Mộng du…

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

.KD: Ngày cuối tuần, nhớ tới câu trả lời bằng thơ cho một bạn hiền- người hiền, giờ đã ở rất xa, rất xa… Xin đăng lại, cho đỡ buồn 

———————–

“Anh trở về như kẻ mộng du
Chân bước không chạm đất
Còn đây gương mặt dáng người ánh mắt
Đâu rồi thương nhớ
của anh…”

-Anh đã qua tuổi thiên thanh
Thấy trời cao và trăng sao lồng lộng
Thấy đời đẹp ngọt lành lý tưởng
Bản tình ca nào cũng hào hùng giao hưởng
ngất ngây

Tiếp tục đọc

Nhà báo đảng viên

Tác giả: theo FB Trung Bảo
.
Thân phận một nhà báo ở Việt Nam hôm nay còn cay đắng hơn ngày trước, nếu đôi khi người làm báo tự vấn lại việc mình đang làm. Không chỉ tránh né hoặc luồn lách để đưa cho được sự thật mà không bị Tuyên giáo khiển trách, bây giờ họ còn phải lựa chọn để tránh các đề tài chạm đến các doanh nghiệp “ông lớn” là “đối tác” của báo, hay thật ra, chỉ là “đối tác” của các vị trong BBT. Và, bây giờ nếu không phải là đảng viên thì sẽ không được ngồi ở vị trí có thể tham gia quyết định nội dung tờ báo.
.
Dường như, thay vì tìm kẻ hở để lách mình qua các rào sắt ngăn chặn tự do, những người có quyền ở báo Thanh Niên rất thích thú trong việc tiếp tay bịt kín mọi khe hở nếu có. Giam giữ đồng nghiệp và giam giữ chính mình. Để ở đó họ tha hồ điều khiển các nhóm lợi ích làm tiền cho chính mình (Trung Bảo).
.
KD: Một bài báo hiểu rất rõ thân phận nhà báo. Dù vậy, để có được những bài báo mình tâm đắc, cho dù có cây kiếm treo lơ lửng trên đầu, người làm báo vẫn có niềm hạnh phúc- đó là nói đươc điều mình cần gửi gắm, nhất là trong một XH phải đeo “vòng kim cô”. Bỗng bật cười, nhớ tới chuyện của mình. Đó là ngày Tuần VN đăng bài viết của mình: Số phận độc tài!

Chỉ hai tiếng sau, lệnh từ Ban TGTW xuống, phải gỡ bài. Và … TVN bị phạt vì đã đăng bài đó

Mình và bạn phụ trách TVN khi đó, chạy tuốt vào nhà WC nữ, đứng rúm lại với nhau ở đó. Mắt nhìn nhau đầy… “thông đồng”. Và cả hai chị em bỗng phá lên cười. Rồi thì thào: Kệ, chỉ cần nửa tiếng đã là tốt lắm rồi. Mà đây những hai tiếng! Nửa tiếng, thời IT, thì đã là tuyệt vời.

Mình khi đó phụ trách mục Phát ngôn và Hành động ấn tượng- một chuyên mục  bình luận chính trị- xã hội nhạy cảm nhưng được bạn đọc yêu thích vô cùng. Nhưng rồi một bữa, bạn phụ trách TVN hốt hoảng gọi: Chị ơi, có lẽ phải đóng mục lại thôi. Vì sao? Cậu AN phụ trách trực tiếp nói với em: Em nói với bà Kỳ Duyên đóng mục đó lại, vì bọn anh bị sức ép của “trên” phải tìm ra sơ hở để bắt bà Kỳ Duyên. “Trên” là ai khi đó, mình biết!  😀

Dĩ nhiên sau đó, mục này phải… tự đóng. Rồi chỉ một tuần sau, không chịu đựng nổi, bọn mình lại bàn nhau, ra mục Phát ngôn cuối tuần- không có chữ Hành động nữa vì “nhạy cảm”. Chỉ 03 tháng sau, Phát ngôn cuối tuần cũng không được… phát ngôn nữa, vì lại phải “khâu miệng”…

Chuyện làm báo còn dài dòng lắm. Nhưng kể như vậy để thấy thân phận nhà báo lúc nào cũng có thể như cá nằm trên thớt, nếu viết thẳng, viết thật. Nếu như lại không may chẳng có vị sếp cao nhất nào của tòa soạn đủ can đảm bênh vực. Thì câu chuyện của báo Thanh Niên hôm nay cũng chẳng có gì khó hiểu

Vì thế mà mình thêm quý trọng các nhà báo như trong phần kết của bài này: Không có nhà báo đảng viên. Chỉ có nhà báo thật sự làm báo.

————

Đọc thêm bài Số phận độc tài mình đăng bên dưới, hoặc đọc đường link này: https://baomoi.com/so-phan-doc-tai/c/7228588.epi

Ảnh: Lao Động

Việc trèo lên vai đồng nghiệp để có một khuôn hình đẹp là chuyện thường thấy trong làng báo – Ảnh: NLĐ

Trong một tờ báo, nơi tôi từng làm việc, trước cửa là tấm bảng rất to về “Đạo đức người làm báo XHCN”. Một trong những điều ấy là “Tuyệt đối trung thành với lý tưởng XHCN”. Khi ấy, bản tính nông nổi khiến tôi đặt câu hỏi: “Nếu một khi sự thật không trùng với lý tưởng XHCN thì nhà báo phải làm gì?”

Toàn bộ 13 người vừa bị bãi chức vì không phải là đảng viên ở báo Thanh Niên đều là những người có thâm niên và chuyên môn dày dặn ở lĩnh vực của mình. Không phải ai trong số họ cũng làm việc trong khâu sản xuất nội dung, và cũng không phải ai trong số họ cũng sẵn sàng làm mọi thứ để có được tấm thẻ đảng nhằm giữ lại những gì đang có.

Tiếp tục đọc

Kiến trúc Nga

Tác giả: KD/KD

.KD: Sức mạnh và di sản văn hóa của mỗi quốc gia, cho thấy “đẳng cấp” văn hóa của QG đó không chỉ là những tác phẩm, kiệt tác văn chương, âm nhạc “phi vật thể”, mà dễ thấy nhất chính là những công trình kiến trúc mang tính “vật thể” đặc sắc, hoành tráng. Và nếu vậy, nước Nga chính là một trong những QG có đẳng cấp đáng nể.

————-


Nói đến kiến trúc nước Nga, thường người ta nhắc đến 7 công trình kiến trúc Nga tuyệt đẹp. Thì trong chuyến trở lại Nga mới đây, mình được đến 6 công trình (trừ nhà thờ Hồi giáo Kul-Sharif tọa lạc tại thành phố Kazan mình chưa được đến)

Đó là : 
Điện Kremli, công trình kiến trúc lừng lẫy của nước Nga, một trong những kiến trúc cổ nhất ở Matxcova. Ngày nay Điện Kremli là nơi làm việc của Tổng thống Nga. Điện Kremli được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1990.

Cung điện mùa hè Peterhof (cách thành phố St. Petersburg khoảng 20 km, nằm bên vịnh Phần Lan). Theo các chuyên gia, Cung điện mùa hè Peterhof được mệnh danh là “Thủ đô của các đài phun nước” và cũng được Unesco công nhận là di sản thế giới. Cung điện được xây dựng trên nền tảng kiến trúc La Mã cổ xưa, gồm 7 công viên, 20 lâu đài, 140 đài phun nước Tiếp tục đọc

Ảnh lạ: Cây đa- giếng nước- sân đình

KD: Bất ngờ, gặp được bức ảnh này trên FB Nguyễn Sơn Hải- cũng là một nhiếp ảnh gia với chú thích: Cây đa- giếng nước- sân đình trong chiều hoàng hôn ở đồng bằng Bắc bộ (qua góc chụp trên cao của nhiếp ảnh gia KEVIN-PHÁP, chụp từ PLYCAM). Kinh ngạc vì góc nhìn, và vẻ đẹp của bức ảnh. Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ
.

Các cụ “hiu trí” nước Nga/ Mà sao lại thấy rất là Việt Nam

Tác giả: Đặng Hải Nam

.KD: Không hiểu sao mình rất thích bức ảnh này của Đặng Hải Nam- cựu phóng viên báo ND thường trú tại Bắc Kinh (TQ). Bức ảnh chụp vô tình, không hề bố trí, và các cụ “hiu trí” trong ảnh không hề hay biết. Có lẽ thế mà nó rất thú vị bởi vẻ tự nhiên. Tự nhiên từ chiếc xe lăn, động thái chỉ tay diễn giải đến vẻ hóng chuyện của các cụ bà rất sinh động. Màu trắng của chiếc khăn, và màu quần hoa vô tình làm điểm nhấn cho bức ảnh sinh động, tươi sáng hơn. Một chút nắng chiều trên mái tóc “hoe râm”, và ánh nắng chiều ở vòm lá trên đường phố thủ đô Matxcova … Tất cả tạo nên một buổi chiều, một “tuổi chiều” êm dịu, nhẹ nhàng, bình yên và thư thái biết bao…