Bà lão 87 tuổi tóm tắt bí quyết không già: Một câu đơn giản đánh thức hàng trăm triệu người!

Tác giả: Lily

Một cụ bà 87 tuổi, câu nói của bà khiến vô số người trên thế giới phải bội phục: “Chúng ta không vì già mà ngừng chơi, chúng ta già vì ngừng chơi.”

KD: Bạn bè trên FB gửi cho bài viết này. Tuyệt quá là cách sống tràn đầy năng lượng của một người già lão, đã 87 tuổi

Chữ “chơi” ở đây không có nghĩa là “chơi bời”, mà là luôn vận động, suy nghĩ và hưởng thụ theo hướng tích cực để tìm ra cách sống trẻ trung, chăm sóc cả hình thức (nhưng không lố bịch), và quan trọng nhất, giữ cho tâm hồn luôn an lành với cảm xúc vui vẻ, thanh thản.

Đừng xuề xòa, lười nhác chăm sóc bản thân quá thành nhếch nhác, nhìn đã kinh. Đừng diêm dúa quá thành kệch cỡm. Điều đó đòi hỏi cả cái phông học vấn, văn hóa, và sự học hỏi cái đẹp xung quanh, tạo nên sự trang nhã và tinh tế riêng mình. Và quan trọng nhất, dung dưỡng tâm hồn để không bị ngộ độc bởi sự ham hố, tạp nham, hoặc ngược lại kênh kiệu tự cao kiểu “cái rốn vũ trụ”

Chuyện thực hư đến độ nào không biết, nhưng bài học cho mọi người phụ nữ lớn tuổi của bài viết này rất bổ ích

Xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ

—————-

Bà lão 87 tuổi tóm tắt bí quyết không già: Một câu đơn giản đánh thức hàng trăm triệu người!

Nước ngoài có một bà lão tên Rose, bà rất thích học, ở tuổi 87, bà đã đạt được ước nguyện của mình khi nhận được giấy thông báo nhập học.

Ngày đầu tiên nhập học, giáo sư yêu cầu mọi người tự giới thiệu về mình và làm quen cho mình một người bạn mới.

Tiếp tục đọc

Chiều cuối xuân…

Tác giả: NAG Bùi Ngọc Lâm

KD: Chàng NAG là cháu rể mình, một kiến trúc sư trẻ, say mê chụp ảnh. Có bác vợ là mềnh thì “ngáo” ảnh để đưa FB- đặc tính này khi nhập làng Phây Vũ Đại mình cũng lây, nên có cuộc gì vui là chàng chụp cho bác KD

Thỉnh thoảng buồn quá, mà XH này, sao lắm nỗi buồn nhân thế vậy, lại đưa ảnh để tâm lý cân bằng

Những ngày mưa xuân ẩm ướt, nghe nhạc cổ điển, nhạc Thiền Phật giáo, độc tấu ghi ta… vừa ấm áp vừa cô đơn  😀

——————–

Tiếp tục đọc

Tình sưa

Tác giả: KD/KD

KD: Quả thật, quá mệt với em virus Corona. Hà Nội nghe nói đã cuối mùa hoa sưa. Thèm được nhìn những đóa sưa, những chùm sưa bồng bềnh như mây, hư ảo một chút, nên tìm lại bài thơ này. Lại gặp bức ảnh chụp trên đường phố ở Vũ Hán, tháng 9/2019 Cũng thật may dịp ấy, được ngắm thành Tương Dương nổi tiếng (trong Tam Quốc Chí), thăm Gia trang Gia Cát Lượng, Hoàng Hạc Lâu và leo núi Võ Đang mà theo người TQ, để “nạp linh khí” của Trời Đất   

————–

Bất ngờ quá bỗng một mùa sưa cũ
Nở trắng trời trắng phớt như mây
Ngỡ ngàng quá bỗng một ngày gặp gỡ
Để xưa về thao thức cả đêm nay

Bồng bềnh lá bồng bềnh hoa bồng bềnh hư ảo
Mắt lá nhìn lưu giữ cả mùa sưa
Bình yên là gió bình yên là khao khát
Nắng cứ vàng cho trời bỗng nhớ mưa

Tiếp tục đọc

“Cả đời đục cả, mình ta trong”…

Tác giả: KD/KD

KD: Tìm được bức ảnh này, phía xa là tượng Khuất Nguyên, người có khí chất, cốt cách quân tử, mà mình rất nể trọng, từ bé tí, khi còn là cô bé con ham đọc sách báo vô cùng. Cái sống cái chết được đo bằng giá trị đời người và nhân cách, không phải bằng gấm vóc lụa là…

Đời nay, chắc chả có ai….

——- 


Câu nói đầy nỗi niềm cô đơn đó là của nhà thơ Khuất Nguyên nổi tiếng, một chính trị gia (thuộc nước Sở) thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Hoa cổ xưa, tác giả của tập thơ Ly tao nổi tiếng, của Sở từ, Thiên vấn….

Dòng dõi hoàng tộc nước Sở, học rộng, tài cao, có nhân cách, một người được Trời phú cho đủ ưu thế khác người, giữa thời tao loạn, tránh sao khỏi thói dèm pha ganh ghét. Tiếp tục đọc

Cánh bướm hồng

Tác giả:

KD: Không thể hình dung được sự tuyệt vời. Chỉ có thể đặt tên là Cánh bướm hồng. Cứ lung linh, run rẩy, thanh tao như… trong mộng  😀

Xin bạn đọc hãy nhấp vào đường link, nàng sẽ hiện ra  😀

—————————

https://66.media.tumblr.com/d7475813dafb4d2c1274aaa36717b5cf/fcf313a86bd6d492-d2/s540x810/977cda5a36ed06cebeeb2198afade7b060c5a0e0.gifv?fbclid=IwAR0Hvh-M78AZA_Nx9_BcBhcAJXXx5WFhI09k2H3a4BlLx7h9p8xyixiUysw

Đồng loạt khen-… đồng loạt gỡ!

Tác giả: Kỳ Duyên

KD: Cái chiếu chèo trên mạng FB tuy ảo mà rất thật. Vinh đấy mà đau đấy. Cười đấy mà… mếu đấy!  😀

———————-

Cư dân mạng lại đang ồn ào về một vụ việc bất ngờ khiến người chê, người cười nụ, người phũ miệng bỉ bôi… Đó là vụ cô giáo Chu Ngọc Thanh (Trường THCS Hùng Vương- huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai) làm thơ ca ngợi vụ chống dịch bệnh Virus Corona. Chả biết hay đến độ nào, mà được công văn của Thủ tướng CP khen- thông qua công thông tin CP. Ngay lập tức, ông chủ tịch huyện IaGrai “sức” Giấy khen.

Cái thời “ăn theo” ghê thật. Lập tức các báo chính thống, báo nào cũng trăm hoa công văn nở  😀  Tiếp tục đọc

Tháng Xoan…..

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

KD: Hôm nay, FB gửi lại bài thơ này, đăng trên FB từ 2 năm trước với chú thích cũ của mềnh: “Vẫn còn hương Xuân vương vất. Muốn đăng lại bài thơ cũ này. Một thời tràn đầy năng lượng sống đẹp, sống thật thú vị, đầy men say …. 

Riêng ảnh, mình tìm được bức ảnh cũ, tuổi Xoan. Trông như một … gái làng, dạo đó chưa biết phấn son, cũng mộc mạc, hồn nhiên như gái làng  😀 , để kèm bài cho hợp chủ đề  😀
———– 


Đã thấy hoa xoan hây hây nở
Tím biếc chiều xuân ửng ửng hồng
Đã thấy nụ yêu thầm thì mở
Một con thuyền ngang dọc giữa đục trong
.
Đã thấy ngọt lành lời dâng tặng
Tháng xoan xoan cả lối đi về
Đã thấy lòng thành trong cõi lặng
Hương xoan thấm thía giấc hương quê.
Tiếp tục đọc

Bạt ngàn hoa và thanh tao hương

Tác giả: KD/KD. Ảnh: NAG Nguyễn Sơn Hải

KD: Một chút vui. Bất ngờ fbker Lương Lan, công tác ở tờ Người Làm Báo Bà Rịa Vũng Tàu gửi cho bài thơ của mình đã đăng trong số Xuân 2020 của báo. Bỗng cảm giác như một sự an ủi để sống an nhiên hơn giữa những ảm đạm kéo dài của đất nước suốt từ trước Tết đến giờ.
.
Cảm ơn em Lương Lan đã đồng cảm với chị 

Chúc mừng Ngày sinh của một người bạn quý- 15/2. Mạnh khỏe, an lành và may mắn  😀
————————-


Câu như thơ anh viết cho em
Giữa một ngày giá lạnh
Dịu dàng ánh mắt
Thanh sạch lời yêu thương

Bạt ngàn hoa và thanh tao hương
Là những gì hai ta có được
Giữa ấm lạnh nắng mưa được mất
Của một phương mang đến một phương

Tiếp tục đọc