc xây dựng một XH phát triển lành mạnh, văn hóa và văn minh, với thái độ cố gắng công bằng, công tâm, khách quan, không cực đoan.  Còn khi mệt mỏi quá, tránh sao những mỏi mệt đời thường của một người đàn bà cầm bút, thì gửi gắm vào những câu thơ, những bức ảnh làm đẹp. Đàn bà, cho dù già vẫn thích làm đẹp. Và mình không phải ngoại lệ. Còn những câu thơ, làm lòng mình chùng xuống, để rồi lại gắng đứng lên- đi tiếp…

Có lần, một số bạn đọc ở nước ngoài hỏi thẳng khiến mình ngỡ ngàng: Đằng sau chị là ai? Sau phút sửng sốt, mình phá lên cười, vì hiểu dụng ý của họ, mình chỉ bảo: “Cái ô” duy nhất là năng lực và nhân cách của mình. Vậy thôi. Cầm bút từ trước đến giờ khi còn là cô nhà báo trẻ trung, khờ dại, đến giờ là một nhà báo chuyên nghiệp, có nghề, có thêm cái blog nhỏ bé này, luôn là vậy! Không ai khác, không có gì khác ngoài chính bản thân mình.

Cũng có thể coi là sự cô đơn, nhưng là sự cô đơn cần thiết của người cầm bút

Tiếp tục đọc