CHÚC BẠN ĐỌC MỘT GIÁNG SINH AN LÀNH

Đức Chúa lòng lành sẽ ban phước lành cho những tâm hồn lương thiện, nhân cách tử tế.

Chúa cũng sẽ phù hộ cho chúng ta, cho anh, cho chị, cho bạn, cho tôi, cho tất cả chúng ta “chân cứng đá mềm” và mọi sự bình an, may mắn.

Cảm ơn các bạn đọc đã luôn yêu quí, gắn bó và chia sẻ với Blog KD/KD, gửi tin nhắn, email chúc mừng Giáng sinh.

Chúc các bạn một mùa Giáng sinh an lành, vui vẻ, tràn đầy năng lượng

Tràn ngập

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

KD: Hôm nay là một ngày đặc biệt, khiến mình nhớ đến một người bạn vong niên đã vĩnh viễn trở về với cát bụi trần ai…, một người bạn vong niên đúng nghĩa- một con người sống rất nhân bản, có nhân cách sâu sắc, có ngọn lửa ấm nồng, đã truyền cho mình cảm hứng sống tràn đầy khát vọng, khiến cho tâm hồn mình biết nở hoa cả những khi đời đầy cay đắng. Một người bạn khiến mình luôn biết mỉm cười ngay cả khi rất cô đơn, người luôn gọi điện và từng hát cho mình nghe qua điện thoại di động bằng chất giọng đầy truyền cảm ngay cả khi đang đau ốm, để mình hiểu rằng không bao giờ được phép gục ngã trước bất cứ hoàn cảnh nào

Hôm nay, mình phá lệ “kiêng cữ” IT. Nhớ tới bạn trong một ngày đặc biệt, mình đăng lại bài này.  Bạn luôn coi mình là “cô bé tý tẹo nhưng rất lớn lao” với bạn.  Bởi bạn thích nhất bức ảnh mình lên 3-4 tuổi, tóc cúp ngắn, rất “cương nghị và bướng bỉnh”- như lời bạn nói. Và mình đã khóc…

                        Em vẫn là cô bé tí tẹo
                        Luôn ở bên anh…(6/12)

Có một cái tên em gọi là tràn ngập
Lần đầu gặp mặt
Dịu dàng ánh mắt
Tươi tắn làn môi

Thu Hà thành bỗng trong veo ngợp mắt
Gió Hà thành loang hương ngây ngất
Nắng Hà thành long lanh rải mật
Tràn ngập thời gian tràn ngập không gian Tiếp tục đọc

Cảm ơn tấm lòng cộng đồng bạn đọc !

Thưa Quý bạn đọc gần xa!

Hôm nay đã gần một tháng xa cách Blog KD/KD và cộng đồng bạn đọc FB, mình mới có thể viết những dòng tri ân, để cảm ơn mọi tấm lòng bạn đọc. Viết trong nỗi xúc động, có lúc cay mũi, phải dừng lại…

Mình bị một cơn bệnh Thiên đầu thống bất ngờ, mắt trái tăng nhãn áp đột ngột gây đau đầu dữ dội. Tiếp đó là những ngày tháng vật vã trong cơn đau đầu, mắt đau nhức buốt, mờ mịt. Gia đình vội đưa đi bệnh viện. Bệnh viện đã liên tục cấp cứu cho mình, nhưng nhãn áp tăng giảm thất thường, kỳ lạ. Vì thế lẽ ra phải mổ cấp cứu cho mắt càng sớm càng tốt thì mình bị hoãn mổ tới ba lần tại Viện Mắt TƯ. Khỏi phải nói tâm trạng lo lắng đến thế nào. Tiếp tục đọc

Thông báo

Thưa Quý bạn đọc

.Do sức khỏe không được bảo đảm, chủ Blog tạm thời dừng việc cập nhật bài vờ hằng ngày ít hôm. Thật tiếc. Mong Quý bạn đọc thông cảm, lượng thứ. Hy vọng khi sức khỏe hồi phục, bài vở Blog lại được cập nhật tiếp tục.

.Chúc Quý Bạn đọc sức khỏe, an lành và may mắn

Du & Dội

Tác giả: Kỳ Duyên

KD: Mình chỉ là người ngoại đạo. Nhưng cảm nhận của mình với những bức tranh nghệ thuật đương đại là bố cục rất hài hòa, còn màu thì khỏi nói, cực kỳ đẹp. Mình rất thích và khen. Vậy thôi!

——————  
Đó là chủ đề của Triển lãm hội họa của hai họa sĩ Ngô Xuân Bính và Lê Văn Thìn. Không rõ vì sao cả hai lấy cái title gợi cảm và cũng bí ẩn này. Chỉ biết, cuộc triển lãm Du & Dội thật bề thế, hoành tráng, sang trọng, diễn ra tại Bảo tàng Hà Nội hẳn khiến không ít họa sĩ GATO. Bởi độ chịu chơi, đầu tư công phu đã đành, mà còn bởi sức gợi cảm, màu sắc rất ấn tượng và sang trọng từ những bức tranh mang cái tên Nghệ thuật đương đại của hai họa sĩ, đặc biệt những bức tranh của Ngô Xuân Bính. Hội họa là cảm nhận tùy trình độ, hiểu biết, am tường về lĩnh vực này của mỗi người.

 

Tiếp tục đọc

Gánh cả mùa thu…

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

                                 (Viết cho những mùa thu…)

Em muốn gánh cả mùa thu
Có hoa cúc vàng cúc trắng
Có nụ cười ai tỏa nắng (*)
Rợp đường tình thênh thang

Em muốn gánh cả đa mang
Có con tim muộn phiền quay quắt
Có yêu thương giận hờn váng vất
Những ngày rất gần rất xa

Em muốn gánh cả tình ta
Có đêm trăng Hồ Tây sóng vỗ
Có lặng im chôn vùi nỗi nhớ
Những ngày ly biệt xót xa

 

Tiếp tục đọc

Thu buồn…

Tác giả: KD/ KD

.KD: Không buồn sao được, trong hai ngày mình phải đi tới ba đám hiếu: Nơi này một chị bạn thân của gia đình mất đột ngột. Nơi kia ruột thịt của một người bạn thân từ giã cõi đời… Chút an ủi, bạn bè gặp nhau giữa một ngày thu. Gió thu và lá thu xao xác. Câu chuyện đời, chuyện người bên ly cafe trên vỉa hè tếu táo, trêu ghẹo nhau, để tiếng cười xóa đi hết nỗi ưu tư…

Chút an ủi nữa, là đến thăm một cô bạn gái có con gái vừa qua cơn bệnh. Những người đàn bà Hà Nội trong một sáng thu, chia sẻ với nhau mọi nỗi niềm. Uống với nhau một ly trà hoa cúc, ăn với nhau một miếng bánh đúc lạc chấm tương (đã lâu không còn thấy), hay miếng sắn, củ khoai giản dị bên bó hoa hồng quế thơm thoảng, mà đầy thích thú. Một khoảnh trời rất riêng giữa lòng HN- cuối thu

Tiếp tục đọc

Trở lại Cát Bà

Tác giả: Kỳ Duyên

KD: Đã thấy Cát Bà khác xưa nhiều lắm. Ngoài cây cầu Tân Vũ nối biển, là diện mạo đảo thời kinh tế thị trường, có hiện đại hơn nhưng vẫn mang chút gì đó khó nắm bắt, khó hiện hình. Một chút kinh tế thị trường, một chút tiểu nông, một chút biển đảo… Đâu đâu cũng thấy nhà hàng, khách sạn, và khách tây du lịch bụi, trông còn… bụi hơn cả người Việt, lếch thếch lôi thôi đi dạo các phố, ba lô trước ba lô sau, mướt mải. Cát Bà vẫn thiêu thiếu cái gì đó, dù so với trước đã là một sự đổi thay. Hình như thiếu các chỗ chơi, ngoài 03 bãi tắm đơn sơ.

Muốn hút khách du lịch, hẳn Cát Bà phải đầu tư nhiều lắm. Nhưng quan trọng là cần có cái đầu nhìn xa, về chiến lược du lịch biển đảo…

———–

Lâu lắm, dễ đến hai chục năm nay, mình mới trở lại Cát Bà. Cũng bởi tại cây cầu Tân Vũ (Lạch Huyện- Hải Phòng), được mệnh danh là cây cầu vượt biển dài nhất Việt Nam (5,4 km), với tổng số vốn đầu tư gần 12.000 tỷ đồng, vừa được thông xe vào ngày 2/9 …. mà mình thích trở lại, để được ngắm cây cầu nối biển.

Bởi ngày xưa, ra Cát Bà công tác, mình phải đi cano. Vốn đã sợ nước, lại vào ngày biển không lặng. Những con sóng cứ chao đi chao lại khiến mình ngợp, chóng mặt và nôn thốc nôn tháo. Khi đó, còn rất trẻ, đã lại mắc đau dạ dày. Cả chuyến đi công tác ra đảo, mình toàn phải ăn cháo. Đời sống dân Cát Bà lúc đó nghèo vô tả, dù biển đó, tôm cá đó, nhưng đánh bắt cá tôm với những chiếc thuyền gỗ đơn sơ… thì cơm áo vẫn là “chuyện không đùa với ngư dân”

Nay trở lại. Đã thấy Cát Bà khác xưa nhiều lắm. Ngoài cây cầu Tân Vũ nối biển, là diện mạo đảo thời kinh tế thị trường, có hiện đại hơn nhưng vẫn mang chút gì đó khó nắm bắt, khó hiện hình. Một chút kinh tế thị trường, một chút tiểu nông, một chút biển đảo… Đâu đâu cũng thấy nhà hàng, khách sạn, và khách tây du lịch bụi, trông còn… bụi hơn cả người Việt, lếch thếch lôi thôi đi dạo các phố, ba lô trước ba lô sau, mướt mải. Cát Bà vẫn thiêu thiếu cái gì đó, dù so với trước đã là một sự đổi thay. Hình như thiếu các chỗ chơi, ngoài 03 bãi tắm đơn sơ.

 

Tiếp tục đọc

Đi đâu loanh quanh cho đời… đỡ mỏi mệt

KD: Xin mượn ca từ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn 

* Thưa bạn đọc. Do có công chuyện nên chủ Blog vắng mặt ở Hà Nội hai ngày cuối tuần. Vì thế, không có điều kiện cập nhật bài vở. Mong thông cảm và lượng thứ. Chúc bạn đọc Blog mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc.

Hẹn gặp lại!

 

10 Aug 1997, Chelan Falls, Washington, USA — Apple Blossom — Image by © AgStock Images/Corbis

 

Nhà hát Con Sò và chiếc ghế… “Vọng phu”

Tác giả: Kỳ Duyên

————- 

Nhà hát Opera Sydney, (được người Việt gọi là Nhà hát Con Sò) là một công trình nhà hát tại thành phố Sydney, biểu tượng của nước Úc. Đây cũng là một trong những công trình kiến trúc tiêu biểu nhất thế kỷ 20 và là một trong các địa điểm biểu diễn nghệ thuật nổi tiếng nhất thế giới. Vì thế khách du lịch  không bao giờ có thể bỏ qua danh lam thắng cảnh này, vì nó quá nổi tiếng. Nhà hát Con Sò vừa giống hình con sò khi mở nắp, với màu trắng thanh thoát, sang trọng, lại như những cánh buồm no gió ra khơi. Tọa lạc tại Bennelong Point ở bến cảng Sydney, gần với cây cầu Sydney Harbour. Nhà hát con Sò là điểm biểu diễn nghệ thuật ballet, kịch và ca nhac hằng đêm…

Ngay buổi tối đến Sydney, mình và hai chị bạn gái trong đoàn đã phải tranh thủ đi taxi thăm Nhà hát, để được ngắm cảnh Nhà hát Con Sò ban đêm. Thích thú nhất là có thể ngồi nhấm nháp café bên hông nhà hát, nghe các “nghệ sĩ nhân dân” chơi đàn, hát và ngắm những cánh chim biển chao lượn. Ngay buổi tối, vẫn thấy những cặp cô dâu chú rể ra đây chụp ảnh

Nhưng đã đến Nhà hát Con Sò, cũng lại không thể bỏ qua một di tích văn hóa khá nổi tiếng- đó là chiếc ghế đá của bà Macquarie, vợ của Thống Đốc Macquarie, một trong những thống đốc nổi tiếng nhất của lịch sử Úc. Ông giữ vai trò then chốt trong việc chuyển New South Wales, tiểu bang đông dân nhất của Úc, từ một thuộc địa của Anh thành vùng đất tự do, góp phần khẳng định dáng hình nước Úc ngày nay. Tiếp tục đọc