Thu đợi…

Tác giả: KD/KD . Ảnh: NAG Nguyễn Đình Toán

  • Thưa bạn đọc! Do có công chuyện nên chủ Blog sẽ vắng mặt ở Hà Nội khoảng mươi ngày, bắt đầu từ ngày mai 9/10. Do vậy, rất khó có điều kiện cập nhật bài vở thường xuyên. Mong bạn đọc cảm thông và thứ lỗi

Chúc bạn đọc Blog luôn mạnh khỏe, bằng an và tràn đầy năng lượng sống

Hẹn gặp lại!  😀

—————-

Mùa thu nay ta lại lên đường
Hanh hao nắng mặc những ngày tầm tã
Bông cúc vàng bỗng hây hây cánh lá
Vân vi nhìn vân vi vấn vương

Mùa thu nay sao quyến rũ tâm hồn
Mênh mang quá rừng thu vàng hư ảo
Cung đàn tơ thanh tao chứa đầy giông bão
Chở nồng nàn da diết lênh đênh

Tiếp tục đọc

Có một trưa mùa thu rất đẹp…

Tác giả: NAG Nguyễn Đình Toán

Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên tiễn bà xã lên đường làm “Osin”. Và thế là có một buổi trưa mùa thu rất đẹp, gặp mặt các bạn bè thường nhật, các bạn ảo, chỉ biết tên, biết ảnh

Hai “ông tiên”  Phạm Xuân Nguyên và Đoàn Tử Huyến- một bức ảnh đặc sắc của NAG Nguyễn Đình Toán Tiếp tục đọc

Chuỗi ngọc

Tác giả: Hà Thành
.
KD: Đây là bài thơ của một người bạn tri kỷ viết cho mình từ xưa xửa xừa xưa, từ lúc mình còn trẻ hơn trong ảnh rất nhiều. Bạn ko biết làm thơ nhưng thích viết tặng cho mình. Giờ bạn cũng đã đi xa, rất xa…Đăng lên hôm nay, như một sự cảm tạ Bạn- một tấm tình


.
Nguời ta kiềng vàng chuỗi ngọc
Quanh cổ trắng ngần
Em tôi chỉ có chuỗi cười
Nở tự đôi môi
giòn tan xa gần

Trong vắt
Như tình em vô cùng
Như tình anh ăm ắp
Tháng năm

Tiếp tục đọc

Một thời tuổi trẻ- với GS Hồ Ngọc Đại

Tác giả: Kim Dung

KD: Ngày Tết ai lại đến làm việc nhỉ? Thế mà, mở cửa  phòng, cả nhà mình ngạc nhiên, ông đang ngồi viết sách. Ông bảo, Tết là thời gian mình tranh thủ nhất để làm việc. Ông khoe cuốn Cái và Cách đã ra. Ông đang viết một cuốn khác… Những ngày qua, cơn bão chửi bới ông khiến lòng mình đã rất đau. Một nhà khoa học dành cả đời sống chết vì trẻ em được đón nhận bằng những cơn chửi thóa mạ đến một kẻ mất nhân tính cũng không đáng phải nhận như thế. Mình đã rất đau!…

Mình tìm được bức ảnh này, không khỏi buồn cười. Dạo đó mới bắt đầu công cuộc Đổi mới. Mình đã điệu váy áo. Thế mà “phò mã” vẫn đi đôi dép lê-  giản dị và khá phổ biến ở các công sở thời đó. Giá là người ham quyền lực, hẳn ông đã sống một cuộc đời rất khác.

————-

Đến hôm nay, cơn bão xung quanh vụ CNGD của GS Hồ Ngọc Đại tạm lắng xuống, mình chợt nhớ tới bức ảnh này, và không khỏi buồn cười lẫn ngậm ngùi khi nhìn lại một thời tuổi trẻ

Mình khá thân với GS Hồ Ngọc Đại. Anh em thân thiết, hay trêu chòng nhau. Còn nhớ lần đầu tiên mới gặp HNĐ, mình đi họp ở Viện Khoa học GD, tại Cung Văn hóa Việt Xô. Họp xong, chị Đỗ Thị Xuân, Cán bộ nghiên cứu của Viện- người chị mình rất quý và chị cũng rất quý mình cùng lững thững đi dạo.

Mình bỗng thấy GS HNĐ lẽo đẽo đi theo hai chị em. Ổng cứ đi sau đọc rất to: “Chị Xuân ơi/ Đi đâu cho Đại theo cùng/ Đói no Đại chịu lạnh lùng Đại chẳng kêu đâu”.  Chị Xuân cứ tủm tỉm. Mình là con bé hay xấu hổ, nên vừa buồn cười vừa trố mắt không biết đối đáp ra sao. Chị Xuân nhìn thấy mình như vậy, cười ngặt nghẽo: Khổ, có thế mà đỏ hết cả mặt mũi lên kìa. Sau này, chị mới thú nhận rằng chị kể với GS HNĐ:  Đại ơi, mình mới quen một cô bé phóng viên, rất hay! Thảo nào cứ thấy: Chị Xuân ơi… Tiếp tục đọc

Nợ trần gian…

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên 
.
KD: Hôm nay, FB nhắc lại bức ảnh và bài thơ cũ này- đã hai năm. Mình thích bài thơ vì sự ý nhị, nhẹ nhàng. Xin đăng lại cho đỡ nặng đầu 😀
————- 
.

Người ơi gặp gỡ chốn này
Nợ trần gian liệu có ngày trả xong
.
Người về một chốn thư phòng
Tứ thi một áng cho lòng vu vơ
.
Tình gieo xuống đất thẫn thờ
Nẩy chồi ngơ ngẩn bật chờ đợi hoa
.
Một ngày chạm mặt thiết tha
Bàn tay khẽ nắm người xa ngượng ngùng

Tiếp tục đọc

Cô đơn

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

                     Viết cho Anh và cho B.L

—————

 

Em nhớ mãi phút anh đứng đợi

Giữa ngã tư Hà Nội mùa đông

Áo măng tô bạc màu sương giá

Như hóa đá- nỗi chờ mong

.

Con đường ta đi muôn nẻo gai chông

Nẻo nào cũng đầy mũi tên nhắm bắn

Em- con sói hoang bị thương nặng

Ngả nào cũng chỉ một lối- biệt ly Tiếp tục đọc

Tuyệt phẩm Guitar 2018

Tác giả:

KD: Mấy ngày qua, đọc các còm trên các trang mạng FB chửi bới CNGD của GS Hồ Ngọc Đại, quả thật chủ Blog thấy kinh sợ và mất hết cảm xúc đưa bài vở. Không thể tưởng tượng nổi dân trí người Việt, sự “lên đồng” chửi bới một cách thiếu hiểu biết nó tàn nhẫn, ác độc đến độ nào. Tự nhiên sợ ngay cả con người. Chẳng muốn đọc, muốn đưa bài nữa. Chỉ muốn quay về với thế giới Blog của mình, lặng lẽ, an nhiên. Nên hôm nay chỉ xin đưa clip hòa tấu Guitar năm 2018 tuyệt hay, vẫn nghe hàng ngày cho tâm hồn thanh thản. Cũng là để bạn đọc thư thái

Tình Mẫu tử

KD: Từ hôm qua đến nay, mình bị ám ảnh vì cái clip này mãi khi tình cờ xem được trên mạng. May quá bắt gặp, xin đưa lên để bạn đọc chia sẻ. Xem mà cứ cay mũi, thương Mẹ Gà mãi.

Lại có lần xem được một clip gia đình nhà Gà. Có một bát cơm. Gà Bố thì liên tục mổ ăn, chả cần biết đến ai. Gà Mẹ cứ liên tục mổ những hạt cơm trong bát rồi nhả xuống đất cho các Gà Con mổ, rút cục chả ăn được gì. Xem mà thương quá.

Chỉ có thể là Tình Mẫu tử!

Gs Nguyễn Huệ Chi kể về đám tang Tướng Trần Độ

Tác giả: Nguyễn Huệ Chi
.
KD: Đọc được bài viết của Gs Nguyễn Huệ Chi về Đám tang Tướng Trần Độ, trước đó, Blog KD/KD cũng đã đăng lại bài viết “Có một đám tang… rất buồn” của Trần Thắng- con trai Tướng Trần Độ, chợt nhớ, có một chút liên quan … mơ hồ với đám tang ông Trần Xuân Bách. Nay xin kể lại cho bạn đọc chia sẻ.
.
Vì sao mà “liên quan… mơ hồ”? Số là dạo đó, dư âm về đám tang Tướng Trần Độ đã gây nên phản ứng rất xấu trong dư luận XH. Mình nhớ khi đó đang làm việc ở Báo Nhân Dân. Trong một cuộc họp ban, cậu Sếp của mình truyền đạt lại những phản ứng của chính những Đảng viên kỳ cựu, phàn nàn về “Văn hóa Đảng”, “Văn hóa đồng chí với nhau” xung quanh đám tang của Tướng Trần Độ.
.
Đọc lại bài của tác giả Trần Thắng (con trai Tướng Trần Độ- đăng bên dưới), mình tự nhiên bật cười. Kỳ lạ một thời cuộc và những “nguyên tắc… kỳ cục”. Yêu, ghét là tình cảm tự nhiên của trái tim con người, là quyền tự do tối thiểu của con người. Không thể lấy những “bục nguyên tắc” để thô bạo đặt lên những yêu thương đó. Nó rất thiếu nhân quyền, thiếu cả văn minh.
.
Ít năm sau đám tang của Tướng Trần Độ, thì ông Trần Xuân Bách mất. Trước đó, duyên nợ và số phận khiến gia đình mình trở thành thông gia với gia đình anh chị Trần Xuân Bách. Mình vẫn nhớ như in dư luận về đám tang Tướng Trần Độ. Nay lại đến đám tang ông Trần Xuân Bách. Những gì mình chứng kiến về việc chị Trần Thị Thịnh (phu nhân anh Trần Xuân Bách) đã làm khi người chồng của chị bị “ngã ngựa”, khi nằm bệnh và lúc lâm chung, chỉ có thể nói- đó là quá “trọn vẹn” với người chồng mà chị thực sự vừa yêu quý vừa ngưỡng mộ, vừa xót thương.
.
Giữa nhiều việc của “tang gia bối rối”, một việc quan trọng là phải có Đáp từ của gia đình, sau khi ông Ngô Văn Dụ, lúc đó là Chánh VPTU Đảng- cũng là người đại diện của TU Đảng đứng ra lo đám tang cho ông Trần Xuân Bách- đọc Điếu văn. Chị Thịnh là một người phụ nữ cực kỳ nghị lực, bản lĩnh và rất thông minh lẫn khôn ngoan, nhưng không phải người “chữ nghĩa”, nên chị có nhã ý đề nghị gia đình mình viết cho chị lời cảm ơn để chị đọc ở đám tang.
.
Về nội dung Đáp từ (lời cảm ơn) cũng có những ý kiến khác nhau. Không khỏi có những ý kiến ấm ức, cho rằng nhân dịp này, cần nói những “lời nói thẳng” về trường hợp của ông Trần Xuân Bách- một cán bộ Đảng có tầm nhìn xa, đi trước thời đại ông đang sống, và dám bảo vệ nhận thức của mình mà ông tin là đúng. Nhưng gia đình mình nghĩ khác. Nghĩa tử là nghĩa tận. Hãy để yên cho người đã khuất được bình yên. Văn hóa ứng xử buộc con người phải luôn tỉnh táo, sáng suốt và nên có văn hóa. Thái độ văn hóa sẽ khiến con người ứng xử phải văn hóa với nhau. Cần nghĩ ở một tầm cao hơn thế. Chị Thịnh cũng cùng quan điểm với bọn mình.
.
Bản Đáp từ (lời cảm ơn) sẽ do ông chồng mình viết, vì ông cũng là một nhà báo, mình là người biên tập. Vì người phụ nữ thường khi đứng ngoài sẽ có cái nhìn vừa mẫn cảm vừa tinh tế, biết đâu cần là điểm dừng, chừng mực, lịch sự nhưng thẳng thắn. Cuối cùng, chị Thịnh sẽ là người “duyệt” và đọc. Vì chị là người “trong cuộc”, lại rất thông minh- cái thông minh của người “đàn bà đa đoan”, đáo để khi cần, nhưng cũng rất hiểu nên như thế nào.
.
Khỏi phải nói, Đám tang ông Trần Xuân Bách diễn ra suôn sẻ. Cho dù có không ít những gương mặt lạ, hằm hằm, lạnh lẽo, khá đông, đứng từ suốt ngoài cổng vào. Một người bạn của mình nửa đùa nửa thật, nhưng mình cho rằng “rất thật”: “Vì có dư luận phản ứng, bất bình của XH với Đám tang Tướng Trần Độ, mà Đám tang ông Trần Xuân Bách… suôn sẻ hơn”. Có lẽ vậy.
.
Buổi tối, Đài THTU VTV 1 trong buổi thời sự đọc lời Cảm ơn của gia đình ông Trần Xuân Bách. Có điều, cô phát thanh viên đọc nhanh, gấp gáp như “ăn cướp”. Có lẽ cũng có sự chỉ đạo của Sếp cô ấy. Mình nghĩ vậy!  😀
.
Mấy ngày sau, gia đình mình sang thăm chị Trần Xuân Bách. Chị kể: ” Sau đám tang, ông Trần Đình Hoan (khi đó là Trưởng Ban Tổ chức TƯ) có đến nhà thăm. Tối đó, ông Nông Đức Mạnh, khi đó là Tổng BT gọi điện cho chị. Cả hai vị, người đến thăm tận nhà, người gọi điện, đều nói nội dung giống nhau: Bộ CT đã nghe hết băng ghi lại đám tang. Bộ CT cảm ơn gia đình đã đáp lễ rất văn hóa. Bộ CT cũng nhận thấy có thiếu sót trong sự đối xử với anh Trần Xuân Bách chưa chu đáo, và….”.
.
Mình xin dừng lời tại đây…
Mình vẫn tin rằng, đến lúc nào đó, Lịch sử sẽ đánh giá lại những nhân vật như ông Trần Xuân Bách, Tướng Trần Độ. Xã hội, đất nước mình phải Văn minh hơn. Trước hết là sự tôn trọng những quan điểm khác biệt, vì xét cho cùng, các vị đó cũng Yêu nước Việt, và vì nước Việt, vì giang sơn này
Và cũng vi Yêu nước không phải là quyền của riêng ai!
Bài viết này, như mọi bài về con người, mình chỉ đưa lên Blog để bạn đọc chia sẻ, suy ngẫm về thời cuộc ta đang sống, nhưng không đưa lên FB, tránh sự chém gió thái quá, hoặc ca ngợi, lợi dụng, hoặc chửi bới vô lối của không ít cư dân mạng
——
Đọc bài viết CÓ MỘT ĐÁM TANG… RẤT BUỒN của TRẦN THẮNG, con trai tướng quân TRẦN ĐỘ mà anh Vũ Thư Hiên đưa lại, tôi xúc động nhớ lại quang cảnh đám tang 15 năm trước, và có mấy lời sau đây trên trang BAUXITE VIỆT NAM:

Tiếp tục đọc