Gửi các bạn đọc và cộng tác viên Blog KD/KD!

Thưa quý bạn đọc và CTV của Blog!

Blog KD/KD chỉ là một Blog cá nhân nên không nhận đăng các đơn, thư khiếu kiện, khiếu nại cá nhân, tập thể, chính quyền về tất cả các vấn đề.

Blog KD/KD cũng không nhận đăng các bài viết nhằm mục đích PR, ca ngợi cá nhân, và ngược lại cũng không nhận đăng các bài viết công kích, xúc phạm hoặc miệt thị cá nhân với động cơ riêng tư.

Những bài viết vi phạm các tiêu chí trên mà chủ Blog đặt ra, chủ Blog không đăng và cũng xin được miễn trả lời.

Các bài viết gửi cho Blog để đăng, xin các bạn không gửi theo file đính kèm, mà viết hẳn trong email.

Mong các bạn đọc, CTV chia sẻ và cảm ơn mọi người đã lắng nghe

Chúc các bạn đọc, các CTV một năm mới sức khỏe, sự bằng an và chia sẻ với Blog những điều bổ ích, trí tuệ và hấp dẫn!  😀

anh-mua-xuan-1

Có một và Thuở môi mềm

KD: Hi…hi… Hôm nay FB lại gửi bài bài thơ và ảnh của mình cách đây một năm trước, cũng đúng ngày này.

Đây là hai bài thơ mình đăng trên VNN với lời giới thiệu của mục Nhịp cầu thơ: “Nhà báo Kim Dung/ Kỳ Duyên là cây bút chuyên viết trên trang TuanVietNam. Bạn đọc yêu mến tác giả với những bài chính luận sâu sắc. Ngoài viết báo, tác giả còn làm thơ để ghi lại những cảm xúc, những rung động của đời sống thường nhật. Nhịp cầu thơ xin giới thiệu 02 bài thơ mới viết của chị”.

Xin đăng lại cả 02 bài thơ và ảnh cũ như một sự kỷ niệm. Cảm ơn FB và bạn đọc đã chia sẻ 😀

————————

1- CÓ MỘT

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

anh-kd-kem-tho-vnnCó một mùa xuân đã rất gần
Mưa lay phay gió bụi phân vân
Tầm xuân thức hé màu mắt biếc
Hoa gạo ngủ vùi chờ phút mở xuân

Có một lặng thầm tri kỷ tri âm
Đón đợi nhau mỗi chiều xõa bóng
“Trời còn có bữa sao quên mọc
Tôi chẳng đêm nào không nhớ em”(*)

Đọc tiếp

Mãi bên Dì

Tác giả: Tit Bin

KD: Khi mình đưa lại bài thơ Đời mà FB gửi cho mình cùng bức ảnh này, cháu Tit Bin, một Facebooker trẻ trung, xinh đẹp, mình chưa bao giờ gặp ngoài đời nhưng Dì cháu vốn quý nhau, thường “đưa đẩy trêu ghẹo” nhau. Bố cháu là một sĩ quan quân đội rất quen biết và thân thiết trong nhóm Fans Quê Choa từ xa xưa. Một đặc điểm trên FB, các bạn đọc, từ già đến trẻ hay gọi mình là Dì Duyên- một cách gọi thân thiết, khiến mình vui và cảm động.

Bài thơ này của Tit Bin là muốn “họa” lại bài thơ Đời của mình. Nhưng các bạn đọc thì nghi không biết đây là thơ của Tit Bin hay bố Tit Bin? Thơ của ai cũng được, miễn là “Mãi bên Dì”. He….he…. 😀

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, đang ngồi
Không có văn bản thay thế tự động nào.

Cứ lặng lẽ bên Dì mà sống
Mặc chuông kêu khánh gõ đủ đường.
Đời lắm nẻo lắm chiêu phù phiếm
Cần lắm nụ cười điểm tóc pha sương…

Đọc tiếp

ĐỜI!

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

.KD: Hôm nay, FB gửi và nhắc lại bức ảnh cùng bài thơ này đã tròn một năm. Một bài thơ xưa viết cho chính mình, nhưng cũng là viết cho bạn bè thân yêu cùng quan niệm sống. Xin đăng lại để bạn đọc chia sẻ 😀

————–

anh-kdungCứ lặng lẽ bên đời mà sống/
Mặc chuông kêu khánh gõ đủ đường/
Đời lắm nẻo phù du ruồi nhặng/
Một nụ cười bên tóc đã pha sương

Cứ lặng lẽ bên đời mà viết
Phím bàn đau vật vã đêm dài
Một nhành lá một cánh hoa đậu lại
Thơm bình yên thơm tận ban mai

Đọc tiếp

Chị em gái ngày Tết

KD: Chị em gái nhà mình vốn quấn nhau. Và từ dạo lên FB đến giờ, mình cũng đâm “ngáo” ảnh. Tết đến, ngồi với nhau chưa nóng chỗ đã đòi chụp ảnh, tra tấn nhau, tra tấn bạn đọc luôn  😀

Chị gái mình đây, trẻ hơn mình rất nhiều. Và tính rất hiền hậu. Hồi nhỏ, hay bị mình bắt nạt. Nhưng lớn lên, đi đâu mua sắm, mình cũng phải đợi chị. Thích có chị gái đi cùng.

Chị mình hay giễu, lúc nào cũng Chị ơi, chị ơi!  😀 

anh-hai-chi-em

Chùm Xuân

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

.KD: Hi…hi… Thật vui, trong dịp năm mới này, mình có 03 bài thơ đăng trên VietNamNet. Cảm ơn các bạn đồng nghiệp đã luôn cổ vũ mình. Nay xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ 😀

——————-

anh-kd-1

Mùa Xuân

Đọc tiếp

Xuân đến

Tác giả: Kim Dung/ Kỳ Duyên

anh-kd-1a-nmXuân dịu dàng cho mùa hò hẹn
Lá biếc nhìn hoa nở nụ yêu
Đất thăm thẳm chứa bao điều bí ẩn
Trời thanh tao khao khát biết bao nhiêu

Có một nỗi riêng lặng lẽ đằm sâu
Vòng tay ấm cho ta quên ngày tháng
Quên giận hờn quên xót đau lãng đãng
Chỉ mắt nhìn và con tim ngóng nhau

Có một nỗi riêng ám ảnh đêm thâu
Thời “diêu bông” từ lâu đâu còn nữa
Con đường ta đi bộn bề gạch vữa
Xuân đã về hay phải đợi xuân sau?

Đọc tiếp