Tết quê

Tác giả: theo FB Thuong Nguyen

KD: Mình ko có quê, nên khi nhìn những bức ảnh này của fbker Thuong Nguyen chụp quê nhà của em (xã Liên Lộc, Hậu Lộc- Thanh Hóa) mà cứ ngẩn ngơ vì tuyệt quá. Nhưng bức ảnh quê nhà thật đầy sắc xuân. Hệt những bài học trong SGK năm xưa và khung cảnh mình hay tưởng tượng, mộng mơ một cách thích thú

Chủ nhân ngôi nhà, Cha và Mẹ của Thuong Nguyên người 96, người 86 tuổi, nhưng theo em Thương Nguyen, còn rất minh mẫn và chăm sóc khu vườn vô cùng cẩn thận, nên hoa trái bốn mùa

Nghe chuyện, thấy Thuong Nguyen thật may mắn

Quê nhà dịp Tết, hệt một bức tranh Xuân

Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ:

—————– 

Tiếp tục đọc

Một bông lộc vừng đậu xuống vai ta

Tác giả: KD/KD

.KD: Xuân sắp về. Không còn muốn nghĩ ngợi về Đồng Tâm nữa. Vì rất nặng nề. Mong năm cũ qua đi với một XH lòng người quá nhiều bất an, ly tán

————–  


Một bông lộc vừng đậu xuống vai ta
Hoa đã nở và lòng ta đã khép
Xưa khao khát một chân trời không chật hẹp
Con gió đòng đòng thổi lộng cánh đồng hoa

Hoa không nở và gió thì vô cảm
Vẩn vơ bay như ong bướm vật vờ
Cánh đồng hoang một màu buồn dĩ vãng
Nhạt mầu mây nhạt đến cả câu thơ

Tiếp tục đọc

Câu chuyện tình của “Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ”(Lời: Trần Hoài Thu. Nhạc: Phan Huỳnh điểu)

Tác giả: KD/KD.
.
KD: Bất ngờ, bắt gặp bức ảnh này trong album cũ của gia đình- nhà báo Trần Đình Chính, tác giả bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ (ký Trần Hoài Thu), được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc. Ca khúc nổi tiếng đó cũng là một trong những ca khúc mình yêu thích nhất.

Hôm đó, báo ND kỷ niệm Ngày thành lập 11/3 thì phải. Trần Đình Chính mời mình nhảy điệu Lăm vông. 

Chính đã trở về với cát bụi cách đây mấy năm vì biến chứng của bệnh tiểu đường

Ca khúc “Ở hai đầu nỗi nhớ” của Chính cũng có số phận thật đặc biệt

Dạo đó, Blog Hang Cua của Hiệu Minh là nơi bọn mình thường quây quần với nhau trên mạng ảo mỗi tối. Mình đưa bài viết này (đã đăng trên An ninh Thế giới cuối tháng), lên Hang Cua. Và thế là câu chuyện trở nên rôm rả. Bất ngờ nhất, mấy hôm sau mình nhận được thông tin của Chính, cho biết Chính đang mắc bệnh tiểu đường rất nặng, không có tiền cứu chữa. Chính có í nhờ mình rao bán bản quyền bài thơ đã được phổ nhạc.

Dạo đó, chưa có FB, và mình cũng chưa có Blog riêng. Sau khi bàn bạc với Hiệu Minh, với các bạn còm sĩ trong Hang Cua (trước đó, Hang Cua chúng mình cũng quyên góp với nhau chút ít và mình đại diện mang số tiền đó đến thăm Chính).
Nhưng làm thế nào để bán được bản quyền bài thơ đã trở thành ca khúc?

Mình bèn nhờ trang Anh BaSam (TTX Vỉa hè), và Blog Quê Choa của Bọ Lập- lúc đó là hai trang Web cá nhân rất nổi tiếng, đông bạn đọc “chào hàng”.

Rất may, ít bữa sau, một doanh nhân trong Sài Gòn lên tiếng, muốn mua bản quyền bài thơ đã phổ nhạc của Chính với giá 300 triệu đồng

Dù Trần Đình Chính đã không qua khỏi căn bệnh rất nặng, nhưng có lẽ khi trở về với cát bụi, Chính cũng cảm giác ấm lòng vì tình người, vì những gì lan tỏa và cuốn hút mọi con tim, mà ca từ Ở hai đầu nỗi nhớ, với nét nhạc da diết, đắm say của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, khiến bài thơ thêm thăng hoa

Xin đăng lại bài viết về sự sinh nở “Ở hai đầu nỗi nhớ”, dù tác giả của nó đã không còn nữa
—————-  


Có một ca khúc, ngay khi lần đầu được nghe, lập tức trở thành nỗi ám ảnh với tôi, bởi những cung bậc quá da diết. Nhưng còn bởi nó có một số phận riêng. Tiếp tục đọc

CHÀO ĐÓN NĂM MỚI 2020

Blog KD/KD: ChỈ còn ít giờ khắc nữa thôi, Năm mới 2020 sẽ về

  • Fbker Nguyễn Huệ Chí Thái, một CCB vốn quý mình nên tối qua gửi “thiếp” chúc mừng năm mới này, xin được thay bức ảnh cũ. với đề tặng của cá nhân anh í ạ. Cảm ơn ông anh NHCT  😀

Xin chúc tất cả các bạn đọc thân yêu của Blog KD/KD một năm mới sức khỏe, an lành và hạnh phúc. Để mỗi ngày thức dậy là một ngày vui

Cảm ơn các cộng tác viên, các cây bút có tên tuổi luôn cộng tác, hỗ trợ chủ Blog trong việc đưa bài vở hay, có chất lượng để mọi người được chia sẻ

Và cuối cùng, một năm mới mạnh khỏe,bình an, may mắn, nụ cười luôn thường trực- niềm hạnh phúc- cho những người thương yêu ruột thịt nhất của tôi

Tiếp tục đọc

A – men, lạy Đất Mẹ lòng lành

Tác giả: KD/KD

KD: Một Giáng sinh mới nữa sắp về. Xin được chúc bạn đọc của Blog KD/KD đón một Giáng sinh an lành, ấm áp, hạnh phúc. Và nụ cười luôn nở trên môi  😀  😀

* Bài tạp văn này, mình đã đăng trên mục Thư Hà Nội (VietNamNet) giữa những năm tháng giông bão của số phận. Đã bao lần, mình tìm đến các nhà thờ, đứng lặng lẽ quan sát các con chiên, ngắm kiến trúc diễm lệ của các nhà thờ, nghĩ về những khổ ải trước ngã ba đường cần chọn lựa. Và nghĩ về cả sự Dọn mình trước lương tâm.

Mỗi nhà thờ, như đều có tính cách, có số phận tựa như những con chiên trên hành trình đến nước Chúa.

Hôm nay, Giáng Sinh sắp về, xin được đăng lại bài viết như một sự chia sẻ lòng lành 
——————— 


Một người bạn, đang làm việc tại Tổ chức Ngân hàng Thế giới (WB), từ nước Mỹ xa xôi gửi cho tôi tấm ảnh Mùa Giáng sinh do anh chụp. Bức ảnh là cây thông Noel đặt ở phòng họp. Trên bức ảnh đó, thật thích thú và bất ngờ, tôi nhận ra giữa bao nhiêu lá cờ nhỏ xinh của các quốc gia trên thế giới, là kiêu hãnh một lá cờ đỏ sao vàng nổi bật trên nền lá thông xanh sẫm. Một mùa Giáng sinh nữa đã đến. 

Tiếp tục đọc

FACEBOOK và “ĐẤT LỀ QUÊ THÓI”

Tác giả: KD/KD

.KD: Thưa bạn đọc Blog! Mình tham gia FB, và hai ngày qua FB của mình đột nhiên bị khóa rất khó hiểu. May thay, hôm nay khóa đã được mở, nên mình có nhời với cộng đồng FB mình kết bạn và các bạn luôn chia sẻ, ủng hộ mình. Blog thì bị chặn, Fb thì bị khóa, mình đã U70- một nhà báo, một phụ nữ HN cầm bút nhưng sống văn minh, hiện đại và luôn mong muốn cho XH phát triển theo hướng văn minh, hiện đại, có luật pháp, không hiểu sao luôn bị “thói quê” ngăn cản

Mình không buồn cho mình. Mà buồn cho XH này, còn lâu mới khá được!  😦

————— 
Chào các bạn của cộng đồng FB thân yêu!

Thế là cuối cùng, FB cũng mở khóa cho mình sau 2-3 ngày bị “giam cầm trong ngục tối” 

Chuyện là thế này, và mình đến giờ vẫn không hiểu ra sao 

Đột nhiên nhận được yêu cầu nhập mã số vào tài khoản, và sau đó là thông báo tạm dừng trong thời gian nhất định.

Tiếp tục đọc

Sự quyến rũ của phụ nữ tuổi trung niên không phải ở nhan sắc mà là hương vị

Tác giả: theo Cmoney

Có người ví von rằng, phụ nữ cũng giống như rượu lên men vậy! Rượu càng để lâu càng ngon, hương càng nồng, vị càng đậm, phụ nữ càng sống có khí chất càng làm say đắm lòng người.

KD: Một bài viết hay tuyệt. Đến nỗi mình không biết nên trích đoạn nào. Vì đoạn nào cũng ý nhị, sâu sắc.

Người phụ nữ, theo mình cần có ba điều “Dưỡng” : 1) Dưỡng Thân (sức khỏe); Dưỡng Tâm (tâm hồn); và Dưỡng Tính (tính nết). Để cho dù không còn trẻ, thậm chí đã già, người phụ nữ vẫn phải đẹp, tâm hồn phong phú (kỵ nhất là sự… nhạt nhẽo)  và cái đẹp của tính tình, tính nết vẫn trở thành hấp lực, khiến người giao tiếp yêu quý, nể trọng

Xin đăng bài viết để các bạn đọc nữ, nên đọc và suy ngẫm, học hỏi và … dưỡng thần  😀  😀  😀

———————–

ặc biệt khi bước vào tuổi trung niên, phụ nữ đối đãi với cuộc sống càng thêm phần kiên cường, bền bỉ và đảm đang; đối với tình cảm thêm phần thành thục, lý trí, đối với tương lai lại thêm phần tự tin, bao dung hòa ái.

Phụ nữ khi bước vào tuổi trung niên chính là bước vào ngã rẽ cuộc đời, là thời khắc giã từ lứa tuổi thanh xuân để nghênh đón một thời kỳ mới của cuộc sống.

Thế gian muôn hình vạn trạng và phụ nữ cũng như trăm triệu sắc hoa, mỗi người mỗi vẻ, mỗi kẻ mỗi hương.

Tiếp tục đọc

Sài Gòn…

Tác giả: Ảnh- NAG Bùi Ngọc Lâm

KD: “Con đường xưa ta đi” (*)
Nắng vàng dát tóc hoe hoe
Lá me thêu hoa vạt áo
Mải vui quên cả nẻo về  😀
————–
(*) Câu của Thầy Phát Hòa

Ảnh mình và cô em dâu, con cậu ruột   😀