Áo dài và người Hà Nội

Tác giả: KD/KD. Ảnh: NAG Bùi Ngọc Lâm

KD: Chỉ biết, áo dài Việt Nam với người Hà Nội, cũng như một nhan sắc phương Đông- thuần khiết, dù trải bao dâu bể, phong trần, vẫn luôn đầy phong vị hấp dẫn và quyến rũ những người yêu cái đẹp. Phỏng ạ?

——————

Em gái con Dì ruột tôi báo tin: Mời các bác chuẩn bị vào SG đón dâu, ăn cưới nhé!

Dĩ nhiên, đi đám cưới là phải mặc áo dài. Vậy là tôi hí hủi mở tủ áo. Ngắm nhìn một lô một lốc, mà chiếc nào tôi cũng thích vì mỗi cái đẹp một kiểu, lại tự tay chọn vải, chọn mẫu  . Bỗng nghĩ miên man…

Chiếc áo dài Việt Nam, đẹp quyến rũ và đầy nữ tính hóa ra cũng thật… hồng nhan Tiếp tục đọc

Nhớ về một người Thầy- Đoàn Phú Tứ

Tác giả: theo FB Long Ngo The
.
KD: Thời sinh viên, mình chỉ biết tên của ông qua bài thơ “Mầu thời gian” mà bất cứ đứa SV nào thời đó cũng thuộc, vì nó “gợi” quá:
Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh
Nay lại đọc được bài này của Fbker Long Ngo The, xin đưa lại- về số phận một người tài nhưng rất buồn. Dù vậy, ông đã để lại trong lòng những học trò của ông ấn tượng và sự kính trọng mãi mãi
.
Trên blog của mình bao giờ cũng dành phần trang trọng đăng các nhân vật lịch sử, những người tài, có nhân cách, bởi đọc họ là một cách học họ và tự GD mình. Còn với những nhân vật đối lập mà có tư cách, đọc họ để hiểu thời cuộc và đánh giá công tâm, giúp bạn đọc tránh bị “nhồi vịt”. 🙂. Minh trân trọng và kính nể tất cả những người tài, có nhân cách dù họ ở bên này hay bên kia, dù họ từng trả giá bởi những chọn lựa của số phận hoặc lịch sử
.

*Cũng xin đăng cả cái còm của Fbker Từ Phương Lâm lý giải bút danh TUẤN ĐÔ của  nhà  thơ Đoàn Phú Tứ: Tưởng nhớ Thầy Đoàn Phú Tứ – tôi và anh Long Ngo The cùng là học sinh lớp 5A Lycee Albert Sarraut niên khóa 1959 – 1960 do Thầy là Chủ nhiệm . Tôi có nhiều kỷ niệm với Thầy . Những năm của thập niên 70 tôi thường gặp và gần gũi với Thầy ,những lúc uống bia ở quầy bia Nguyễn Biểu tôi vẫn xưng hô Thầy và con như ngày học sinh , các bạn tôi đều theo tôi như vậy , rất mến trọng Thầy . Thầy là một người tài hoa , uyên bác , riêng về Pháp văn thì mọi người nói là Thầy nói tiếng Pháp hơn cả dân Parisien chính gốc , thời đó Thầy còn phải dịch thuê không được đề tên dịch giả , Thầy kể gọi là ” mọi ” (negre ) mãi sau mới được lấy bút danh Tuấn Đô , theo Thầy là sự xắp xếp lại thứ tự các chữ cái của Đoàn Tứ .

Không có mô tả ảnh.
———— 
Đoàn Phú Tứ (1910-1989)
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cận cảnh
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cận cảnhTrong hình ảnh có thể có: 2 ngườiNhạc sĩ Văn Cao (1923-1995) và Nhà văn Đoàn Phú Tứ (1910-1989), 
Trong hình ảnh có thể có: 5 người

Nhiếp ảnh gia Trần Văn Lưu (1917-2003), Nhạc sĩ Văn Cao (1923-1995), Hoạ sĩ Bùi Xuân Phái (1920-1988), Nhà văn Đoàn Phú Tứ (1910-1989), Hoạ sĩ Lê Chính (1920-2006). 

Năm tôi học lớp 5 (1959-1960), Thày dạy bọn tôi môn Dịch. Môn tiếng Pháp (Le français) do các thầy cô người Pháp dạy và mỗi tuần có hai tiết môn dịch (version, thème). 

Tiếp tục đọc

Hà Nội từng có 21 cửa ô

Tác giả: (Viet Cuong Sarraut sưu tầm và biên tập)- theo FB Hà Nội Tri thức.

.KD: Title bài chủ Blog xin đặt lại

—————-  

Không có mô tả ảnh.

Ai cho rằng Thăng Long – Hà Nội chỉ có 5 cửa ô xin mời tham khảo bài này:

Theo sách Bắc thành dư địa chí soạn hồi đầu thế kỷ XIX, Hà Nội có 21 cửa ô. Nhưng sách này không liệt kê tên đầy đủ các cửa ô. Đến khi nhà Nguyễn hạ cấp kinh thành Thăng Long xuống thành một thành phố thuộc tỉnh thành Hà Nội thì số các cửa ô chỉ thấy còn 16.
Theo bản đồ Tòa thành Hà Nội (thành đất), do hai ông Lê Đức Lộc và Nguyễn Công Tiến dựng năm 1831, có ghi vị trí và tên 16 cửa ô. Bản đồ Tỉnh thành Hà Nội vẽ năm 1866 (thời gian trước khi phá thành Hà Nội) đời Tự Đức lại chỉ còn 15 cửa ô, không còn ô Nhân Hòa.
Thời xưa, đây là các cửa ra vào kinh thành. Ban đêm, tại các cửa ô đều có tuần phiên canh gác, kiểm soát sự ra vào kinh thành.

Tiếp tục đọc

Dược sĩ Nguyễn Thị Bính – Madame Hoàng Xuân Hãn – Vị trí thức thiên hương

Tác giả: theo FB Tuấn Mai SG và FB Tri thức Hà Nội

.Trong dịp sang Paris, nhà văn Nguyễn Đức Hiền đã đến tư gia của ông bà GS Hoàng Xuân Hãn. Được tiếp xúc với bà Hãn, nhà văn nhận ra ngay đó là bậc phu nhân cao quý, khác xa các bà mệnh phụ đẫy đà. Cốt cách thanh tao kiều diễm. Ngoài tám mươi tuổi, trên khuôn mặt bà vẫn còn giữ lại nhiều nét “thiên phú” một thời xuân sắc.

.KD: Một người đàn bà Hà Nội đẹp tuyệt (cả hình vóc- tâm hồn và nhân cách). Và cũng may, ông bà không trở về HN nữa  😀

Sau 1954, nếu trở về, chẳng biết những biến cố gì sẽ xảy ra trong đời cặp vợ chồng trí thức này  😀

—————  

Bà là một trong số hiếm hoi phụ nữ Việt Nam đầu thế kỷ XX, có bằng Dược sĩ hạng nhất tại Đại học Dược khoa (Paris – Pháp).

Nếu hỏi người hàng phố, đa số đều biết đến hiệu thuốc Tây phố Tràng Thi mang tên “Pharmacie Hoàng Xuân Hãn”. Đó vừa là hiệu thuốc vừa là nhà riêng của GS Hoàng Xuân Hãn mà người chủ hiệu thuốc là dược sĩ Nguyễn Thị Bính.
Tiếp tục đọc

Cúc vàng mùa thu…

Tác giả: KD/KD
.
Nhưng tôi yêu nhất bông cúc vàng của tình yêu đã ở lại vĩnh viễn trong thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh. Bông cúc vàng qua bao mất mát, đổ vỡ, qua bao giông bão, để rồi vẫn biết: “Cuối trời mây trắng bay/ Lá vàng thưa thớt quá/ Phải chăng lá về rừng/ Mùa thu đi cùng lá/ Mùa thu ra biển cả/ Theo dòng nước mênh mông/ Mùa thu vào hoa cúc/ Chỉ còn anh và em/ Chỉ còn anh và em/ Là của mùa thu cũ….”.
Chỉ còn anh và em, là của mùa thu cũ. Và bông cúc vàng. Ở lại
Và, còn có điều này chắc nhiều người không biết. Mùa thu trời rất trong và nắng rất hanh, nhưng lại là mùa khắc nghiệt. Đến làn da con gái còn trở nên khô ráp. Không một loài hoa nào sung mãn với mùa thu. Mùa thu không phải mùa của “Hoa đến thì… hoa nở”.
Chỉ riêng cúc vàng, với sức sống và bản lĩnh sinh học, cứ vươn cao cứ nở rộ, cứ vàng rực cứ sáng ngời giữa đất trời. Như con người giữa cuộc đời vậy.
.
KD: Dù đã cuối thu nhưng vẫn chút heo may, vẫn rạng rỡ những bông cúc vàng- thứ hoa của mùa thu Hà Nội khó quên. Xin tìm lại một bài tản văn tôi từng viết cho mục Thư Hà Nội (VietNamNet), khi đó đang phụ trách mục này, để cảm nhận thêm chút Hà Nội trong “mùa thu cũ”
————– 
Sớm heo may. Vừa bước chân ra khỏi con ngõ nhỏ, bất ngờ, một mầu vàng rực rung rinh hiện ra trước mắt. Đặt gánh hàng hoa xuống, bà cụ xởi lởi: “Mua hoa cho già đi. Cúc vàng mùa thu đấy!”.
Trong hình ảnh có thể có: hoa, thực vật và thiên nhiên

Tiếp tục đọc

Tên nôm của một số làng xã Hà Nội

Tác giả: Gia Linh Nguyễn (theo FB Hà Nội Tri thức)
.
KD: Xin đăng lên những thông tin thú vị về tên làng xã của HN xưa cũ để bạn đọc chia sẻ  😀
————–  
Ảnh Thanhnien.vn
Quận Cầu Giấy:
+ Dịch Vọng – Làng Vòng.
+ Yên Hòa – thôn Hạ Yên Quyết – Kẻ Cót
+ Trung Hòa – thôn Trung Kính – Giàn Kính Chủ.
– Hòa Mục – Làng Đáy
Quận Thanh Xuân:
+ Nhân Chính: là đất của 4 làng Mọc: Mọc Giáp Nhất – Mọc Quan Nhân – Mọc Chính Kinh – Mọc Cự Lộc.
+ Khương Đình (bao gồm Thượng Đình và Hạ Đình) – Mọc Cựu.
– Khương Hạ – Đình Gừng.

Tiếp tục đọc

Hà Nội, những tên phố tên đường.

Tác giả: Văn Thành Nhân (theo FB Hà Nội Tri thức)
.
Những người sống ở Hà Nội năm nay tuổi từ 50 trở lên thường có cách nói tên một số địa danh rất cũ. Nó đôi khi khiến cho người trẻ và những người ở ngoại tỉnh rất khó hiểu.

KD: Xin đưa bài viết về những địa danh cũ của HN trước và sau khi tiếp quản Thủ đô ít năm, đọc tự nhiên thấy rất thú vị. Thời gian và những biến thiên thời cuộc vẫn ko sao xóa mờ được một HN xưa cũ, rất có duyên với văn hóa Pháp. Người HN, cũng “từ quê lên phố” mà thôi, nhưng giao lưu, học hỏi, họ được đô thị hóa nhiều đời, và nếu có phông học vấn nhất định, tiếp nhận văn minh, văn hóa nước Pháp- một QG được coi là Kinh đô Ánh Sáng, họ  dẫn trở nên lịch thiệp, tinh tế.

Văn hóa là mưa dầm thấm lâu, là sự “ngấu” của ý thức về học vấn con người, và sự vô thức của giao lưu

Xin đăng bài viết này, dù có thể chưa đầy đủ 

—————-  

Ô Quan Chưởng

Dưới đây là một số thí dụ điển hình về các địa danh cũ đã không còn nữa nhưng chúng tôi thỉnh thoảng vẫn buột miệng mà nói ra.
Tiếp tục đọc