Ảnh hình…

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên 
.
KD: Hai bức ảnh này cách nhau hơn 30 năm có lẻ. 
————–

Những tấm ảnh đen trắng
Của một thời tóc ngắn ngây thơ
.
Những tấm ảnh màu đằm thắm
Của một thời yêu sống ngu ngơ
.
Những tấm ảnh nợ nhau từ kiếp trước
Để kiếp này xao xác những vần thơ
.
Tiếp tục đọc

Bình bài thơ: “Trả”

Tác giả: Đào Ngọc Chung

KD: Cách đây mấy hôm, FB nhắn gửi cho mình một kỷ niệm- bài thơ Trả- đăng một năm trước đây. Bài thơ là tâm trạng một thời tuổi đẹp. Có hạnh phúc, có thất vọng, có vui buồn đủ cung bậc… Và như ca dao xưa: “Tưởng nước giếng sâu em nối sợ gầu dài/ Đâu ngờ giếng cạn em tiếc hoài sợi dây”. Không gì đau đớn, tổn thương bằng lòng tin đặt không đúng chỗ!

 Và nhà thơ- thầy giáo Đào Ngọc Chung lại vừa gửi cho mình lời bình về bài thơ mà ông nói ông thích bài thơ này với đa tầng, đa nghĩa. Xin đăng cả bài thơ và lời bình cùng cảm nhận của riêng ông.

Cảm ơn nhà thơ Đào Ngọc Chung

————

TRẢ

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

Trời đã về chiều sao ta còn đứng đó

Dưới gốc cây ô liu lặng lẽ giã từ

Trả lại ai những lời xưa cũ

Gói u buồn cùng với chút gió thơ

Tiếp tục đọc

“ĐÊM LỘC VÀNG”

Xin được mượn cái title bài thơ của nhà thơ Hoàng Hưng- hay từ cái title đến cả bài thơ để đặt cho bài viết này. Và từ nay, sẽ là chủ đề của các buổi café Lộc Vàng. Bài thơ thấm đẫm khí chất người HN một thuở. Đau buồn đấy nhưng vẫn kiêu hãnh, tự tin đấy. Xin đăng cả bài để bạn đọc chia sẻ:


“”
Đêm Lộc Vàng
Hà Nội xưa sống lại
Sương giăng số phận đoạ đày.
Tiếp tục đọc

CHÚC MỪNG “KHAI TRƯƠNG CAFE LỘC VÀNG”

Tác giả: KD/KD

.KD: Hy vọng, ở rẽ ngoặt này, nghệ sĩ Lộc Vàng cảm thấy cuộc đời bình yên hơn, ấm áp hơn và nụ cười trên môi ông sẽ luôn thường trực- sau một chặng đường dài số phận lắm gieo neo, khổ ải.

———–


Xin được thông báo cho bạn đọc, bạn bè gần xa:

Tối nay, thứ hai, ngày 16/4, đúng 20 giờ tại tầng hai- Nhà hàng 46 An Dương- Yên Phụ- Hà Nội, sẽ khai trương Cà phê Lộc Vàng của nghệ sĩ Lộc Vàng.

Quý khách đến dự lễ khai trương, thưởng thức café, các đồ uống giải khát (riêng bia- được miễn phí) sẽ được nghe sự chia sẻ về tình yêu âm nhạc (nhạc tiền chiến) của người nghệ sĩ có thân phận “đặc biệt”- Lộc Vàng– thông qua những bản nhạc ông yêu thích, mê đắm.

Tiếp tục đọc

Sim tím…

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

KD: Nhân đưa bài về Hữu Loan, bỗng muốn tìm lại bài thơ này, mình viết trong một đêm đông khó ngủ, miên man nghe ghi ta Vô Thường độc tấu bản nhạc không lời Những đồi hoa sim.

Khi đó, có bạn đọc đã email, sao thơ KD buồn thế? Mình không biết trả lời sao 😀   . Và mới đây, cô bạn gái thân cũng nhắn tin: Thơ hay mà buồn quá  😀 

Xin đưa lại để bạn đọc chia sẻ.

———– 

Bỗng rung lên trong đêm đông giá lạnh

Ghi ta buồn Màu tím hoa sim

Gió cùng mưa như dừng như tạnh

Ngỡ ngàng nghe thao thức con tim

. 

Hoa sim tím những chiều biền biệt (*)

Hương xưa loang cho đời nay da diết

Gặp gỡ chia ly mảnh dẻ xuân thì

Để cây đàn cũng cất tiếng tình si Tiếp tục đọc

Bình về bài thơ Dư hương

Tác giả: Đào Ngọc Chung

KD: Bất ngờ mình nhận được đoạn bình thơ này của bạn đọc Đào Ngọc Chung- ông là nhà thơ, và cũng là một thầy giáo mình quen biết từ những năm mình còn là cô nhà báo trẻ, thỉnh thoảng gặp khi vào làm việc với Sở GD Hà Tây. Ông nói, ông thích bài thơ Dư hương của mình, và muốn mình đăng đoạn bình để đưa lên FB. Nhưng mình chỉ xin đăng lên Blog cho bạn đọc chia sẻ, lúc thư thái.

Tiếp tục đọc

Tình sưa…

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

Hôm nay FB nhắc và gửi lại cho mình bài thơ cũ cách đây 03 năm. Nhìn bức ảnh chụp dạo đi Lào bỗng thấy buồn. Dạo đó, mắt còn sáng và không cần đeo kính. Giờ, đi đâu cũng phải đeo kính thuốc. Thời gian và những thách thức khắc nghiệt  …

.

Bất ngờ quá bỗng một mùa sưa cũ
Nở trắng trời trắng phớt như mây
Ngỡ ngàng quá bỗng một ngày gặp gỡ
Để xưa về thao thức cả đêm nay

Bồng bềnh lá bồng bềnh hoa bồng bềnh hư ảo
Mắt lá nhìn lưu giữ cả mùa sưa
Bình yên là gió bình yên là khao khát
Nắng cứ vàng cho trời bỗng nhớ mưa

 

Tiếp tục đọc

Lộc Vàng và tình người

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

.Thực khách đến thăm Nhà hàng Cá Cử, nếu có nhu cầu, có thể được nghe, được thưởng thức những bản nhạc vàng thấm đẫm và lay động con tim, để cảm nhận- dù chỉ là bằng tai nghe- một chút không gian của một Hà Nội xưa cũ, vừa rất Hà Nội, vừa thoáng chút văn hóa tây phương, lịch lãm, bình yên và đầy vẻ đẹp mộng mơ qua giọng hát ngọt ngào đắm say của nghệ sĩ Lộc Vàng- dù “Cung đàn số phận” của ông đầy cay đắng.

—————–


Rất có thể, những bức ảnh này cũng sẽ là bức ảnh “lịch sử” của nghệ sĩ Lộc Vàng- người hát nhạc vàng đắm say đến nỗi bị tù tội. Vì sao nói là những bức ảnh “lịch sử”? Bởi cuộc đời nghệ sĩ Lộc Vàng sắp có rẽ ngoặt mới. Và Quán Lộc Vàng ở Ngõ 12 ĐẶng Thái Mai (Tây Hồ) hiện nay sẽ không tồn tại nữa. Câu chuyện là thế này: Tiếp tục đọc

“Theo nhau ta thì về…”

KD: Về quê đây là về quê chồng của mềnh và con dâu. Mùng 04 Tết, HN đã kẹt cứng xe, còn làng quê ở đây, nơi cả nhà mềnh về thật “thông thoáng”. Nhiều nhà chỉ còn ông già bà cả, thanh niên trai tráng đã ly hương từ ngày mùng 02 Tết rùi 😀 . Mưa xuân phơ phất. Chỉ thấy xuân trong lộc non, trong cành đào làm duyên trước ngõ… Hai mẹ con mềnh cũng ôm eo nhau, mắt cười tít, để làm… duyên trước mùa xuân. Ảnh đây 😀